|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
MƯỜI LĂM
NHỮNG
CUỘC THÁCH ĐỐ
Từ
một người ẩn cư trong hang động cô liêu, Tenzin đã phóng
mình ra khỏi qũy đạo của mình để đi vào thế giới trần
tục đầy u ám, phiền muộn. Từ một người sống yên tĩnh,
Tenzin đã phải nói suốt hàng giờ không ngưng nghỉ. Từ một
cuộc sống giản dị đơn thuần, Tenzin đã nhẩy vào cuộc
chơi của cuối thế kỷ thứ 20 này; và thế giới mà cô tham
dự trở lại đó thật khác xa hoàn toàn cái thế giới mà
cô đã bỏ ra đi để tới Ấn độ năm 1963.
Tenzin
đã chứng kiến những khủng hoảng, bất an, căng thẳng của
một nền văn minh xã hội vật chất dồn dập lên con người;
đã thấy tình trạng thất nghiệp leo thang, và đời sống
bấp bênh, không biết ngày mai của những kẻ vô gia cư, vô
nghề nghiệp. Cô cũng đã đọc báo viết về mức độ tội
ác bạo lực gia tăng và vấn đề sử dụng buôn bán ma túy
càng ngày càng lan rộng trong xã hội. Cô cũng đã tận mắt
trông thấy các bạn cô chạy đua tốc độ đến bở hơi tai
theo nhịp sống vật chất cuồng loạn này. Đi đến đâu,
cô cũng nghe các cấp chính quyền rao gọi thay đổi chính sách
phục vụ cộng đồng cho nền kinh tế duy lý, và bây giờ
lại đến những nhu cầu xa hoa mới như sự yên tĩnh, không
gian, thời gian, và sinh thái môi trường, và cô cũng nhận
thức rõ sự cần thiết cấp bách cho những giá trị tâm linh
trong một xã hội thăng tiến vật chất kinh khủng này. Tenzin
nói:
-
"— đây, người ta nung nấu vì ham muốn. Khác với ở Lahoul,
người dân sung mãn về tinh thần hơn dù đời sống tiện
nghi văn minh vật chất quả thật thua kém; và ở đây, ngoài
vật chất ra, người ta cũng khao khát tìm tòi một cái gì
đó sâu xa và có ý nghĩa hơn trong đời sống của họ. Khi
người ta dừng lại những đam mê bản năng, thì người ta
lại theo đuổi những nhu cầu khác. Vì thế,con người
luôn luôn thất vọng, chán nản, và bức rức. Họ cảm thấy
đời sống và mọi thứ sao phi lý, vô nghĩa quá. Họ đã có
những gì họ muốn, nhưng rồi sao? Xã hội cứ thôi thúc bắt
ép con người ta chiếm hữu hết cái này đến cái khác, nhưng
rồi cuối cùng con người sẽ về đâu?
"Tôi
đã thấy sự cô đơn đang ngự trị khắp nơi, và con người
chán nản không muốn hoạt động gì nữa khi cô đơn. Đó
là trạng thái tâm lý hững hờ, lãnh đạm, lệch lạc."
