159.
KINH A-GIÀ-LA-HA-NA[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn
Cấp cô độc.
Bấy
giờ có Phạm chí A-già-la-ha-na, sau bữa cơm trưa, ung dung đi
đến chỗ Đức Phật, chào hỏi rồi ngồi qua một bên và
nói:
“Thưa
Cù-đàm, tôi có điều muốn hỏi, mong Ngài cho phép, tôi mới
dám trình bày.”
Thế
Tôn đáp:
“Ông
muốn hỏi gì tùy ý.”
Phạm
chí liền hỏi:
“Thưa
Cù-đàm, kinh điển của Phạm chí nương vào đâu mà tồn
tại?”
Đức
Thế Tôn đáp:
“Kinh
điển của Phạm chí nương vào con người mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, con người nương vào đâu mà tồn tại?”
“Con
người nương vào lúa gạo mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, lúa gạo nương vào đâu mà tồn tại?”
“Lúa
gạo nương vào đất mà tồn tại.”
Phạm
chí lại hỏi:
“Thưa
Cù-đàm, đất nương vào đâu mà tồn tại?”
Thế
Tôn đáp:
“Đất
nương vào nước mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, nước nương vào đâu mà tồn tại?”
“Nước
nương vào gió mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, gió nương vào đâu mà tồn tại?”
“Gió
nương vào hư không mà tồn tại?”
“Thưa
Cù-đàm, hư không nương vào đâu mà tồn tại?”
“Hư
không không có nương tựa, nhưng nhân mặt trời, mặt trăng
mà có hư không.”
“Thưa
Cù-đàm, mặt trời và mặt trăng nương vào đâu mà tồn tại?”
“Mặt
trời, mặt trăng nương vào Tứ thiên vương mà tồn tại.”
Phạm
chí lại hỏi:
“Thưa
Cù-đàm, Tứ thiên vương nương vào đâu mà tồn tại?”
Thế
Tôn đáp:
“Tứ
Thiên vương nương vào Tam thập tam thiên mà tồn tại?”
“Thưa
Cù-đàm, Tam thập tam thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Tam
thập tam thiên nương vào Diệm-ma thiên mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Diệm-ma thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Diệm-ma
thiên nương vào Đâu-suất-đà thiên mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Đâu-suất-đà thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Đâu-suất-đà
thiên nương vào Hóa lạc thiên mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Hóa lạc thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Hóa
lạc thiên nương vào Tha hóa lạc thiên mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Tha hóa lạc thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Tha
hóa lạc thiên nương vào Phạm thiên mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Phạm thiên nương vào đâu mà tồn tại?”
“Phạm
thiên nương vào Đại phạm mà tồn tại.”
“Thưa
Cù-đàm, Đại phạm nương vào đâu mà tồn tại?”
“Đại
phạm nương vào nhẫn nhục, ôn hòa mà tồn tại.”
Phạm
chí lại hỏi:
“Thưa
Cù-đàm, nhẫn nhục, ôn hòa nương vào đâu mà tồn tại?”
Thế
Tôn đáp:
“Nhẫn
nhục, ôn hòa nương vào Niết-bàn mà tồn tại.”
Phạm
chí lại hỏi:
“Thưa
Cù-đàm, Niết-bàn nương vào đâu mà tồn tại?”
Thế
Tôn đáp:
“Ý
muốn của Phạm chí nương vào những sự kiện không cùng
nên ông nay đã hỏi Ta về sự không có giới hạn, nhưng Niết-bàn
không nương vào đâu cả. Niết-bàn là tịch diệt, Niết-bàn
là tối thượng. Này Phạm chí, vì mục đích này mà nhiều
người theo ta mà tu hành Phạm hạnh.”
Phạm
chí thưa:
“Bạch
Đức Thế Tôn, con đã biết. Bạch Thiện Thệ, con đã rõ.
Bạch Đức Thế Tôn, con nay xin đem mình quy y Phật, Pháp và
chúng Tỳ-kheo. Mong Đức Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc
từ nay và suốt đời, con nguyện đem mình quy y cho đến lúc
mạng chung.”
Đức
Phật thuyết như vậy, Phạm chí A-già-la-ha-na sau khi nghe Phật
dạy xong, hoan hỷ phụng hành.