139.
KINH TỨC CHỈ ĐẠO[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng,
vườn Cấp cô độc.
Bấy
giờ, Đức Thế Tôn nói với các Tỳ-kheo:
“Tỳ-kheo
niên thiếu vừa mới thành tựu giới hãy thường xuyên đi
đến một nghĩa địa
mà quán sát các tướng trạng tử thi: tướng xương, tướng
xám xanh, tướng rữa nát, tướng bị thú ăn, tướng bộ xương
khô. Vị ấy sau khi ghi nhận kỹ những tướng trạng tử thi
này rồi trở về trụ xứ của mình, rửa sạch tay chân, trải
ni-sư-đàn trên giường, ngồi kiết già và suy niệm về các
tướng trạng này: tướng xương, tướng xám xanh, tướng rữa
nát, tướng bị thú ăn, tướng những đốt xương dính liền.
Vì sao vậy? Nếu Tỳ-kheo tu tập bằng các tướng trạng này
sẽ đoạn trừ nhanh chóng những bệnh tham dục, sân nhuế
trong tâm.”
Rồi
Đức Thế Tôn nói bài tụng này:
Những
niên thiếu Tỳ-kheo,
Chưa
đạt thành niệm trụ
Hãy
đến bãi tha ma
Để
trừ dâm dục ý.
Để
tâm không hận thù,
Thương
yêu cả chúng sanh,
Tràn
đầy khắp mọi phương.
Hãy
quán sát thân thể,
Quán
sát tướng xám xanh
Và
rữa nát, hư hoại;
Quán
sâu, quạ rỉa thân,
Xương
phơi bày từng đốt.
Tu
tập những tướng này,
Rồi
trở về trụ xứ,
Gội
rửa sạch chân tay,
Trải
giường ngồi ngay thẳng;
Hãy
quán sát như chân,
Trong
thân và ngoài thân,
Chứa
đầy đại tiểu tiện;
Tim,
thận, gan và phổi,
Nếu
khi đi trì bình
Đến
nơi thôn ấp người,
Như
tướng mang giáp trụ,
Hãy
chánh niệm trước mắt.
Nếu
thấy sắc khả ái
Tinh
sạch, liên hệ dục;
Thấy
vậy quán như chân,
Chánh
niệm pháp luật Phật.
Trong
đây không xương, gân,
Không
thịt, cũng không máu;
Không
thận, tim, gan, phổi;
Không
đàm, giải, não, óc,
Địa
đại thảy đều không;
Thủy
đại cũng bất thực;
Hỏa
đại cũng là không;
Phong
đại cũng chẳng thực.
Nếu
có cảm thọ nào,
Tinh
sạch liên hệ dục,
Tất
cả đều lắng tịnh;
Quán
sát bằng thật tuệ.
Như
vậy tinh cần hành.
Thường
niệm bất tịnh tưởng;
Đoạn
trừ dâm, nộ, si,
Vô
minh cũng dứt tuyệt;
Hưng
khởi thanh tịnh minh,
Tỳ-kheo
vượt khổ tế.
Phật
thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan
hỷ phụng hành.
CHU THICH