2.
KINH TRÚ ĐẠC THỌ[1]
Tôi
nghe như vầy:
Một
thời Phật du hóa tại nước Xá-vệ, ở tại Thắng lâm trong
vườn Cấp cô độc.
Lúc
bấy giờ Phật bảo các Tỳ-kheo:
“Nếu
lá cây Trú đạc[2]
Tam thập tam thiên úa vàng[3],
lúc đó thiên chúng ở Tam thập thiên vui mừng hớn hở, cho
rằng lá cây Trú đạc chẳng bao lâu nữa sẽ rụng. Rồi thì
lá cây ở Tam thập tam thiên đã rụng. Lúc đó chư Thiên ở
Tam thập tam thiên vui mừng hớn hở cho rằng lá cây Trú đạc
chẳng bao lâu nữa sẽ mọc lại. Rồi thì lá cây Trú đạc
ở Tam thập tam thiên đã mọc lại, lúc đó chư Thiên ở Tam
thập tam thiên vui mừng hớn hở cho rằng cây Trú đạc chẳng
bao lâu nữa sẽ kết ra mạng lưới[4].
Rồi thì cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên đã kết mạng
lưới.
Lúc
đó chư Thiên ở Tam thập tam thiên vui mừng hớn hở cho rằng
cây Trú đạc chẳng bao lâu nữa sẽ nở nụ giống như mỏ
chim[5].
Rồi thì cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên đã nở nụ giống
như mỏ chim. Lúc đó chư Thiên ở Tam thập tam thiên cho rằng
cây Trú đạc chẳng bao lâu nữa sẽ nở hoa giống như cái
bát[6].
Rồi thì cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên đã nở hoa như
cái bát. Lúc đó chư Thiên ở Tam thập tam thiên hớn hở cho
rằng cây Trú đạc chẳng bao lâu hoa sẽ nở tròn trịa. Nếu
cây Trú đạc nở hoa tròn trịa thì nó chiếu ra ánh sáng,
màu sắc và tỏa ra mùi thơm trong chu vi trăm do-diên[7].
Lúc bấy giờ vào tháng tư mùa hạ, các vị Tam thập tam thiên
vui đùa với năm món dục lạc cõi trời. Đó là Tam thập
tam thiên tập trung dưới cây Trú đạc mà hưởng thọ sự
hoan lạc.
“Theo
ý nghĩa như thế, vị Thánh đệ tử cũng vậy. Khi suy nghĩ
đến việc xuất gia, lúc đó vị Thánh đệ tử như là chiếc
lá úa vàng, cũng giống như lá cây Trú đạc ở cõi Tam thập
tam thiên vàng úa.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử cạo bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa,
với chí tín, từ bỏ gia đình, sống không gia đình, học
đạo; lúc đó vị Thánh đệ tử được gọi là lá rụng,
như lá cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên rụng xuống.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử ly dục, ly pháp ác bất thiện,
có giác có quán[8],
có hỷ và lạc phát sinh do viễn ly[9],
thành tựu và an trụ[10]
Sơ thiền; lúc đó vị Thánh đệ tử được gọi là sanh trở
lại như lá cây ở Tam thập tam thiên sanh trở lại.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử giác và quán đã dứt, nội tâm
tịch tịnh, không giác không quán, có hỷ lạc do định sanh
thành tựu và an trụ Nhị thiền. Lúc đó Thánh đệ tử được
gọi là sanh màng lưới như cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên
sanh mạng lưới.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử lìa hỷ dục, an trụ xả, vô cầu[12],
chánh niệm chánh trí, thân cảm giác lạc, điều mà bậc Thánh
gọi là được xả bởi Thánh, có niệm và lạc, an trụ không,
thành tựu an trụ Tam thiền. Lúc đó Thánh đệ tử được
gọi là nở nụ như mỏ chim, cũng như cây Trú đạc ở Tam
thập tam thiên nở nụ như mỏ chim.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử diệt lạc, diệt khổ; ưu và hỷ
từ trước cũng đã diệt, không khổ không lạc, xả và niệm
thanh tịnh[14]
thành tựu an trụ Tứ thiền. Vị Thánh đệ tử lúc đó được
gọi là nở hoa như cái bát vậy. cũng như cây Trú đạc ở
Tam thập tam thiên nở hoa như cái bát.
“Lại
nữa, khi vị Thánh đệ tử các lậu đã tận, tâm giải thoát,
tuệ giải thoát ngay trong đời này[15]
mà tự tri, tự giác, tự tác chứng, thành tựu an trụ; vị
ấy biết một cách như thật rằng ‘Sanh đã hết, phạm hạnh
đã vững, điều cần làm đã xong, không còn tái sanh nữa’.
Lúc đó vị Thánh đệ tử được gọi là hoa nở tròn trịa,
cũng giống như cây Trú đạc ở Tam thập tam thiên nở hoa
tròn trịa. Đó là vị Tỳ-kheo lậu tận A-la-hán, được Tam
thập tam thiên tập hội tại chánh điện Thiện pháp hỏi
han khen ngợi rằng: ‘Vị Thánh đệ tử tôn quý đó, cạo
bỏ râu tóc, mặc áo ca-sa, chí tín, lìa bỏ gia đình, sống
không gia đình, học đạo, các lậu đã hết, tâm giải thoát,
tuệ giải thoát, ngay trong đời này tự tri, tự giác, tự
tác chứng, thành tựu an trụ, biết một cách như thật rằng,
sự sanh đã hết, phạm hạnh đã vững, điều cần làm đã
làm xong, không còn tái sanh nữa’. Đó là sự tập hội của
các A-la-hán lậu tận, như Tam thập tam thiên cùng tập hội
dưới cây Trú đạc vậy”.
Phật
thuyết như vậy, các vị Tỳ-kheo sau khi nghe những điều Phật
thuyết, hoan hỷ phụng hành.
q
Chú thích