92.
KINH THANH BẠCH LIÊN HOA DỤ
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Đức Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng,
vườn Cáp cô độc.
Bấy
giờ Đức Thế Tôn bảo các thầy Tỳ-kheo:
“Hoặc
có pháp do nơi thân mà diệt trừ, không do nơi miệng mà diệt
trừ. Hoặc có pháp do nơi miệng mà diệt, không do nơi thân
mà diệt. Hoặc có pháp không do nơi thân và miệng diệt trừ
nhưng do tuệï kiến để diệt trừ.
“Thế
nào là pháp do nơi thân mà diệt trừ, không do nơi miệng diệt
trừ? Tỳ-kheo có thân hành bất thiện sung mãn, thọ trì đầy
đủ, dễ dính trước nơi thân, các thầy Tỳ-kheo thấy vậy
khiển trách Tỳ-kheo ấy rằng: ‘Hiền giả, thân hành bất
thiện sung mãn, thọ trì đầy đủ, sao lại dính trước nơi
thân? Hiền giả, nên bỏ thân hành bất thiện, tu tập thân
hành thiện’. Thời gian sau, vị Tỳ-kheo ấy bỏ thân hành
bất thiện, tu tập thân hành thiện. Đó gọi là pháp do nơi
thân mà diệt trừ, không do nơi miệng mà diệt trừ.
“Thế
nào là pháp do nơi miệng mà diệt trừ, không do nơi thân diệt
trừ? Tỳ-kheo khẩu hành bất thiện sung mãn, thọ trì đầy
đủ và dính trước nơi miệng. Các thầy Tỳ-kheo thấy vậy
quở trách Tỳ-kheo ấy rằng: ‘Hiền giả, khẩu hành bất
thiện sung mãn, thọ trì đầy đủ, sao lại dính trước nơi
miệng? Hiền giả, nên bỏ khẩu hành bất thiện, tu tập khẩu
hành thiện’. Thời gian sau, vị Tỳ-kheo ấy bỏ khẩu hành
bất thiện, tu tập khẩu hành thiện. Đó gọi là pháp do nơi
miệng mà diệt trừ, không do nơi thân diệt trừ.
“Thế
nào là pháp không do nơi thân, miệng mà diệt trừ, nhưng chỉ
do tuệ kiến để diệt trừ? Tham lam không từ thân, miệng
diệt trừ, chỉ do tuệ kiến mà diệt trừ. Cũng như thế,
tranh tụng, nhuế, hận, sân triền, phú kết, bỏn sẻn, tật
đố, lừa gạt, dua siểm, vô tàm, vô quý, ác dục, ác kiến[1]
không do nơi thân, miệng diệt trừ, chỉ do tuệ kiến mà diệt
trừ. Đó gọi là pháp không do nơi thân, miệng mà diệt trừ,
chỉ do tuệ kiến mà diệt trừ.
“Như
Lai hoặc có quán sát; quán sát tâm của người khác, biết
người này không tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ như vậy.
Nếu như người này tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ thì diệt
trừ được tham lam. Vì sao? Vì người này tâm sanh ác tham
mà trụ. Cũng như vậy, tranh tụng, nhuế, hận, sân triền,
phú kết, bỏn sẻn, tật đố, lừa gạt, dua nịnh, vô tàm,
vô quý, ác dục, ác kiến; nếu người ấy tu tập thì diệt
trừ được ác dục, ác kiến. Vì sao? Vì người này tâm sanh
ác dục, ác kiến mà trụ.
“Như
Lai cũng biết người này tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ như
vậy. Nếu như người này tu thân, tu giới, tu tâm, tu tuệ
thì diệt trừ được tham lam. Lý do vì sao? Vì người này
tâm không sanh nơi ác tham mà trụ. Cũng như vậy, tranh tụng,
nhuế hận, sân triền, phú kết, bỏn sẻn, tật đố, lừa
gạt, dua nịnh, vô tàm, vô quý, diệt được ác dục, ác kiến.
Vì sao? Vì người này tâm không sanh ác dục, ác kiến mà trụ.
“Giống
như hoa sen xanh, hồng, đỏ, trắng sanh từ trong nước, lớn
lên trong nước, vượt lên khỏi mặt nước, không bị dính
nước. Cũng như thế, Như Lai sanh từ trong thế gian, lớn lên
trong thế gian, tu hành vượt trên thế gian, không đắm trước
pháp thế gian. Vì sao? Vì Như Lai, Vô Sở Trước, Đẳng Chánh
Giác, vượt khỏi tất cả thế gian”.
Bấy
giờ, Tôn giả A-nan đứng cầm quạt hầu Phật, chắp tay hướng
về Phật bạch rằng:
“Bạch
Đức Thế Tôn, kinh này tên là gì, và thọ trì như thế nào?”
Lúc
ấy Đức Thế Tôn bảo rằng:
“A-nan,
kinh này tên là ‘Thanh Bạch Liên Hoa Dụ’. Ngươi hãy
như vậy thọ trì đọc tụng”.
Bấy
giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
“Các
ngươi hãy cùng nhau thọ trì đọc tụng, gìn giữ kinh Thanh
Bạch Liên Hoa Dụ này. Lý do vì sao? –Vì kinh ‘Thanh
Bạch Liên Hoa Dụ’ này là như pháp, có nghĩa, là căn
bản phạm hạnh, đưa đến trí thông, đưa đến giác ngộ
và cũng đưa đến Niết-bàn. Nếu thiện nam tử cạo bỏ râu
tóc, mặc áo ca-sa, chí tín xuất gia, từ bỏ gia đình, sống
không gia đình, xuất gia học đạo thì nên hãy khéo thọ trì,
đáng tụng đọc kinh ‘Thanh Bạch Liên Hoa Dụ’ này”.
Phật
thuyết như vậy. Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật
thuyết, hoan hỷ phụng hành.
Chú
thích
[1]
Các bất thiện tâm sở này, xem các kinh trên.