157.
KINH HOÀNG LÔ VIÊN[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Phật du hóa tại Bệ-lan-nhã,
trú trong vườn Hoàng lô.
Bấy
giờ Phạm chí Bệ-lan-nhã tuổi cao tác lớn, tuổi thọ gần
dứt, mạng sống gần tàn, tuổi đã một trăm hai mươi, chống
gậy mà đi. Vào buổi xế trưa, Phạm chí ấy thong dong đi
đến chỗ Đức Phật, chào hỏi nhau rồi, chống gậy đứng
trước Đức Phật và nói:
“Này
Cù-đàm, ta nghe Sa-môn Cù-đàm lúc thiếu thời, tuổi còn quá
trẻ, vừa mới xuất gia học đạo, thế mà nếu có danh đức
Sa-môn Phạm chí nào đích thân đi đến vẫn không kính lễ,
cũng không tôn trọng, cũng không đứng dậy, không mời các
vị ấy ngồi. Này Cù-đàm, việc ấy quả không thể được.”
Thế
Tôn đáp:
“Này
Phạm chí, Ta chưa từng thấy chư Thiên, Ma, Phạm, Sa-môn, Phạm
chí nào từ loài Người cho đến Trời đi đến, khiến Như
Lai kính lễ, tôn trọng, đứng dậy, mời các vị ấy ngồi.
Này Phạm chí, nếu có ai đến mà muốn Như Lai kính lễ, tôn
trọng, đứng dậy, mời ngồi, thì đầu của vị ấy chắc
chắn vỡ thành bảy mảnh.”
Phạm
chí lại nói:
“Cù-đàm
vô vị.”
Đức
Thế Tôn bảo:
“Này
Phạm chí, có sự kiện khiến Ta vô vị, nhưng không phải
như lời ông nói. Nếu có vị của sắc, vị của tiếng, vị
của hương, vị của xúc, thì những thứ ấy đã bị Như
Lai đoạn trừ, dứt sạch, nhổ tận gốc rễ, không bao giờ
sanh lại nữa. Đó là kiện khiến Ta vô vị, nhưng không như
lời ông nói.”
Phạm
chí lại nói:
“Cù-đàm
không sợ hãi.”
Đức
Thế tôn đáp:
“Này
Phạm chí, có sự kiện khiến Ta không sợ hãi, nhưng không
như lời ông nói. Nếu có sợ hãi sắc, thanh, hương, vị,
xúc, thì Như Lai đã đoạn trừ, dứt sạch, nhổ tận gốc
rễ, không bao giờ sanh lại nữa. Đó là sự kiện khiến Như
Lai không sợ hãi, nhưng không như lời ông nói.”
Phạm
chí lại nói:
“Cù-đàm
không nhập thai.”
Đức
Thế Tôn đáp:
“Có
sự kiện khiến Ta không đầu thai, nhưng không như lời ông
nói. Nếu có Sa-môn, Phạm chí đối với sự mang thai trong
tương lai mà đã đoạn trừ, dứt sạch, nhổ tận gốc rễ,
không bao giờ sanh lại nữa, Ta nói rằng vị ấy không đầu
thai. Như Lai đối với sự mang thai trong tương lai đã vĩnh
viễn đoạn trừ, tuyệt diệt, nhổ tận gốc rễ, không bao
giờ sanh lại nữa, cho nên Ta không đầu thai. Đó là sự kiện
Ta không đầu thai, nhưng không như lời ông nói.
“Này
Phạm chí, Ta ở trong chúng sanh này đến từ vô minh, say đắm
vô minh, bị vô minh che lấp, bị phủ kín trong vỏ trứng vô
minh, thì Ta là người trước tiên quán pháp; đối với chúng
sanh ấy, Ta là bậc nhất.
