107.
KINH LÂM (I)[1]
Tôi
nghe như vầy.
Một
thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng,
vườn Cấp cô độc.
Bấy
giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo[2]:
“Tỳ-kheo
nương vào một khu rừng để ở. Vị ấy nghĩ rằng: ‘Ta
nương vào khu rừng này để ở. Hoặc không có chánh niệm
sẽ được chánh niệm; tâm chưa định sẽ được định;
nếu chưa giải thoát sẽ được giải thoát, các lậu chưa
diệt tận sẽ được diệt tận; chưa chứng đắc Niết-bàn
an ổn vô thượng thì sẽ chứng đắc Niết-bàn. Điều người
học đạo cần như áo, chăn, uống, ăn, giường chõng, thuốc
thang, các vật dụng cho đời sống, tìm cầu tất cả một
cách dễ dàng, không khó khăn’.
“Rồi
Tỳ-kheo ấy nương vào khu rừng này để ở. Sau khi nương
vào khu rừng này để ở, nếu không có chánh niệm vẫn không
được chánh niệm, tâm chưa được định vẫn không được
định, chưa giải thoát vẫn không được giải thoát, các
lậu chưa hết vẫn không đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn
vô thượng vẫn chưa chứng đắc Niết-bàn. Những điều người
học đạo cần như áo, chăn, uống, ăn, giường chõng, thuốc
thang, các vật dụng cho đời sống, tìm cầu tất cả một
cách dễ dàng, không khó khăn, vị Tỳ-kheo ấy nên quán như
vầy, ‘Ta xuất gia học đạo không phải vì áo chăn, không
phải vì ăn uống, giường chõng, thuốc thang, cũng không phải
vì các vật dụng cho đời sống. Nhưng ta nương vào khu rừng
này để ở, hoặc không có chánh niệm vẫn không được chánh
niệm, tâm chưa định vẫn không được định, chưa giải
thoát vẫn không được giải thoát, các lậu chưa hết vẫn
không đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng
vẫn chưa chứng đắc Niết-bàn. Nhưng những điều người
học đạo cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc
thang, các vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một
cách dễ dàng không khó khăn’.
“Tỳ-kheo
ấy đã quán như vậy rồi, phải từ bỏ khu rừng này để
đi nơi khác”.
“Tỳ-kheo nương vào một khu rừng[3]
để ở. Vị ấy nghĩ rằng: ‘Ta nương vào khu rừng này để
ở, hoặc không có chánh niệm sẽ được chánh niệm, tâm
chưa được định sẽ được định, chưa giải thoát sẽ
được giải thoát, các lậu chưa hết liền được đoạn
hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng thì liền
chứng đắc Niết-bàn. Những điều người học đạo cần
như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc thang, các vật
dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một cách dễ dàng không
khó khăn’.
“Rồi
Tỳ-kheo ấy nương vào khu rừng này để ở. Sau khi nương
vào khu rừng để ở, hoặc không có chánh niệm liền được
chánh niệm, tâm chưa định liền được định, chưa giải
thoát liền được giải thoát, các lậu chưa hết liền được
đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng thì
liền chứng đắc Niết-bàn. Những điều người học đạo
cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc thang, các
vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một cách rất
khó khăn, vị Tỳ-kheo ấy nên quán như vầy, ‘Ta xuất gia
học đạo không phải vì áo chăn, không phải vì ăn uống,
giường chõng, thuốc thang, cũng không phải vì vật dụng cho
đời sống. Nhưng ta nương vào khu rừng này để ở, hoặc
không có chánh niệm thì liền được chánh niệm, tâm chưa
định liền được định, chưa giải thoát liền được giải
thoát, các lậu chưa hết liền được đoạn hết, chưa chứng
đắc Niết-bàn an ổn vô thượng thì liền chứng đắc Niết-bàn.
Những điều người học đạo cần như áo chăn, ăn uống,
giường chõng, thuốc thang, các vật dụng cho đời sống tìm
cầu tất cả một cách rất khó khăn’.
“Tỳ-kheo
ấy đã quán như vậy rồi, phải ở lại khu rừng này”.