Nhưng
đặc biệt hơn những câu chuyện của Tenzin là vào giữa những
năm 90, nhánh cây Phật giáo và nền triết lý thâm sâu, mật
hiển đã sanh sôi nẩy mầm trên mảnh đất màu mỡ Tây Phương
và người dân Âu Mỹ đã bắt đầu tìm hiểu một tôn giáo
phương Đông với cái nhìn đúng đắn hơn, trưởng thành hơn,
và khách quan hơn - và rồi từ đó, dân chúng gồm đủ mọi
thành phần, mọi lứa tuổi ở Âu Châu, Hoa Kỳ, Gia nã Đại,
Úc Châu và Tân Tây Lan đều hết sức ngưỡng mộ thán phục
nền triết học uyên bác vĩ đại của Phật giáo và hết
lòng cung kính các vị Lạt Ma đức hạnh đã truyền bá đạo
Phật sang Âu Mỹ. Kết quả rỡ ràng của sự hoằng pháp thành
công này là các trung tâm thiền đường Phật giáo, nhất là
Phật giáo Tây tạng, đã mọc lên như nấm trên khắp thế
giới. Những thời kỳ thịnh vượng của Phật giáo tại Âu
Mỹ nay đã suy rồi. Nhưng tín đồ buổi đầu tiên đó, sau
30 năm nghiên cứu thực hành giáo lý, đã bắt đầu tìm hiểu
tính chất nhân bản và thực tiễn hơn của nền tôn giáo
đang trồng rễ trên đất nước họ. Những nhược điểm
và sự không nhất quán trong nội bộ đồng loạt bị phơi
bày ra, và có thể nói, khi Đông Phương bị ràng buộc bởi
hàng rào tập tục luân lý xã hội thì Tây Phương, được
tự do ngôn luận hơn, không có những đắn đo, ngại ngùng,
hay e dè nào cả, sẵn sàng nói huỵch tẹt ra mọi việc.
Tenzin
Palmo đã trở về lại cái thê giới trần tục này ngay trong
giai đoạn rộn ràng đó; và những cuộc tranh luận, bàn cãi,
thách đố nhau công khai, hay những mâu thuẫn trường phái
đố kỵ lẫn nhau đã vô tình giúp cho cô tự
tìm ra con đường của chính mình.
Những
lũng đoạn trong Tăng đoàn Phật giáo ở Âu Mỹ bắt nguồn
từ những tật xấu lợi dưỡng cá nhân của các vị Tăng
sĩ. Theo Phật giáo Tây Tạng, vai trò và cương vị của vị
đạo sư rất quan trọng. Các tín đồ kính ngưỡng vị đạo
sư của mình như một vị Phật. "Đạo sư (guru) là Phật,
Đạo sư là Pháp, Đạo sư là Tăng." Từ sự suy tôn đó, người
ta thần thánh hóa vị đạo sư và cho tất cả những gì vị
đạo sư đó nói đều đúng, đều thật, và họ đã vô tình
tôn vinh bản ngã ông đạo sư để rồi đưa đến những hậu
quả thảm hại, ê chề. Ông đạo sư cũng vẫn còn bằng xương
bằng thịt, đã chứng quả Thánh gì đâu, nên những sự cúng
dường tôn sùng quá mức đã làm nảy sinh tâm tham đắm mê
muội. Ví dụ như trường hợp của Chogyam Trungpa, người thầy
hướng dẫn tâm linh và cũng là người bạn đầu tiên của
Tenzin Palmo, đã để lại bao nhiêu là tai tiếng bê bối sau
khi ông ta qua đời năm 1987. Trungpa không những đắm chìm trong
men rượu mà còn liên hệ tình dục với các nữ tín đồ
hay đệ tử của ông ta. Nhiều người đã than phiền và tố
cáo hành vi sai trái xúc pham danh tiết phụ nữ của Trungpa;
họ còn cho biết là cuộc đời họ thực sự đã bị phá
hủy bởi ông này. Kinh khủng hơn nữa là người đệ tử
kế thừa của Trungpa, Thomas Rich, pháp danh là Osel Tendzin, sanh
tại Mỹ, không những đã nhiễm căn bệnh nguy hiểm AIDS mà
ông ta đã hết sức dấu kín, mà còn lây luôn cho một nữ
đệ tử trong số hàng loạt các nữ tín đồ dấu tên của
ông ta. Đó là một vài trường hợp điển hình trong số rất
nhiều vụ tai tiếng bê bối của các vị đạo sư ở Âu Mỹ.
Các
nữ tín đồ thật vô cùng ngây thơ khi bị các ông thầy lừa
bịp nói là các cô đã được tuyển chọn để làm vợ các
ông trong sự liên hệ "thần bí" theo phái Mật tông Tây Tạng;
vì thế, các cô rất ư là hãnh diện và sung sướng là mình
đã trúng tuyển đặc biệt. Niềm tin mù quáng vào ông thầy
đã khiến các cô bị lừa bịp thảm thương và đồng thời
cũng gây tiếng xấu ảnh hưởng đến Tăng đoàn Phật giáo.
