|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
MƯỜI BẨY
BÂY
GIỜ
Đã
chín năm trôi qua từ lần đầu tiên tôi gặp Tenzin Palmo trong
tòa lâu đài ở Tuscany và từ đó, tôi thâu lượm tài liệu
viết lại câu chuyện đời Tenzin.
Tenzin
đã giảm bớt đi ánh sáng linh động rực rỡ nội tâm cô
đã có từ lúc cô bắt đầu xuất động, mặc dù ánh mắt
cô vẫn sáng ngời và tính cách cô vẫn thân thiện, cởi mở,
và hoạt bát.
Những
năm tháng dài miệt mài đi giảng dạy không ngừng nghỉ đã
hằn dấu chân trên nét mặt Tenzin. Thật là một Phật sự
nặng nề, khó nhọc. Khi tôi viết quyển sách này, Tenzin đã
quyên góp được một số tiền đủ để mua đất và đặt
xây nền móng.
Đối
với người có cơ sở vững chắc mà làm được như vậy
thì cũng đà thành công tốt đẹp rồi, huống chi đối với
Tenzin, một phụ nữ không nhà không cửa, không nghề nghiệp,
không một đồng xu dính túi, và cũng chẳng có một cơ quan
từ thiện nào giúp đỡ mà xây dựng được như vậy thì
quả là phi thường xuất sắc. Tức nhiên đó là một hành
trình dài, thật dài Tenzin phải đi để quyên góp xây dựng
Ni viện. Tenzin không hề nản chí, bực dọc, hay mất hy vọng
vì Phật sự quan trọng này. Cô không bao giờ lộ ra vẻ mệt
mỏi, chán nản cả. Cô cứ miệt mài làm việc và đi thuyết
giảng không ngừng nghỉ. Cô cũng chẳng có một tham vọng
cá nhân nào trong công cuộc này. Cô làm vì đó là một Phật
sự nên làm, phải làm, vậy thôi.
-
"Cuộc đời tôi đặt trong tay Đức Phật, Pháp, và Tăng. Tôi
đã tùy duyên xoay chuyển mọi tình thế thật tốt đẹp. Những
gì cần thiết đối với tôi là phụng sự hạnh phúc của
chúng sanh. Hãy để tôi hoàn thành bổn phận này, ngoài ra,
tôi không cần gì cả. Hơn thế nữa, tôi khám phá ra rằng
nếu tôi cố thúc đẩy mọi việc để sớm
thành công thì tất cả lại
đi sai bét. Cứ để cái gì tới sẽ tới, vạn sự tùy thuận
duyên mà tới".
Với
niềm tin kiên cố và hoàn toàn vào chư Phật, Tenzin vững bước
tiến tới, không e dè sợ sệt gì cả. Đi đến đâu, cô cũng
được mọi người sẵn sàng giúp đỡ cô mọi mặt từ vật
dụng cá nhân, chỗ ở, di chuyển, ăn uống, vé máy bay hay
tiền bạc; tất cả những gì cô cần, cô đều được giúp
đỡ chu đáo.
Tenzin
nói :
-
"Đời sống một vị tăng sĩ, không có một sự bảo đảm
xã hội nào, có thể nói tùy thuộc vào lòng quảng đại của
mọi người - nhưng trái ngược lại với ý nghĩ của một
số người Tây Phương thiển cận, đó không phải là sự
ăn bám mà đó là Đức tin. Ngay chúa Jesus cũng nói :"Các ngươi
không cần nghĩ ngày mai các ngươi sẽ ăn gì và sẽ mặc gì."
Chúng
ta cần có một niềm tin vững chắc rằng nếu chúng ta tu hành
đúng đắn, chúng ta sẽ không bao giờ chết đói cả, chúng
ta sẽ được giúp đỡ không những chỉ là vật chất mà
còn tất cả."
Tenzin
Palmo đã đứng vững giữa dòng đời xuôi ngược của cuối
thế kỷ 20 này, không chao đao ngã nghiêng theo thời cuộc.
Tenzin không sở hữu một vật gì đáng giá ngoại trừ mấy
bộ y áo, vài quyển kinh sách, một túi ngủ du lịch, và vài
ba thứ vật dụng cá nhân cần thiết. Có một lần Tenzin nổi
hứng mua một cái gối nhỏ đắt tiền để kê dưới cô khi
đi du lịch, nhưng chỉ một thời gian rất ngắn sau, cô đã
đánh mất nó. Cô cười nói :
-
"Tôi nghĩ rằng mất cái gối đó thật đúng, nếu không tôi
chắc sẽ bám víu chấp giữ nó quá." Trương mục ngân hàng
của Tenzin vẫn rỗng tuếch như từ hồi xưa đến giờ. Cô
không bao giờ tơ hào một đồng xu những số tiền đóng góp
để xây Ni viện, dù là dùng tạm đi đó đây thuyết giảng.