“Tỳ-kheo
nương vào một khu rừng để ở. Vị ấy nghĩ rằng: ‘Ta
nương vào khu rừng này để ở, hoặc không có chánh niệm
sẽ được chánh niệm, tâm chưa định sẽ được định,
chưa giải thoát sẽ được giải thoát, các lậu chưa hết
sẽ được đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô
thượng thì sẽ chứng đắc Niết-bàn. Những điều người
học đạo cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc
thang, các vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một
cách dễ dàng không khó khăn’.
“Rồi
vị Tỳ-kheo ấy nương vào khu rừng này để ở. Sau khi nương
vào khu rừng này để ở, hoặc không có chánh niệm vẫn không
có chánh niệm, tâm chưa được định tĩnh vẫn không được
định tĩnh, nếu chưa được giải thoát vẫn không được
giải thoát, các lậu chưa hết vẫn không đoạn hết, chưa
chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng vẫn chưa chứng đắc
Niết-bàn. Những điều người học đạo cần như áo chăn,
ăn uống, giường chõng, thuốc thang, các vật dụng cho đời
sống tìm cầu tất cả một cách rất khó khăn. Vị Tỳ-kheo
ấy nên quán như vầy, ‘Ta nương vào khu rừng này để ở,
hoặc không có chánh niệm vẫn không được chánh niệm, tâm
chưa được định tĩnh vẫn không được định tĩnh, nếu
chưa giải thoát vẫn không được giải thoát, các lậu chưa
hết vẫn không đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn
vô thượng vẫn chưa chứng đắc Niết-bàn. Những điều người
học đạo cần như: áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc
thang, các vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một
cách khó khăn’.
“Tỳ-kheo
quán như vậy rồi, phải lập tức từ bỏ khu rừng này ngay
trong đêm mà đi, chớ có cùng người cáo biệt”.
“Tỳ-kheo
nương vào một khu rừng để ở. Vị ấy nghĩ: ‘Ta nương
vào khu rừng này để ở, hoặc không có chánh niệm liền
được chánh niệm, tâm chưa định liền được định, chưa
giải thoát liền được giải thoát, các lậu chưa hết liền
được đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng
thì liền chứng đắc Niết-bàn. Và những điều người học
đạo cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc thang,
các vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một cách dễ
dàng không khó khăn’.
“Rồi
Tỳ-kheo ấy nương vào khu rừng này để ở. Đã nương vào
khu rừng này để ở, hoặc không có chánh niệm liền được
chánh niệm, tâm chưa định liền được định, chưa giải
thoát liền được giải thoát, các lậu chưa hết liền được
đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn an ổn vô thượng thì
liền chứng đắc Niết-bàn. Những điều người học đạo
cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng, thuốc thang, các
vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả một cách dễ dàng
không khó khăn. Tỳ-kheo ấy nên quán như vầy, ‘Ta nương
vào khu rừng này để ở, hoặc không có chánh niệm liền
được chánh niệm, tâm chưa định tĩnh liền được định
tĩnh, nếu chưa giải thoát liền được giải thoát, các lậu
chưa hết liền được đoạn hết, chưa chứng đắc Niết-bàn
an ổn vô thượng thì liền chứng đắc Niết-bàn. Những điều
người học đạo cần như áo chăn, ăn uống, giường chõng,
thuốc thang, các vật dụng cho đời sống tìm cầu tất cả
một cách dễ dàng không khó khăn’.
“Tỳ-kheo
đã quán như vậy rồi phải nương vào khu rừng này để ở
trọn đời cho đến lúc mạng chung.
“Cũng
như các trường hợp nương vào khu rừng để ở, cũng vậy,
giữa bãi tha ma, giữa thôn ấp hay sống với người khác”.
Phật
thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan
hỷ phụng hành.
Chú
thích
[1]
Bản Hán, quyển 27. Tương đương Pāli, M.17. Vanapatthasuttaṃ.
[2]
Pāli: vanapatthapariyāyaṃ dessāmi, Ta sẽ giảng “Pháp môn tòng
lâm”.
[3]
Đến một khu rừng khác.