|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
MƯỜI SÁU
MỘT
HANG ĐỘNG ẨN TU CÓ CẦN THIẾT KHÔNG ?
Khi
Tenzin Palmo ẩn thân trong động tuyết để theo đuổi mục
đích cầu đạo của cô, thì các phụ nữ Âu Mỹ khác đang
bận rộn phong trào đấu tranh đòi quyền lợi cho phái nữ
của riêng họ. Khi Tenzin xuất động, giới nữ cũng đã tạo
được một số thành tích đáng kể, và đã tự tin rất nhiều,
không còn e dè kiêng nể gì sự thống trị của phái nam hay
tôn giáo.
Những
thời đại đã thay đổi nhanh chóng, cái cũ phải nhường
bước cho cái mới. Vị trí người nữ trong Phật giáo cũng
đã thay đổi và họ bắt đầu tìm hiểu tận cùng gốc rễ
nguyên lý nền truyền thống cổ xưa ở Tây Tạng mà Tenzin
đã noi theo một cách trung thành, và họ cũng bắt đầu đòi
hỏi các hình tượng Phật cũng phải mang nét nữ nhiều hơn.
Trong
số những câu hỏi hóc búa của giới nữ đặt ra cho Tenzin,
sự thắc mắc "Một hang động có cần thiết cho sự ẩn tu
không?" là câu hỏi rất đặc biệt gây chú ý.
Họ
nghĩ là "Một hang động không tiện lợi cho phái nữ với
thiên chức làm vợ, làm mẹ, và làm chủ gia đình. Khi người
đàn ông có thể xuất ly khỏi gia đình, như Đức Phật đã
cắt ái từ thân, dấn thân vào những chặng đường thiền
định cô độc lâu dài để mong đạt được giác ngộ - thì
người phụ nữ không thể làm được như vậy hoặc họ cùng
không muốn làm như vậy hoặc họ cũng không muốn làm như
vậy. Tuy nhiên, không thể kết án hay xem nhẹ người nữ như
là một kẻ bị tật nguyền nếu họ không thể ẩn cư thiền
định nơi núi rừng, hang thẳm. Người nữ, với thiên chức
làm mẹ, đã tiếp tay tạo ra giống nòi, ngay cả Đức Phật,
Chúa Jesus, hay các Thánh Nhân khác đều nhờ vào cơ thể người
nữ mà hiện thân ra.
Động
thất, theo ý họ, chỉ là một mô hình lý tưởng để cầu
tìm giác ngộ - Những người phụ nữ trí thức trong mọi
lãnh vực đã lên tiếng nói những gì họ muốn. Họ cho rằng
cả hai vấn đề tâm linh và gia đình đều quan trọng như
nhau. Họ muốn thực tập các pháp môn bao gồm luôn cả trẻ
con và gia đình. Họ cũng giới thiệu pháp môn trị liệu
cảm xúc như là một môn pháp thiền định, và họ cho rằng
nhà bếp cũng là một chỗ tốt để thiền quán đạt giác
ngộ như là một thiền đường hay hang động Hy Mã Lạp Sơn
xa xôi kia. Đó là sự cách mạng tư tưởng đã làm thay đổi
bộ mặt Phật giáo.
Tsultrim
Allione, một phụ nữ người Mỹ, đi bước tiên phong cho phong
trào cách mạng tư tưởng này. Bà đã xuất gia năm 1970 nhưng
bốn năm sau đã hoàn tục, lấy chồng, và sanh con. Bà là tác
giả cuốn "Women of Widsom", một trong những quyển sách đầu
tiên nói về vị trí người nữ trong Phật giáo, và sau đó
thành lập trung tâm thiền "Tara Mandala" ở Pagosa Springs, Colorado,
nơi sản sinh ra nhiều người nữ trí thức, kinh nghiệm, và
cấp tiến. Bà Allione là người phụ nữ đầu tiên đã kinh
nghiệm cả hai mặt tu tập và đời sống gia đình bằng chính
cuộc đời bà.
