|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
MƯỜI HAI
XUẤT
ĐỘNG
Đúng
lý ra Tenzin Palmo ẩn cư trong động còn lâu dài hơn nữa, nhưng
một sự cố nhỏ xảy ra khiến cô phải rời khỏi động
thất ngoài ý muốn và thời hạn.
Một
ngày mùa hè năm 1988, Tenzin Palmo rất ngạc nhiên sửng sốt
vì sự xuất hiện của cảnh sát.
Chẳng
thèm để ý đến hàng rào bên ngoài động, hay tấm biển
"Xin đừng quấy phá sự yên tĩnh", tên cảnh sát này ồn ào
đập cửa ầm ầm bắt Tenzin ra mở. Hắn hạch hỏi tại sao
Tenzin đã quá thời hạn nhập cảnh mà cứ ở lì tại đây?
Hắn ra lệnh đến ngày mai Tenzin không đến trình diện tại
sở cảnh sát, Tenzin sẽ bị câu lưu điều tra.
Đó
là tiếng nói con người đầu tiên, gương mặt người đầu
tiên Tenzin gặp và nghe thấy trong 3 năm qua - nhưng gặp mặt
và nghe lại gịong nói loài người trong một tình cảnh vô
duyên, khiếm nhã, và thô lỗ làm sao ! Tuy vậy, Tenzin vẫn
ôn hòa, nhã nhặn rời khỏi động tuyết để đi gặp ông
giám thị cảnh sát. Ông ta xin lỗi về thái độ bất lịch
sự của nhân viên, nhưng ông ta rất tiếc phải trục xuất
Tenzin khỏi Ấn Độ vì đã quá thời hạn cư trú. Tenzin phải
rời Ấn trong vòng 10 ngày. Tenzin kiên nhẫn giải thích cho
ông Giám Thị hiểu rằng cô đã ở Ấn Độ 24 năm rồi và
cô cũng không dự định sẽ rời khỏi nơi đây chỉ trong
vòng 10 ngày nữa. Hơn thế nữa, đó không phải là lỗi của
cô vì cô đã báo cho người nhân viên cũ của sở Di Trú để
họ làm cái mới lại cho cô.
Trước
sự thành thật và hợp lý của Tenzin, viên giám thị dịu
giọng lại và nói rằng ông ta sẽ nghỉ phép một tháng và
không trục xuất Tenzin ngay lập tức, nhưng dù sao đi nữa,
cô cũng phải rời khỏi nơi ẩn cư trước khi ông nghỉ phép
trở về.
Tenzin
Palmo leo lên động tuyết trở lại, nhưng đã vô ích. Cô đã
bị người khác trông thấy, cô bắt buộc phải nói chuyện
và như thế coi như cô đã dứt khoát bị "bể thất". Cô không
thể tiếp tục được nữa. Theo luật lệ nhập thất, người
hành giả không được tiếp xúc, không được để bị bắt
gặp - tất cả những chuyện xảy ra dù ngoài ý muốn của
Tenzin, nhưng coi như là cô đã bị động tâm rồi. Thời gian
hạn định nhập thất của cô chỉ còn 3 tháng, 3 tuần, và
3 ngày nữa thôi là hoàn tất mỹ mãn; nay thế là hỏng cuộc.
Đáng
lẽ cô phải hét lên mới hả hết cơn giận dữ bực tức
của cô, nhưng nhờ vào tu tập, Tenzin chỉ cười và nói: "Chắc
chắn đó không phải là cách mà tôi lựa chọn để chấm
dứt thời kỳ nhập thất. Nhưng, dù sao đi nữa, tôi cũng
phải ở lại vài ngày để thu xếp và từ từ gặp lại mọi
người."
Tin
Tenzin Palmo bị "ra thất" đã lan truyền nhanh chóng, và các
bạn cùng người quen biết cô đều náo nức muốn gặp lại
Tenzin để xem cô thế nào, có khác xưa nhiều không, cô đã
chứng nghiệm được gì trong thời gian dài một mình ở động
tuyết? Có thể cô đã trở thành một nữ thần đầy quyền
năng và linh thiêng?
Bà
Didi Contractor, người ghé thăm Tenzin lần đầu tiên khi cô
mới lên ở động tuyết, lên gặp Tenzin lại và trở về
thuật chuyện: "Tenzin Palmo không thay đổi gì, ngoại trừ sự
tiến bộ tâm linh thật rõ rệt. Sự nồng nhiệt, thái độ
cởi mở hòa nhã, sự nhạy bén tinh thông vốn sẵn có trong
cô, nay còn hơn thế nữa. Tenzin đã thành công rõ ràng. Tôi
nghĩ rằng những người bên ngoài khó thấy được kết quả
của sự phát riển của Tenzin. Đó là sự bí mật giữa Tenzin
và đấng thiêng liêng. Tenzin đã gặt hái được kết quả
tâm linh hơn những vị hành giả Tây Phương mà tôi đã gặp."