“Cũng
như gà mái sanh trứng, mười hoặc mười hai trứng, luôn luôn
nghĩ, luôn luôn ấp ủ, luôn luôn sưởi ấm, luôn luôn bảo
bọc. Một thời gian sau, giả sử gà mái buông trôi; gà con
ở bên trong, hoặc dùng mỏ mổ, hoặc dùng móng chân mà chọi,
phá vỡ trứng chui ra an ổn, đối với các gà con khác, nó
là bậc nhất. Ta cũng như thế, Ta ở trong chúng sanh này, đến
từ vô minh, say đắm vô minh, bị vô minh che lấp, bị bọc
kín trong vỏ trứng vô minh. Ta là người trước tiên quán
pháp; đối với chúng sanh ấy Ta là bậc nhất.
“Này
Phạm chí, Ta ôm cỏ khô đi đến cây Giác thọ, rãi cỏ xuống
gốc cây, trải ni-sư-đàn lên mà ngồi kiết già, quyết ngồi
ngay ngắn, thề cho đến khi dứt sạch các lậu mới thôi.
Rồi Ta ngồi ngay ngắn cho đến khi dứt sạch các lậu. Sau
khi ngồi ngay ngắn, Ta ly dục, ly pháp ác, bất thiện, có giác
có quán, có hỷ lạc do ly dục sanh, đạt được Thiền thứ
nhất, thành tựu an trú; nghĩa là lúc bấy giờ Ta chứng đắc
Tâm tăng thượng thứ nhất, đạt được sự an lạc ngay trong
hiện tại, chứng đắc dễ dàng, không khó, sống an lạc,
không sợ hãi, an ổn khoái lạc, khiến lên đến Niết-bàn.
“Lại
nữa, này Phạm chí, sau khi Ta giác quán dứt sạch, bên trong
tịch tĩnh, nhất tâm, không giác không quán, có hỷ lạc do
định sanh, đạt được Thiền thứ hai, thành tựu an trú;
nghĩa là lúc bấy giờ Ta chứng đắc Tâm tăng thượng thứ
hai, đạt được sự an lạc ngay trong hiện tại, chứng đắc
dễ dàng, không khó, sống an lạc, không sợ hãi, an ổn khoái
lạc, khiến lên Niết-bàn.
“Lại
nữa, này Phạm chí, Ta ly hỷ, ly dục, xả, vô cầu, an trú
chánh niệm, chánh trí mà thân giác lạc, điều mà bậc Thánh
nói là Thánh xả, có niệm, an trụ lạc, đạt được Thiền
thứ ba, thành tựu an trú; nghĩa là lúc bấy giờ chứng đắc
Tâm tăng thượng thứ ba, đạt được sự an lạc ngay trong
hiện tại, chứng đắc dễ dàng, không khó, sống an lạc,
không sợ hãi, an ổn khoái lạc, khiến lên Niết-bàn.
“Lại
nữa, này Phạm chí, Ta diệt lạc, diệt khổ, hỷ và ưu vốn
có cũng đã diệt, không khổ không lạc, xả niệm thanh tịnh,
đạt được Thiền thứ tư, thành tựu an trú; nghĩa là lúc
bấy giờ Ta chứng đắc Tâm tăng thượng thứ tư, đạt được
sự an lạc ngay trong hiện tại, chứng đắc dễ dàng, không
khó, sống an lạc, không sợ hãi, an ổn khoái lạc, khiến
lên Niết-bàn.
“Lại
nữa, này Phạm chí, Ta đã chứng định tâm thanh tịnh như
thế, không uế, không phiền nhiệt, nhu nhuyến, khéo an trú,
đạt đến tâm bất động, học Túc mạng trí thông và chứng
đắc, nhớ vô lượng đời trước mà Ta đã trải qua, có
hành động và có dung mạo thế nào. Nghĩa là Ta nhớ lại
một đời, trăm đời, ngàn đời, kiếp thành, kiếp hoại,
vô lượng kiếp thành và hoại, chúng sanh kia tên như thế,
thuở xưa trải qua đó. Ta từng sanh ở đó, họ như thế,
tên như thế, sanh như thế, ăn uống như thế, tồn tại lâu
dài như thế, chấm dứt tuổi thọ như thế, chết nơi này
sanh nơi kia, chết chỗ kia sanh chỗ này; Ta sanh nơi này, họ
như thế, tên như thế, sanh như thế, ăn uống như thế, thọ
khổ và an lạc như thế, trường thọ như thế, tồn tại
lâu dài như thế, chấm dứt mạng sống như thế. Bấy giờ
là lúc vào khoảng đầu, chứng đắc minh đạt thứ nhất
này, nhờ không phóng dật, sống an lạc trong đời sống viễn
ly, tu hành tinh tấn, nên vô trí diệt, mà trí pháp sanh, mê
ám tiêu tan mà minh thành tựu, vô minh hoại diệt mà minh phát
sanh. Đó là Ta đắc minh đạt Túc mạng trí.