-
"Tôi đã hoàn tục bởi vì tôi là vị ni cô Phật giáo Tây
Tạng duy nhất ở Hoa Kỳ lúc bấy giờ. Tôi cảm thấy rất
cô đơn, lẻ loi, và không nhận được sự trợ cấp dưỡng
bảo vệ gì cả. Lúc đó, tôi mới 25 tuổi, sức sống đang
tràn trề, sự khao khát tình dục đòi hỏi, và bắt đầu
chán nếp sống độc thân cô đơn của đời tu sĩ. Vì thế,
tôi hoàn tục và một năm sau, tôi trở thành một người mẹ
và một nữ văn sĩ. Đối với tôi, sự quyết định đó thật
đúng và tốt. Từ ý nghĩ muốn vượt qua được sự ganh tỵ,
giận hờn hay tất cả những cảm xúc tư tưởng bi quan yếm
thế, tôi lại bị những xúc cảm đó tạt trở lại vào mặt.
Từ ý nghĩ muốn có được nhiều thì giờ cho riêng tôi, tôi
lại chẳng được gì hết. Tôi nhận xét rằng, khoác chiếc
áo nhà tu, tôi có cảm tưởng như được che chở khỏi suy
nghĩ đến những cảm xúc đột biến thầm kín riêng tư -
nhưng không, chúng vẫn trơ trơ nằm đó. Tôi phải nghiền
ngẫm sâu hơn, tận cùng hơn lớp vỏ bên trong của năm món
độc kia để thấy chúng là gì và học cách đối phó thẳng
với chúng, không bao che hay trốn chạy chúng nữa. Vì thế,
tôi quyết định hoàn tục để sống đúng với cảm xúc và
con người thật của tôi. Nếu tôi vẫn còn
là một ni cô, có lẽ tôi đã tự che dấu mình và
kiêu căng ngã mạn cho là tôi đã vượt qua
được tất cả."
Tsultrim
Allione, trong 5 năm sanh 4 người con (một đứa chết lúc còn
bé). Bà đã tranh cãi về vấn đề gia đình và vai
trò
làm mẹ là một trở ngại lớn cho công cuộc khám phá tâm
linh. Bà nói :
-
"Chúng ta phải tự hỏi mình là "Nhận thức tâm linh là gì?"
Bản năng làm mẹ trong người nữ cũng mạnh và cần thiết
như tình yêu và họ sẵn sàng hy sinh cá nhân. Sự nhận thức
được định nghĩa bởi con người qua những sự kiện thăng
trầm thay đổi. Chúng không phải là kinh nghiệm giác ngộ
giải thoát. Người nữ cũng sẵn sàng xả ly những gì họ
đang có. Đó là phẩm chất cao qúy của người nữ và để
hiểu rõ về con người, chúng ta cần phải làm mẹ và làm
một phụ nữ bình thường. Là một người mẹ, tôi đã dứt
bỏ được ảo ảnh về cá nhân tôi. Tôi đã chọn cách thất
bại như thế nào để sống đúng với cảm giác tư tưởng
của chính tôi."
Đối
với bản thân Allione, bà cam đoan rằng một hang động không
cần thiết cho việc tu tập. Bà nói :
-
"Tôi tin rằng người phụ nữ ở nhà cũng có thể giác ngộ
được. Đó là điểm tối ưu của Mật Tông. Có một câu
truyện về một phụ nữ giác ngộ khi gánh nước. Cô ta miên
mật hành thiền ngay cả khi gánh nước hay làm bất cứ công
chuyện gì. Một ngày kia, cô đang gánh nước về nhà, bỗng
bị đứt dây thùng, nước đổ ào ra và cô hoát nhiên đại
ngộ. Giáo lý thâm huyền của Mật Tông cũng đã được giới
cư sĩ đạt được uyên áo chứ không phải chỉ có giới
tăng sĩ mới thấu triệt được. Điều đó cho chúng ta thấy
hai hệ thống tu sĩ và cư sĩ cũng có những khái niệm hay
tư tưởng, lý tưởng khác nhau. Mỗi người nên tùy căn cơ
của chính mình mà thực hành để đạt kết quả; cuộc đời
tu sĩ quá tốt mà nếp sống gia đình cư sĩ cũng không phải
quá dở."
