50.
KINH CUNG KÍNH (II)[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn
Cấp cô độc.
Bấy
giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Tỳ-kheo
nên thực hành hạnh cung kính và khéo quán sát, kính trọng
các bậc phạm hạnh.
“Nếu
Tỳ-kheo nào không thực hành hạnh cung kính, không khéo quán
sát, không kính trọng các bậc phạm hạnh mà pháp oai nghi
đầy đủ, điều đó không thể xảy ra. Pháp oai nghi không
đầy đủ mà học pháp đầy đủ, điều đó không thể xảy
ra. Học pháp không đầy đủ mà giữ gìn các căn, giữ giới,
không hối hận, hân hoan, hỷ, tĩnh chỉ, lạc, định, tri kiến
như thật, yếm ly, vô dục, giải thoát đầy đủ, điều đó
không thể xảy ra. Giải thoát không đầy đủ mà Niết-bàn
đầy đủ, điều đó không thể xảy ra.
“Nếu
Tỳ-kheo nào thực hành hạnh cung kính và khéo quán sát, kính
trọng các bậc phạm hạnh nên pháp oai nghi đầy đủ, điều
đó chắc chắn xảy ra. Pháp oai nghi đầy đủ nên học pháp
đầy đủ, điều đó chắc chắc xảy ra. Học pháp đầy đủ
nên giữ gìn các căn, giữ giới, không hối hận, hân hoan,
hỷ, tĩnh chỉ, lạc, định, tri kiến như thật, yếm ly, vô
dục, giải thoát đầy đủ nên Niết-bàn đầy đủ, điều
đó chắc chắn xảy ra.
Phật
thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan
hỷ phụng hành.
Chú
thích
Tham chiếu kinh số 49 trên.