Cô không hề quan tâm tới tiền bạc để lợi dưỡng cá nhân.
Cô sẵn sàng mở bóp và dốc hết tiền (nếu có) cho
những ai cần đến. Cô theo đuổi
đời sống xuất gia mà cô đã lý tưởng và mơ ước, và
cô quan niệm rằng sự Thiểu Dục Tri Túc chắc chắn sẽ đem
lại hạnh phúc bình yên cho tâm trí.
Đi
du lịch vòng quanh một số nước với Tenzin, tôi đã thấy
những nét tương phản tâm lý trên gương mặt Tenzin mà chúng
ta không thể nào hiểu thấu được. Tenzin vẫn luôn hoạt
bát, hòa đồng, giản dị khi tiếp xúc với quần chúng, nhưng
đồng thời nhìn sâu vào mắt cô, chúng ta sẽ thấy như cô
đang nhìn vào cõi xa xăm nào đó cuối tận chân trời ; nơi
đó hình như quá xa và chúng ta chưa nhìn thấy được. Cô
có thể đợi chờ người ta, những chuyến bay, những sự
việc hằng giờ hoặc hằng ngày không cau có mệt nhọc, không
phàn nàn phiền trách gì cả; nhưng mỗi khi Tenzin cần quyết
đoán một việc gì, cô rất thẳng thắn và mạnh mẽ cương
quyết bảo vệ lập trường của cô không lùi bước, ví dụ
như cô cực lực khuyến khích mọi người không nên sát sanh
ăn thịt, hay thở dài khi đề tài nói chuyện bỗng chuyển
sang ngày Lễ Tạ Ơn Chúa với gà tây quay, hay khó chịu khi
thấy cả một dãy sách dạy câu cá trưng bày một cách hãnh
diện hợm hĩnh trên giá sách. Tuy nhiên, cá tánh đặc biệt
nổi bật của Tenzin luôn luôn là thái độ thân thiện, cởi
mở, hòa nhã, và không phân biệt thân sơ với tất cả mọi
người. Cô không bao giờ lộ vẻ mệt mỏi hay buồn chán khi
phải tiếp chuyện với ai quá lâu. Bạn bè của cô rất đông,
và nếu người nào đó đã tiếp xúc với cô chỉ một lần
thôi, họ cũng không bao giờ quên cô. Cô gần gũi thân mật
ngay cả các em nhỏ.
Tenzin
vẫn thường liên lạc hoặc ghé thăm Khamtrul Rinpoche đời
thứ 9 (thân tái sanh của Sư Phụ Tenzin, Khamtrul Rinpoche đời
thứ 8) mỗi khi có dịp ghé về Tashi Jong, miền Bắc Ấn. Khamtrul
Rinpoche đời thứ 9 bây giờ là một thiếu niên cường tráng,
nổi bật, và hơi mắc cỡ. Tenzin dạy Khamtrul thiếu niên này
tiếng Anh và tìm cách đưa vào thế giới cô đơn và khô khan
của chàng Khamtrul Ripoche những tư tưởng phóng khoáng của
Âu Mỹ. Bây giờ, người dẫn đường tâm linh cho Tenzin là
các nữ thần Dakinis. Cô luôn cảm thấy có sợi
dây vô hình liên hệ mật thiết giữa cô và các nữ
thần Dakinis. Cô nói "Tôi luôn luôn được các ngài bảo vệ."
Thời
gian này cũng có nhiều sự kiện thay đổi trong
Ni chúng Phật giáo. Từ năm 1993, khi Tenzin
và các phụ nữ khác dự cuộc hội nghị Dharamsala
và trình bày lên Đức Đạt Lai Lạt Ma những trường hợp
kỳ thị, phân biệt về giới tính, nếp sống Ni chúng đã
bắt đầu cải thiện đôi chút. Một phái đoàn Ni cô được
mời đi du lịch khắp thế giới và các ni cô này đã tự
trình bày những mạn đà la vẽ hình Nữ Thần Kalachakra bằng
cát mầu để cổ vũ cho nền hòa bình thế giới - một công
việc mà xưa kia chỉ có tăng sĩ mới được làm. Một ni viện
mới Dolma Ling đã được xây cất tại Dharamsala và cho phép
giới Ni được học nghệ thuật tranh luận về giáo pháp.