Yvonne
Rand, một trong nhũng vị dạy thiền nổi tiếng người Mỹ,
cũng đã nói lên tư tưởng của bà về đời sống một người
cư sĩ. Yvonne cũng đã có lần mời Tenzin Palmo tham dự một
cuộc họp cuối tuần tại trung tâm thiền của bà ở Muir
Beach, California. Bà cũng nhận xét thấy những khó khăn
trở ngại lớn nhất mà người phụ nữ phải đối phó
với những ước vọng tâm linh. Trước
khi thành lập trung tâm độc lập của riêng bà, Yvonne là chủ
tịch Trung Tâm Thiền ở San Francisco, một địa vị mà bà
cảm thấy như có đối kháng mâu thuẫn với vai
trò làm mẹ của bà.
-
"Là phụ nữ, tôi cũng muốn được gánh vác nhiều trách nhiệm,
nhưng tôi cảm thấy mọi người xem tôi như là người phụ
thuộc, người thứ hai trong xã hội mà thôi. Người ta không
cảm thông mấy cho vai trò một bà mẹ độc thân của tôi
và tôi thường hay bị tẩy chay vì chưa đủ nghiêm túc khi
thực hành công phu thiền định. Ví dụ như thật khó tin khi
phải dậy sớm mỗi buổi sáng và đi tọa thiền ở các thiền
đường thì phải để các con nhỏ của tôi một mình ở nhà.
Tôi không thể nào yên tâm được nên dù cố định tâm để
thiền quán cũng không được."
Đúng
ra Yvonne xác nhận là bà thực hành nhiều theo khoa tâm lý trị
liệu của Nhật Bản hơn là Phật giáo, và bà nghĩ rằng căn
nhà là chỗ thích hợp nhất để tu tập cho các nhóm cư sĩ
tụ hội lại với nhau. Cuốc cùng, tôi nghĩ rằng dù dưới
hình thức một người cư sĩ, một vị tăng sĩ, hay một bà
nội trợ và ở bất cứ nơi đâu, tôi vẫn đều đặn tu
tập như một tu sĩ ở trong thiền viện. Khi quán tưởng được
như vậy, lần đầu tiên, tôi cảm thấy yên ổn và thư giãn
được đầu óc."
Khi
được hỏi "Người phụ nữ có thể đạt được cảnh giới
giác ngộ tối thượng không?" Yvonne trả lời :"Tôi không biết
gì về giác ngộ giải thoát, nhưng tôi nghĩ người phụ nữ
sẽ tiến được rất xa. Tôi kinh nghiệm được mùi vị giải
thoát khi tôi bắt đầu nhận thức thực tại hiện hữu trong
từng giây phút, tại đây, ngay trong lúc này, khi tôi không
đeo hành lý nặng nề của ngày hôm qua, hay khi tôi ôm đồm
cả hai, hôm qua và ngày mai.
"Cái
quan trọng nhất của sự tu tập là Miên mật hành trì, không
gián đoạn. Nếu bạn đang thực hành một pháp môn nào, ví
dụ như thực tập chánh niệm, bạn phải miên mật tu tập
12 lần trong 1 ngày thì mới thâu lượm được nhiều
kết quả; hay bạn tập cười hàm tiếu, bạn nhích nhẹ đôi
môi, cười, và giữ yên như vậy độ 3 hơi thở. Nếu tôi
tập làm như vậy 6 lần hay hơn nữa mỗi ngày, trong vòng 3
ngày thôi, chắc chắn tôi sẽ cảm thấy có điều kỳ diệu
xảy ra cho tôi, trong tôi, trong đầu óc và cơ thể tôi. Bạn
có thể thực tập như vậy khi đứng chờ đợi người nào,
khi phải giữ
máy
điện thoại, lúc ở tiệm bán thực, ở phi trường, hay dừng
xe những ngã tư đường lúc đèn đỏ, v.v... "
Những
lời của bà Yvonne nói sao nghe giống lời của Tenzin Palmo đã
trình bày về phương cách hành thiền.
