45.
KINH TÀM QUÝ (I)[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời, Phật du hóa tại nước Xá-vệ, trong rừng Thắng, vườn
Cấp cô độc.
Bấy
giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
“Nếu
có Tỳ-kheo nào không tàm không quý thì làm tổn hại ái và
kỉnh[2].
Nếu không có ái và kỉnh thì làm tổn hại tín. Nếu không
có tín thì làm tổn hại chánh tư duy. Nếu không có chánh
tư duy thì làm tổn hại chánh niệm chánh trí. Nếu không có
chánh niệm chánh trí thì làm tổn hại gìn giữ các căn, giữ
giới, không hối hận, hân hoan, hỷ, tĩnh chỉ, lạc, định,
tri kiến như thật, yếm ly, vô dục, giải thoát. Nếu không
giải thoát thì làm tổn hại Niết-bàn.
“Nếu
Tỳ-kheo nào biết hổ thẹn thì có ái và kỉnh. Nếu có ái
và kỉnh thì thường có tín. Nếu có tín thì thường có chánh
tư duy. Nếu có chánh tư duy thì thường có chánh niệm chánh
trí. Nếu có chánh niệm chánh trí thì thường giữ các căn,
giữ giới, không hối hận, hân hoan, hỷ, tĩnh chỉ, lạc,
định, tri kiến như thật, yếm ly, vô dục, giải thoát. Nếu
giải thoát thì liền được Niết-bàn.
Phật
thuyết như vậy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Phật thuyết, hoan
hỷ phụng hành.
Chú
thích
Tương đương
Pāli: A. Vii. Hiri.
Tham chiếu kinh số 44 trên.
Hán: ái cung kỉnh愛
恭 敬. Tham
chiếu Pāli: hirottappeasati…
hatūpanisaṃ
indriyasaṃvaro, trong khi không có tàm và quý, sự thủ hộ các
căn bị tổn hại.