Tenzin Palmo nhận xét rằng người phụ nữ Tây Phương còn
kém kinh nghiệm và không hiểu biết phải làm thế nào để
tìm cho được một vị minh sư, và ngay cả đến ý nghĩa thế
nào là một vị đạo sư chân chính, đúng đắn, họ cũng
không rõ nữa. Sự khao khát học hỏi giáo lý và nương tựa
vào một vị lãnh đạo tinh thần đã khiến các phụ nữ Tây
Phương dễ bị mắc lừa và trở thành con mồi ngon cho sự
lợi dụng thỏa mãn tình dục.
-
"Nhiều người Tây Phương đã hiểu sai về thiên chức vị
đạo sư. Họ cho rằng vị đạo sư là người dìu dắt họ
từng bước một trên con đường tìm cầu chân lý, như đứa
con cần sự dắt dìu của người mẹ. Nhưng thức ra không
phải vậy. Vị đạo sư là người có bổn phận giúp đỡ
mọi người nhận thức rõ ràng hơn, trưởng thành hơn, tỉnh
thức hơn. Chức năng của vị đạo sư là giới thiệu cho
chúng ta con đường trở về với bản nguyên và sợi dây liên
kết giữa thầy trò là một sự cam kết tôn trọng lẫn nhau.
Về phần người học trò thì phải có trí tuệ suy xét những
gì thầy mình làm có đúng chánh pháp hay không, nghe lời Thầy
dạy, và thực hành theo những gì Thầy hướng dẫn. Về phần
người thầy cũng phải dạy dỗ hướng dẫn học trò mình
đạt đưọc chân lý, dù phải trải qua vô lượng kiếp.
Đức
Đạt Lai Lạt Ma cũng có lời khuyên chân thực rằng "Qúy vị
phải tìm hiểu dò xét về người thầy mình ít nhất là 10
năm. Qúy vị phải nghe, phải quan sát, phải nhìn cho thật
kỹ cho đến khi qúy vị nhận xét ông thầy đó chắc chắn
là trong sạch. Ngay trong lúc tìm hiểu đó, qúy vị cư xử
với vị thầy đó như một người bình thường và nhận những
lời dạy của ông ta như là "một thông báo, một lời giới
thiệu." Một người thầy chân chính, đúng đắn không bao
giờ đi tìm cầu học trò hay tín đồ gì cả. Chính đức
hạnh và đời sống thanh cao của vị thầy sẽ hướng dẫn
các tín đồ tìm đến vị thầy xin nương tựa."
Đối
với tất cả những phán xét, phê bình hay chê trách những
vị đạo sư, Tenzin vẫn luôn luôn kính trọng Sư Phụ của
cô là ngài Khamtrul Rinpoche :
-
"Tôi có thể nói Khamtrul Rinpoche là người tôi tuyệt đối
tin tưởng. Tôi không bao giờ nghi ngờ Thầy tôi dù là một
phút giây. Ngài đã chỉ dạy tôi thật chính xác, tuyệt hảo.
Tôi không hề thấy có điều gì tôi cần thắc mắc. Sư Phụ
tôi lúc nào cũng sắc sảo, trí tuệ, và vô ngã."
Đối
với nhiều tín đồ Phật giáo Âu Mỹ, hình tượng "Đạo
Sư" đã bị tổn thương nặng nề. Đó không phải chỉ vì
những vụ bê bối tai tiếng mà chính vì thời điểm của
họ đã tận. Theo sự nhận xét của người Âu Mỹ cuối thế
kỷ 20 này, hình tượng vị đạo sư chẳng qua chỉ là sản
phẩm của một hệ thống giai cấp trưởng lão trên cơ
bản cấu trúc và tôn ti cấp bực; và với sự phát triển
của giới lãnh đạo nữ, ngày tàn của hệ thống quyền hành
trưởng lão đó sắp sửa kết thúc.