“Lại
nữa, này Phạm chí, Ta đã chứng đắc định tâm thanh tịnh
như thế, không ô uế, không phiền nhiệt, nhu nhuyến, khéo
an trú, đạt đến tâm bất động, học Lậu tận thông và
chứng đắc. Ta biết như thật rằng: ‘Đây là Khổ,’ biết
như thật rằng ‘đây là Khổ tập, Khổ diệt, Khổ diệt
đạo’; biết như thật rằng: ‘Đây là lậu’, biết như
thật rằng ‘đây là lậu tập, lậu diệt, lậu diệt đạo.’
Ta biết như thế, Ta thấy như thế, tâm giải thoát khỏi dục
lậu, tâm giải thoát khỏi hữu lậu và vô minh lậu. Sau khi
giải thoát liền biết mình đã giải thoát, biết như thật
rằng: ‘Sự sanh đã dứt, Phạm hạnh đã vững, việc cần
làm đã làm xong, không còn tái sanh nữa.’ Bấy giờ là vào
lúc cuối đêm, Ta chứng đắc minh đạt trí thứ ba này, nhờ
không phóng dật, sống an lạc trong đời sống viễn ly, tu
hành tinh tấn, nên vô trí diệt, trí phát sanh, mê ám tiêu
tan, minh thành tựu, vô minh hoại diệt, minh phát sanh. Đó là
Ta chứng đắc minh đạt Lậu tận trí.
“Lại
nữa, này Phạm chí, nếu có ai với sự thuyết giảng chân
chánh mà thuyết bất si pháp, đối với chúng sanh sanh ra trong
thế gian, ở giữa tất cả chúng sanh, vị ấy là tối thắng,
không bị khổ lạc phủ kín, nên biết rằng vị thuyết giảng
chân chánh ấy chính là Ta. Vì sao? Vì Ta thuyết bất si pháp,
đối với chúng sanh sanh trong thế gian, ở giữa tất cả chúng
sanh ấy, Ta là tối thắng, không bị khổ lạc phủ kín.”
Nghe
vậy, Phạm chí xứ Tỳ-lan-nhã liền bỏ gậy xuống, cúi đầu
đảnh lễ sát chân Phật và bạch Thế Tôn:
“Thế
Tôn là bậc nhất, Thế Tôn thật vĩ đại, Thế Tôn tối thượng,
Thế Tôn cao tột, Thế Tôn chánh đẳng, Thế Tôn không có
ai bằng, Thế Tôn không có một ai so sánh, Thế Tôn không chướng
ngại, Thế Tôn là bậc không gây chướng ngại! Bạch Thế
Tôn, con nay nguyện đem mình quy y Phật, Pháp và chúng Tỳ-kheo.
Mong Đức Thế Tôn nhận con làm Ưu-bà-tắc bắt đầu từ
hôm nay cho đến trọn đời, con nguyện đem mình quy y cho đến
lúc mạng chung.”
Đức
Phật thuyết như vậy, Phạm chí xứ Tỳ-lan-nhã và các Tỳ-kheo
sau khi nghe Phật dạy xong, hoan hỷ phụng hành.
Pāli:
arasarūpo bhavaṃ gotamo, Tôn giả Gotama không có sắc vị (không
thực chất). No.75: Sa-môn Cù-đàm này nhác nhớn.
Hán:
Cù-đàm vô khủng bố 瞿曇無恐怖;
No.75 cũng vậy. Pāli: nibbhogo bhavaṃ Gotamo, Tôn giả Gotama là
người không biết hưởng thụ. Nibbhoga (không thọ dụng),
các bản Hán đều đọc là nibbhaya, không sợ hãi.