173.
KINH PHÙ-DI[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật du hóa tại thành Vương xá, ở trong rừng
Trúc lâm, vườn Ca-lan-đa.
Bấy
giờ, Tôn giả Phù-di
cũng ở tại thành Vương xá, trong thiền thất Vô sự.
Lúc
bấy giờ, khi đêm đã qua, vào lúc sáng sớm, Tôn giả Phù-di
khoác y, ôm bát vào thành Vương xá để khất thực. Tôn giả
Phù-di suy nghĩ rằng: “Hãy khoan vào thành Vương xá khất
thực. Ta nên đến nhà Vương tử Kỳ-bà-tiên-na Đồng tử”.
Rồi
thì Tôn giả Phù-di đi đến nhà Vương tử Kỳ-bà-tiên-na
Đồng tử. Vương tử Kỳ-bà-tiên-na Đồng tử từ xa trông
thấy Tôn giả Phù-di đến, liền từ chỗ ngồi đứng dậy,
trịch vai áo, chắp tay hướng về Tôn giả Phù-di nói như
vầy:
“Kính
chào Tôn giả Phù-di. Tôn giả Phù-di lâu không đến đây.
Xin mời ngồi trên giường này”.
Tôn
giả Phù-di ngồi xuống, Vương tử Kỳ-bà-tiên-na Đồng tử
cúi đầu đảnh lễ sát chân Tôn giả Phù-di rồi ngồi sang
một bên, thưa rằng:
“Thưa
Tôn giả Phù-di, tôi có điều muốn hỏi, mong ngài nghe cho”.
“Tôn
giả Phù-di đáp:
“Này
Vương đồng tử, muốn hỏi điều gì cứ hỏi, tôi nghe rồi
sẽ suy nghĩ”.
Vương
đồng tử liền hỏi:
“Thưa
Tôn giả Phù-di, có Sa-môn Phạm chí đi đến chỗ tôi và nói
với tôi rằng, ‘Này Vương đồng tử, người nào có ước
nguyện tu hành phạm hạnh một cách chân chánh, người ấy
tất sẽ chứng quả. Nếu người nào không có ước nguyện,
hoặc vừa có uớc nguyện, vừa không có ước nguyện, hoặc
chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
tu hành phạm hạnh một cách chân chánh, người ấy tất sẽ
chứng quả’. Tôn sư của Tôn giả Phù-di có ý gì, có thuyết
gì chăng?”
Tôn
giả Phù-di nói:
“Này
Vương đồng tử, tôi chưa được đích thân nghe Đức Thế
Tôn nói, cũng chưa được nghe các vị phạm hạnh nói lại,
nhưng này Vương đồng tử, có thể Đức Thế Tôn đã nói
như vầy, ‘Người nào có ước nguyện, tu hành phạm hạnh
một cách chân chánh, người ấy tất sẽ chứng quả. Nếu
người nào không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện
vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện,
chẳng phải không có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một
cách chân chánh, người ấy tất sẽ chứng quả”.
Vương
đồng tử thưa rằng:
“Nếu
Tôn sư của Tôn giả Phù-di có ý như vậy, thuyết như vậy,
thì ở giữa chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Phạm chí, từ người
đến trời trên thế gian này, Ngài quả là Bậc Tối Thượng.
Thưa Tôn giả Phù-di, xin mời ngài thọ trai tại đây luôn”.
Tôn
giả Phù-di im lặng nhận lời. Sau khi biết Tôn giả Phù-di
đã im lặng nhận lời rồi, Vương đồng tử liền từ chỗ
ngồi đứng dậy, tự tay múc nước rửa, tự tay bưng hầu
các món ngon sạch, mỹ diệu với đủ thức nhai, thức nuốt,
tự tay châm chước, khiến Tôn giả thọ dùng no đủ.
Khi
Tôn giả ăn xong, Vương đồng tử thu dọn chén bát, múc nước
rửa, rồi lấy một cái giường nhỏ ngồi riêng một bên
để nghe pháp. Tôn giả Phù-di thuyết pháp cho Vương đồng
tử nghe, khuyến phát khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ. Sau
khi bằng vô lượng phương tiện thuyết pháp cho Vương tử
nghe, khuyến phát khát ngưỡng, thành tựu hoan hỷ rồi, Tôn
giả liền từ chỗ ngồi đứng dậy ra về.
Đến
chỗ Đức Phật, cúi đầu đảnh lễ sát chân Phật rồi ngồi
sang một bên, đem những điều đã bàn luận với Vương đồng
tử thuật lại hết với Đức Phật.
Đức
Thế Tôn nghe xong, nói rằng:
“Này
Phù-di, sao ngươi không đem bốn ví dụ nói cho Vương đồng
tử rõ?”
Tôn
giả Phù-di hỏi:
“Bạch
Thế Tôn, bốn ví dụ ấy là những gì?”