Đó là một bước nhảy vọt rõ rệt cho Ni chúng vì ngày xưa
môn học trí thức này chỉ có tăng sĩ mới được học và
công khai tranh luận. Vào năm trước, các ni cô đã thu hết
can đảm công khai thách đố tranh luận giáo pháp ngay tại
tu viện của Đức Đạt Lai Lạt Ma, trước sự hiện diện
của đông đảo tăng sĩ. Các ni cô đứng đó, nhỏ bé, trẻ
măng, và gương mặt rạng rỡ hồn nhiên, đập chân vỗ tay
tranh luận theo cung cách của Phật giáo Tây tạng, và có một
số quan sát viên người Âu Mỹ tham dự buổi tranh tài đó
và họ đã nói là họ thấy các ni cô trẻ đó đã chảy nước
mắt vì xúc động được lên tiếng cho chính mình; và rồi
sự đòi hỏi được thụ giới Tỳ Khưu Ni cũng được tán
thành chấp thuận. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã gởi phái đoàn
đi Đài Loan để học hỏi về truyền thống tu học của Ni
chúng Trung Hoa, với hy vọng sẽ áp dụng được cho Ni giới
Tây Tạng. Cuối cùng, sau 1000 năm, thời điểm giải phóng
Ni chúng cũng đã đến rồi. Đã nhiều năm trôi qua những
hình tượng của Tenzin Palmo người phụ nữ Tây Phương đầu
tiên xuất gia và ẩn cư 12 năm trong động tuyết Hy Mã Lạp
Sơn vẫn đậm nét và mãi mãi là hình ảnh lý tưởng trong
lòng Ni chúng và mọi người trên thế giới. Tenzin Palmo sẽ
mãi mãi là biểu tượng anh hùng và ngọn đuốc dẫn đường
cho phụ nữ trí thức khắp nơi trên đường tìm về vùng
đất tâm linh.
Dự
án của Tenzin, sau khi hoàn thành Ni viện, sẽ nhập thất trở
lại ở một hang động, tuy nhiên, cô không thể trở về Lahoul
được nữa. Cô đã quá già để có thể chịu đựng khí
hậu và hoàn cảnh khắc nghiệt vùng núi cao trên 13,000 bộ
ở dãy Hy Mã lạp Sơn; cô cũng không còn có thể mang vác trên
vai 15 ký vật dụng như cô đã làm ngày xưa nữa. Tổ ấm
trên núi của Tenzin giờ đã xa vời rồi, cô không thể tiếp
tục được nữa; và từ ngày Tenzin xuất động vào năm 1988,
cũng không có một ông tăng hay một ni cô nào dám lên đó
ở nữa. Căn động bị hư hỏng, cánh cửa và cửa sổ
đã tháo gỡ ra và mang xuống phố để dùng trong tu viện khác,
và những hòn đá cũng theo gió cuốn bay về nơi chốn cũ.
Quang cảnh căn động của Tenzin trở nên hoang tàn, cô tịch.
Vài năm sau, căn động lại có sinh khí trở lại nhờ sự
hiện diện của một ni cô người Đức, Edith Besh, đã
tìm ra căn động của Tenzin và tu bổ trở lại. Edith làm thêm
một căn phòng nhỏ, một góc bếp, và một cầu tiêu bên ngoài.
Mặt tiền của căn động cùng được sửa sang lại. Nhưng
Edith chỉ sống được có một năm trong động thôi. Bệnh
ung thư của cô đã đến thời kỳ cuối cùng, và cô đã chết
ở tu viện phía dưới thung lũng vào năm 43 tuổi. Những cư
dân Lahoul đã nói rằng Edith khi mới tới Lahoul thì lên cơn
sốt thật cao, nhưng sau 12 tháng sống ở động thất thì đã
có phần bớt vật vả vì bệnh và sau đó cô đã chết trong
yên ổn thoải mái. Một lần nữa, động thất đã chứng
tỏ có sự mầu nhiệm xảy ra.
Tenzin
tâm sự là nơi nhập thất sau này của cô có thể sẽ là
một căn nhà tranh nhỏ tại một nơi rất thanh tịnh, nhưng
cũng không quá hẻo lánh hoang sơ. Có thể là một góc nhỏ
trên mảnh đất của một vị thí chủ nào đó để không
gặp khó khăn mỗi khi cần dùng vật liệu hay di chuyển. Nơi
nhập thất đó có thể ở bất cứ nơi đâu nhưng chắc chắn
không phải là Anh quốc.
-
"Tôi vẫn không cảm thấy Anh quốc là quê hương, là tổ ấm
của tôi. Tôi luôn luôn nghĩ là tổ ấm của tôi là phương
Đông và tôi sẽ chết ở đó."
Quê
hương tâm linh của Tenzin đã được định hướng rõ
rệt và cô cũng chỉ có một mục tiêu duy nhất "Chứng
đắc Quả vị Giải Thoát trong hình tướng người nữ."
Dịch
xong ngày 28/9/99
Thích
nữ Minh Tâm
Quý
độc giả có thể viếng thăm trang nhà của Sư Bà Tenzin Palmo
by clicking here

|