Andrew
Harvey, cựu học giả đại học Oxford và cũng là một thi sĩ,
đã mất nhiều năm đi tìm chân lý với sự hướng dẫn của
nhiều đạo sư khác tôn giáo trên khắp thế giới, kể cả
vài vị Lạt Ma nổi tiếng đương thời, Linh Mục Bede Griffiths
(người xây một đền thờ ở Ấn), và một nữ đạo sư
Ấn Độ Mẹ Meera, đã nói lên kinh nghiệm học hỏi của ông
ta trong một cuộc phỏng vấn ở đài phát thanh :"Tôi rất
sung sương được học hỏi với các vị thầy của tôi, nhưng
đồng thời tôi cũng nhận thức rằng, nếu sự liên hệ giữa
thầy trò xảy ra trong tình trạng lệch lạc, kém tinh thần
thì chúng ta dễ mất đi niềm tin và phương hướng. Nếu chúng
ta không được hướng dẫn đúng đắn thì chúng ta khó có
thể tiếp cận đối phó với thế giới bên ngoài được,
và sự lệch lạc đó cũng làm băng hoại ông thầy đi. Chúng
ta đang đi tìm một kiến thức mới, một mô hình mới của
sự liên kết giữa thầy trò phải như thế nào.
Tôi
nghĩ rằng trong vòng 10 hay 15 năm tới, sẽ có nhiều thay đổi.
Chúng ta sẽ không còn giữ đường lối xưa cũ của các vị
thầy phương Đông nữa. Nó không còn phù hợp với thực tế
hiện trạng bây giờ. Chúng ta cần một sức một sức mạnh
tinh thần thực sự giúp chúng ta phấn chấn lên và đẩy chúng
ta đi tới phía trước
Những
gì mà giới trí thức tân tiến ngày
nay cần để thay thế cương vị "người thầy" là
người bạn tâm linh. Hình tượng người "bạn tâm linh" đó
không cần phải rêu rao là đã chứng đắc, cũng chẳng cần
phải được tôn sùng tuyệt đối và phải được vâng lời
dạy bảo hoàn toàn; mà người bạn đó chỉ cần đồng hành,
cùng đi chung một con đường với người đang đi tìm chân
lý. Đó là một giải pháp dân chủ phù hợp với văn hóa
phương Tây. Tenzin Palmo đồng ý với quan điểm đó. Cô đã
gặt hái được nhiều kinh nghiệm vô giá qua sự liên hệ
giữa cô và vị đạo sư của cô; nhưng đã nói, Tenzin quả
là một người may mắn và phi thường nhất trên đoạn đường
tìm chân lý. Tenzin nói :
-
"Thẳng thắn mà nói, tôi nghĩ người Tây Phưong nên thực
tập giáo lý Phật giáo và nương tựa nơi những vị thầy
đạo hạnh hơn là những vị đạo sư. Hai danh từ "Thầy"
và "Đạo Sư" không cùng một ý nghĩa như nhau đâu. Một vị
Đạo sư có sợi dây liên hệ rất mật thiết và đặc biệt
quan trọng với người đệ tử, và chúng ta chỉ có một đạo
sư mà thôi - nhưng chúng ta có thể có nhiều thầy; như ngài
Atisha (vị sáng lập Phật giáo Tây Tạng vào thế kỷ thứ
10), ngài có tới 50 vị thầy. Hầu hết các vị thầy đều
có đầy đủ khả năng để hướng dẫn chúng ta và ngay tự
chúng ta, chúng ta cũng có thể tự mình đi tới đích một
cách hoàn hảo. Chúng ta có trí tuệ, có sức mạnh tâm linh.
Nếu chúng ta gặp một thiện hữu trí thức giúp đỡ chúng
ta, quá tốt; nếu không, chúng ta vẫn có thể tự chứng qua
sự thực hành giáo pháp. Điều quan trọng hơn hết là chúng
ta phải hiểu biết rõ ràng sâu sắc về Phật, Pháp, và Tăng."

|