Đức
Thế Tôn nói:
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến định,
người ấy có ước nguyện nhưng tu hành phạm hạnh một cách
tà vạy, nên chắc chắn không thể chứng quả. Không có ước
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện, vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy, thì chắc chắn
không thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một
cách tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn lấy sữa mà lại vắt nơi
sừng con bò thì chắc chắn không lấy được sữa. Dù không
có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có
ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải
không có ước nguyện, nếu người ấy muốn lấy sữa mà
lại vắt nơi sừng con bò thì chắc chắn không lấy được
sữa. Vì sao vậy? Vì tìm cầu sữa một cách tà vạy, tức
là vắt nơi sừng con bò vậy. Cũng vậy, này Phù-di, nếu có
Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến định, người ấy có
ước nguyện nhưng tu hành phạm hạnh một cách tà vạy nên
chắc chắn không thể chứng quả. Không có ước nguyện, hoặc
vừa có ước nguyện, hoặc vừa không có ước nguyện, hoặc
chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
tu hành phạm hạnh một cách tà vạy thì chắc chắn không
thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách
tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân
chánh nên tất sẽ chứng quả. Không có ước nguyện, hoặc
vừa có ước nguyện, vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng
phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
tu hành phạm hạnh một cách chân chánh, thì tất sẽ chứng
quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách chân chánh,
là đúng đường lối.
Này
Phù-di, ví như có người muốn lấy sữa, cho bò ăn uống no
nê rồi vắt sữa nơi vú nó thì chắc chắn lấy được sữa.
Dù không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện, vừa
không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện,
chẳng phải không có ước nguyện, nếu người ấy muốn lấy
sữa, cho bò ăn no nê rồi vắt nơi vú nó, thì chắc chắn
lấy được sữa. Vì sao vậy? Vì tìm cầu sữa một cách chân
chánh, là vắt nơi vú con bò. Cũng vậy, này Phù-di, nếu có
Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định, người ấy
có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh, chắc
chắn sẽ chứng quả. Nếu không có ước nguyện, hoặc vừa
có ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải
có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện, tu hành
phạm hạnh một cách chân chánh thì chắc chắn sẽ chứng
quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách chân chánh,
là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà
vạy nên chắc chắn không thể chứng quả. Nếu không có ước
nguyện hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không
có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy thì
chắc chắn không thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu
quả vị một cách tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có tô, bèn lấy một bình đựng
đầy nước lã rồi khuấy đều lên, chắc chắn không thể
có tô. Dù không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện
vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện,
cũng chẳng phải không có ước nguyện. Người ấy muốn có
tô, bèn lấy một bình đựng đầy nước lã rồi khuấy đều
lên, thì chắc chắn không thể có tô. Vì sao vậy? Vì tìm
cầu tô một cách tà vạy, là khuấy nước lã. Cũng vậy,
này Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, người ấy
có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy, chắc
chắn không thể chứng quả. Nếu không có ước nguyện, hoặc
vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng
phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
tu hành phạm hạnh một cách tà vạy thì chắc chắn không
thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách
tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân
chánh nên chắc chắn sẽ chứng quả. Nếu không có ướùc
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh thì chắc chắn
sẽ chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách
chân chánh, là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có tô, lấy một bình đựng
đầy lạc rồi khuấy đều lên thì chắc chắn được tô.
Dù không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa
không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện,
chẳng phải không có ước nguyện, người ấy muốn có tô,
lấy một bình đựng đầy lạc rồi khuấy đều lên thì chắc
chắn có được tô. Vì sao vậy? Vì tìm cầu tô một cách
chân chánh, là khuấy lạc. Cũng vậy, này Phù-di, nếu có Sa-môn,
Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định, người ấy có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh nên chắc chắn
sẽ chứng quả. Nếu không có ước nguyện, hoặc vừa có
ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải
có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện, tu hành
phạm hạnh một cách chân chánh thì chắc chắn sẽ chứng
quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách chân chánh,
là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà
vạy nên chắc chắn không thể chứng quả. Nếu không có ước
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy, thì chắc chắn
không thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một
cách tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có dầu, đổ đầy cát vào
đồ ép, rưới nước lạnh cho rỉ thấm qua, rồi ép xuống,
nên chắc chắn không có được dầu. Dù không có ước nguyện,
hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc
chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
nếu người ấy muốn có dầu mà đổ đầy cát vào đồ ép,
rưới nước lạnh cho rỉ thấm qua, rồi ép xuống, thì chắc
chắn không có được dầu. Vì sao vậy? Vì tìm cầu dầu một
cách tà vạy, là ép cát.Cũng
vậy, này Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến
định, người ấy có ước nguyện, nhưng tu hành phạm hạnh
một cách tà vạy nên chắc chắn không thể chứng quả. Nếu
không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không
có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng
phải không có ước nguyện mà tu hành phạm hạnh một cách
tà vạy thì chắc chắn không thể chứng quả. Vì sao vậy?