Yvonne
tiếp tục "
-
"Có rất nhiều cách bạn có thể thực tập ở nhà. Bạn có
thể thực tập kiên nhẫn hay sử dụng chuyển hóa những trở
ngại vướng bận một cách khéo léo như thầy các bạn đã
làm. Trước kia, tôi thường ngồi bên cạnh những người
đang hấp hối, và sau những giờ quán niệm Vô Thường, tôi
trở thành một với xác chết. Đó là một phương pháp tu
học kỳ diệu. Tôi không những hiểu được về lý vô thường
của vạn vật và sợi dây liên hệ giữa hơi thở và tâm
thức, mà tôi còn hiểu rằng Chết và Sống có chiều liên
quan với nhau - Ta sống như thế nào, ta chết như thế ấy.
Sống vui vẻ, tốt đẹp thì Chết an ổn, thoải mái. (living
well, dying well).
"Nếu
bạn đã chọn được những pháp môn thích hợp nào, bạn
thực hành theo đó trong vài năm, bạn sẽ thấu đạt được
toàn vẹn ý nghĩa của những pháp môn đó và bạn cũng không
cần áp dụng những pháp môn mới cho đến khi bạn thực hành
một cách viên mãn những pháp môn đã chọn lựa. Một trong
những chướng ngại tâm lý của người Mỹ là họ sống không
khiêm tốn, giản dị. Họ tham lam, hấp tấp hưởng thụ và
mong muốn chiếm đoạt tất cả cùng một lúc."
Không
phải chỉ có giới nữ mới đặt ra câu hỏi hóc búa đó,
mà ngay cả giới nam cũng e dè lên tiếng trả lời câu hỏi
"Động thất ẩn tu có cần thiết không?"
Một
vị thầy dạy về thiền Minh Sát, Jack Knornfield, một trong
những vị thiền sư nổi tiếng người Mỹ, đã trình bày
về phương cách, khái niệm "nhập thất ngắn hạn (vài tháng
vào thất, vài tháng ra thất) như là một giải pháp thay thế
cho những ai muốn nhập thất ở những nơi u tịch thanh nhã.
Ông ta cho rằng sự nhập thất quá lâu sẽ tạo ra những trạng
thái tâm lý bất ổn, không thích ứng cho hành giả một khi
người đó muốn hòa nhập lại xã hội. Tâm lý những người
Âu Mỹ không thể thích hợp được với những pháp môn tu
tập ẩn cư xuất thế như vậy, và sự nhập thất dài hạn
( theo ông nghiên cứu qua vài người tu tập) đã dẫn tới
sự khủng hoảng tâm lý và lãnh đạm xa lánh người đời.
—
Anh quốc, một vị giáo sư Phật học nổi tiếng, Stephen Bachelor,
Khoa trưởng Phật học và khoa Thông
Tin Thời Đại ở đại học Sharpham, đã đồng ý với nhận
xét của Jack Knornfield. Ông này đã xuất gia hơn
10 năm theo truyền thống Thiền Phật giáo trước khi trở thành
một trong những người Phật tử theo chủ nghĩa hoài nghi nổi
tiếng, thường đặt những câu hỏi về những nguyên lý cơ
bản giáo lý như là Thuyết Tái Sanh, Hóa Thân, v.v... Là bạn
của Tenzin Palmo, ông ta cũng có ý kiến phê bình về vấn đề
nhập thất ở hang động.
-"Nhập
thất ở một nơi cô tịch thanh vắng ảnh hưởng rất nhiều
đến tánh khí vị hành giả. Tenzin Palmo là một trong những
người ngoại lệ có kinh nghiệm cao, sống thực, và khi cô
nhập thế trở lại, cô không bị ức chế hay trở ngại gì.
Cô rất thân thiện, cởi mở, và hòa hợp ngay được với
mọi người; chứ không giống như một số các vị hành giả
khác nhập thất quá lâu, có khuynh hướng hướng nội hoàn
toàn và xa lánh thế tục. Tôi nghĩ tới vài trường hợp khác
của những người không có được cơ sở tâm lý vững chắc
và những cuộc nhập thất quá dài sẽ đưa đến hậu quả
khủng hoảng tâm lý. Họ nên đi tìm câu trả lời về trạng
thái bất an và lãnh đạm đó, và khóa chặt chúng nó lại
hơn là để chúng nó vượt quá trớn phạm vi tâm lý. Chúng
ta cần phải buộc dây những cảm xúc lại làm sao để chúng
ta có thể đối phó được với sự cô đơn, u tịch của
nội tâm lẫn ngoại cảnh."

|