Một
người khách khác đến thăm Tenzin là Lia Frede, một phụ nữ
người Đức cư ngụ trong một căn nhà rất đẹp ở Dharamsala.
Lia Frede đã biết Tenzin từ vài năm trước. Lia cũng rất quan
tâm về các vấn đề tâm linh và hơn thế nữa, cô ta đã
hành trì pháp môn thiền Vipassana (thiền Minh Sát), và cũng
đã nhập thất vài lần. Thật trùng hợp là Lia Frede đang
hướng dẫn một nhóm sinh viên nghiên cứu về Sinh Thái
học vùng Lahoul khi cô nghe tin Tenzin ra thất.
-
"Tôi nôn nóng muốn có cơ hội để nói chuyện với Tenzin
vì tôi muốn biết cô đã đạt được những gì. Tôi và hai
người bạn tìm đường để leo lên động. Tới nơi, tôi
cảm thấy sỗ sàng quá vì chưa báo trước, nên nói hai người
bạn đứng ở ngoài cổng để tôi vào trước xem sao. Nhưng
Tenzin đã ra cửa lập tức và cười thân mật nói: "Vào đây
và mời bạn của cô vào luôn. Tôi đang nướng bành mì. Cô
dùng trà không?" Tenzin thật bình dị. Chúng tôi dùng trà, ăn
bánh mì nướng với dầu mè và có cảm tưởng như đang
dùng cữ trà buổi xế trưa ở Anh quốc vậy. Thật êm đềm
và thú vị."
Khi
Tenzin tiễn chúng tôi ra cửa động, tôi không kềm được
nữa nên hỏi ngay cô đã chứng đạt những gì. Tôi mong muốn
sẽ được cô chỉ bày. Tenzin lặng lẽ nhìn tôi và trả lời:
"Chỉ có một điều duy nhất tôi nói với cô là tôi không
hề bao giờ buồn chán cả." Thế thôi - Tenzin chỉ nói một
câu độc nhất và không hé răng ra nữa.
Và
cũng giống như Didi Contractor, Lia Frede đã nhận thấy những
đặc tánh nổi bật của bạn gái mình.
"Tenzin
Palmo thật chân thành, trong sáng, giản dị, và bình đẳng
thực sự. Cô không hề bị ảnh hưởng hay thiên kiến về
bất cứ một sự việc gì. Cô đối phó hay ứng xử mọi
trường hợp hay biến cố xảy ra cho cô với một tâm hồn
thẳng thắn, khách quan, không hề bị vướng mắc. Không phải
cô tỏ vẻ ra như vậy, mà thực sự cái "Ta" tầm thường,
nhỏ mọn cố hữu của con người đã biến mất nơi cô. Tôi
cũng rất kính phục sự gan dạ và bình tĩnh của cô khi bị
vùi sâu trong trận tuyết lở năm nào. Nếu tôi gặp trường
hợp đó, chắc tôi sẽ kinh hoàng mà chết. Ngược lại, Tenzin
vẫn bình thản ngồi quán "Tử Niệm"; và khi tôi nghe tin là
cô cũng suýt bị bỏ chết đói, tôi rất giận dữ và muốn
tìm hiểu lý do, nhưng Tenzin cũng chẳng thèm để tâm tới
và cô cũng không hề càu nhàu trách cứ viên giám thị cảnh
sát đã làm khó dễ cô không cho cô nhập thất nữa. Cô biết
tự mỗi chúng sanh đều mang theo nghiệp quả của riêng mình;
ngay cô cũng vậy, cô cũng chưa thoát khỏi mãnh
lực của quả báo do vô lượng kiếp trước của cô nên cô
rất thản nhiên chấp nhận và tìm phương chuyển nghiệp.
Đối với tôi, thái độ khách quan và tâm bình đẳng đó
của Tenzin đã chứng tỏ một trình độ cao về tâm linh."
Riêng
đối với Tenzin, cái quan trọng hơn những lời bình phẩm
suy luận của mọi người về cô là cô sẽ ứng xử ra sao
khi tiếp xúc lại với thế giới bên ngoài sau một thời gian
quá lâu tĩnh tu nhập thất không hề tiếp cận với mọi người
chung quanh? Theo sự thú nhận của vài hành giả Tây Phương,
sau một thời kỳ ngắn tĩnh tu, đã quen với không gian thanh
vắng yên tịnh, khi tiếp xúc lại với cuộc thế, hầu như
họ đều bị choáng váng như bị một cú "sốc" chấn động
vào não bộ và các giác quan; cảm tính của họ. Phải mất
vài tuần lễ sau, họ mới từ từ quen thuộc trở lại. Còn
Tenzin đã cắt đứt quan hệ với thế giới trần tục gần
12 năm và sống cô liêu trong một hang động cheo leo cao hơn
13.000 bộ, thì cô phải làm sao khi bắt buộc phải trở lại
vùng triền phược luẩn quẩn này? Cô nói:
-
"Lần đầu tiên tiếp xúc lại với mọi người, tôi cũng
cảm thấy hơi khó chịu, choáng ngộp, và mệt mỏi vì
tiếng động ồn ào và hình ảnh mầu sắc lăng xăng - nhưng
sau đó một lúc thì tôi đã trấn tĩnh lại và không có gì.