Vì tìm cầu quả vị một cách tà vạy, là không đúng đường
lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân
chánh, nên chắc chắn sẽ chứng quả. Nếu không có ước
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh, thì chắc
chắn sẽ chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một
cách chân chánh, là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có dầu, đổ đầy hạt mè
vào đồ ép, rưới nước sôi cho rỉ thấm qua, rồi ép xuống
nên chắc chắn có được dầu. Dù không có ước nguyện,
hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc
chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện,
nếu người ấy muốn có dầu, đổ đầy hạt mè vào đồ
ép, rưới nước sôi cho rỉ thấm qua, rồi ép xuống thì chắc
chắn có được dầu. Vì sao vậy? Vì tìm cầu dầu một cách
chân chánh, là ép hạt mè. Cũng vậy, này Phù-di, nếu có Sa-môn,
Phạm chí chánh kiến, định chánh kiến, người ấy có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh nên chắc chắn
sẽ chứng quả. Nếu không có ước nguyện, hoặc vừa có
ước nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải
có ước nguyện, chẳng phải không có ước nguyện, tu hành
phạm hạnh một cách chân chánh thì chắc chắn sẽ chứng
quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách chân chánh,
là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà
vạy nên chắc chắn không thể chứng quả. Nếu không có ước
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy thì chắc chắn
không thể chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một
cách tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có lửa, bèn lấy củi ướt
làm mồi lửa, dùng dùi ướt mà dùi nên chắc chắn không
có được lửa. Dù không có ước nguyện, hoặc vừa có ước
nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước
nguyện, chẳng phải không có ước nguyện, nếu người ấy
muốn có lửa mà lấy củi ướt làm mồi lửa, dùng dùi ướt
mà dùi thì chắn chắn không có được lửa. Vì sao vậy? Vì
tìm cầu lửa một cách tà vạy, là dùi củi ướt.
“Cũng
vậy, này Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí tà kiến, tà kiến
định, người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một
cách tà vạy nên chắc chắn không thể chứng quả. Nếu không
có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có
ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải
không có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách tà vạy,
thì chắc chắn không được chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm
cầu quả vị một cách tà vạy, là không đúng đường lối.
“Này
Phù-di, nếu có Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, chánh kiến định,
người ấy có ước nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân
chánh, nên chắc chắn sẽ chứng quả. Nếu không có ước
nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa không có ước nguyện,
hoặc chẳng phải có ước nguyện, chẳng phải không có ước
nguyện, tu hành phạm hạnh một cách chân chánh thì chắc chắn
sẽ chứng quả. Vì sao vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách
chân chánh, là đúng đường lối.
“Này
Phù-di, ví như có người muốn có lửa bèn lấy củi khô làm
mồi lửa, dùng dùi khô mà dùi nên chắc chắn có được lửa.
Dù không có ước nguyện, hoặc vừa có ước nguyện vừa
không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước nguyện,
chẳng phải không có ước nguyện, người ấy muốn có lửa,
lấy củi khô làm mồi lửa, dùng dùi khô mà dùi thì chắc
chắn có được lửa. Vì sao vậy? Vì tìm cầu lửa một cách
chân chánh, là dùi củi khô. Cũng vậy, này Phù-di, nếu có
Sa-môn, Phạm chí chánh kiến, người ấy có ước nguyện,
tu hành phạm hạnh một cách chân chánh nên chắc chắn sẽ
chứng quả. Nếu không có ước nguyện, hoặc vừa có ước
nguyện vừa không có ước nguyện, hoặc chẳng phải có ước
nguyện, chẳng phải không có ước nguyện, tu hành phạm hạnh
một cách chân chánh thì chắc chắn sẽ chứng quả. Vì sao
vậy? Vì tìm cầu quả vị một cách chân chánh, là đúng đường
lối.
“Này
Phù-di, nếu ngươi nói cho Vương đồng tử nghe bốn ví dụ
này, Vương đồng tử nghe xong chắc chắn sẽ rất hoan hỷ,
cúng dường thầy suốt đời, như áo, chăn, uống ăn, ngọa
cụ, thuốc thang và đủ các thứ nhu dụng khác cho đời sống”.
Tôn
giả Phù-di thưa:
“Bạch
Thế Tôn, trước đây con chưa từng được nghe bốn ví dụ
này, thì lấy đâu để nói lại. Duy chỉ hôm nay mới được
nghe Thế Tôn nói mà thôi”.
Phật
thuyết giảng như vậy. Tôn giả Phù-di và các Tỳ-kheo sau
khi nghe Phật thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Vương
tử Kỳ-bà-tiên-na Đồng tử 王子耆婆先那僮子,
Pāli theo bản Hán: Jīvasena Kumāra. Nhưng, tên trong bản Pāli:
Jayasena rājakumara.