Mọi việc đều tốt đẹp."
Lia
Frede nhận xét thêm về Tenzin Palmo:
-
"Tenzin Palmo có tấm lòng từ bi bao la vô cùng. Cô rất khách
quan và tiếp nhận mọi lời khuyên góp ý hay lắng nghe tất
cả những lời than thở của mọi người. Cô đã khôn khéo
sáng suốt tùy trường hợp mà hóa giải mọi nguời, không
kể người dó là Thánh nhân hay kẻ tội lỗi. Tôi thấy rằng
hễ bất cứ ai cần đến sự giúp đỡ của cô, cô đều
sẵn lòng cả. Đó là vì sao mọi người đều chạy đến
cô để tìm cầu một sự an ủi, cảm thông, dạy bảo hay
hướng dẫn cách tu tập, và ai ai cũng nói là khi tiếp xúc
với cô, họ đều cảm thấy thoải mái, êm dịu, và được
chan chứa một sự thuần khiết thanh cao tỏa ra từ cô."
Tenzin
chỉ trả lời giản dị khi nghe bình phẩm như vậy:
-
"Tôi là tôi, không thay đổi và bất cứ ở đâu, trong trường
hợp nào. Tôi nghĩ tôi cũng có hai mặt của tâm hồn tôi.
Một mặt tôi rất thích được sống yên tĩnh một mình; một
mặt là sự giao tiếp với xã hội và tình cảm thân thiết.
Tôi không biết là tôi có khả ái với mọi người hay không,
nhưng tôi biết chắc rằng với bất cứ ai, quen thuộc hay
xa lạ, tôi đều cư xử bình đẳng như nhau, trân trọng và
cởi mở. Vì thế, dù tôi rất thích được sống cô độc,
nhưng tôi vẫn không buồn hay khó chịu khi phải trở lại
thế giới bên ngoài."
"Một
khi người tu đã đạt được "Tự Do Nội Tại Tuyệt Đối"
thì họ sẽ không bị ảnh hưởng gì bởi hoàn cảnh bên ngoài.
Tâm họ như như bất động, vạn sự đến đến đi đi như
mây gặp gió, sóng biển dập dờ; nhưng dù như như tự tại
đối với vạn duyên, tâm vị hành giả vẫn thấy xót thương
cho đám người ngu muội cứ mãi ngụp lặn vui chơi trong bể
khổ, không muốn tìm lối thoát."
Khi
được hỏi tại sao người tu cần phải nhập thất, Tenzin
đáp:
-
"Vị hành giả muốn nhập thất để tự mình chứng nghiệm
"Ta là ai?" và "Ta muốn gì?" - Một khi người đó đã thực
thấu suốt chính mình thì họ sẽ dễ dàng hiểu được người
khác, bởi vì vạn vật trên cõi đời này đều tương quan
tương tức với nhau. Nếu chúng ta không hiểu được mình
và còn vướng mắc vào triền phược thì làm sao lắng nghe
được nỗi khổ hay chia xẻ niềm vui của kẻ khác?
"Có
hiểu mới có thương" - do đó, khi gặp một vị ẩn tu đã
25 năm hơn chẳng hạn, bạn sẽ thấy vị ẩn sĩ đó không
lạnh lùng hay cách biệt gì cả; mà trái lại, họ rất dễ
thương và tràn đầy từ bi. Lòng từ họ ban bố cho bạn không
đặt trên một tiêu chuẩn kích thước gia thế, vọng
tộc, hay địa vị xã hội hoặc tình cảm cá nhân của bạn.
Họ rất khách quan và bình đẳng, không thiên vị. Duy nhất
chỉ có từ bi ban bố cho tất cả chúng sinh không phân biệt,
như mặt trời chiếu sáng lên vạn vật, chan hòa khắp mọi
nơi. Từ bi khác với cảm giác, tình cảm bởi vì tình cảm
thì luôn luôn có sự đối chiếu - "Cho
đi và Nhận lại" - và loại tình cảm
đó rất vô thường, mong manh, dễ tan biến; nhưng Từ Bi thì
thuần nhất, bình đẳng, không đòi hỏi phân biệt."
Tenzin
nói tiếp:
-
"Tôi biết là thời hạn tôi sống ở Ấn Độ đến đây là
chấm dứt. Tôi cần phải trở về phương Tây để làm những
gì tôi cần phải làm. Suy cho cùng, tôi không phải là người
Tây Tạng. Sau 24 năm sống ở Ấn và không đọc gì hết ngoài
kinh sách Phật giáo, tôi biết là tôi cũng bị thiếu sót về
kiến thức thế gian, và nếu tôi muốn hoằng dương Phật
pháp ở phương Tây, tôi cần phải trám lỗ hổng kiến thức
để hoàn thành những gì tôi cần phải làm."

|