|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
CHÍN
ĐỐI
DỊÊN TỬ THẦN
Cuộc
sống của Tenzin tại hang động Tuyết Sơn không quá thơ mộng
và lý tưởng như cô đã kể cho chúng ta nghe, mà những bịnh
tật, thiên tai, đói khát đã thay phiên nhau tấn công cô một
cách khắc nghiệt vô cùng. Tenzin đã đối phó chịu đựng
những hiểm nghèo tật bịnh đó chỉ một mình và một mình
lẻ loi; không có bác sĩ, không có bạn bè, không có thân nhân,
không có điện thọai hay cũng chẳng có một cơ sở y tế
cứu giúp nào.
-
"Khi bạn nhập thất, bạn phải phát nguyện sẽ ở trong thất
bao lâu và bạn phải giữ đúng lời nguyện đó. Ngay cả khi
bạn mắc phải bịnh nan y, bạn cũng không được ra khỏi
thất - Nếu chết, bạn chết trong thất."
Ngạn
ngữ Tây Tạng có câu "Nếu phải bịnh, thì bạn đã bịnh
- Nếu phải chết, thì bạn phải chết." Vậy thì bạn đừng
thắc mắc gì cả, chỉ an nhiên chờ đợi mọi sự việc đến."
Thật
lạ lùng, Tenzin không hề bị bịnh nặng kinh khủng như ngày
cô còn bé; tuy nhiên cô vẫn thường đau ốm luôn. Trong động,
cô thường bị sốt rét hay đau nhức mình mẩy thấu xương.
Có lần, cô khám phá thấy có một cục bướu nhỏ dưới
cánh tay, nhưng cô phớt lờ đi, không quan tâm tới; và khi
cô hết hạn nhập thất ở động Tuyết Sơn, cô chợt nhớ
tới cục bướu đó và rờ cánh tay thì nó đã biến đi tự
lúc nào không hay nữa.
-
"Trong thời gian tôi nhập thất, có lần tôi bị bịnh đau
mắt; vì không có thuốc mắt tôi đã sưng húp lên thật to
và đau đớn đến nỗi tôi không thể nháy mắt được. Tôi
cũng không chịu được ánh sáng chói vào mắt nên tôi sống
trong bóng tối hoàn toàn. Tôi không thể nhóm bếp được
vì hơi nóng và ánh sáng chói vào
mắt khiến tôi đau đớn kinh khủng, vì thế tôi nhịn ăn
luôn.
-
"Tôi không thể làm gì cả. Tôi cũng không tập trung ngồi.
-
"Tôi không thể làm gì cả. Tôi cũng không tập trung ngồi
thiền được vì mắt tôi cứ sụp xuống, không dở lên được.
Cuối cùng tôi chỉ ngồi yên, chờ đợi, và quán sát từng
cơn đau hoành hành cơ thể tôi. Tôi chỉ ngồi yên, dù muốn
nằm xuống một chút cũng không được, vì hễ nằm xuống
là mắt tôi nhức buốt kinh khủng, đau nhói lên tận màng
óc. Đo đó, tôi chỉ ngồi yên chịu đựng. Càng quan sát cơn
đau, tôi lại càng thấy kỳ diệu. Từng cơn đau trỗi dậy
như từng nốt nhạc của cung đàn, nhịp trống của một bản
nhạc tấu. Giai điệu âm tiết khác nhau của bản nhạc "Khổ
Đau" chập chùng nhảy múa trong mắt tôi.
"Khi
tôi bắt đầu tính nhẩm lại thời gian cơn đau mắt nầy
thì nó đã hành hạ tôi đúng 49 ngày. Thật thú vị vì 49
ngày là giai đọan của trung ấm thân (Bardo) - giai đoạn tiếp
nối giữa Cái Chết và Sự Tái Sanh của một kiếp chúng sinh
- Cơn đau mắt của tôi cũng giống giống như vậy."
"Qua
sự quán chiếu tư duy, tôi cảm nhận được một điều là
sự đau đớn có mặt trong chúng ta, hành hạ chúng ta, bởi
vì chúng ta khăng khăng chống trả lại nó."
"Sự
phản ứng đó tạo thành một luồng đối kháng mãnh liệt
công kích toàn bộ con người và đưa đến khổ đau phiền
não triền miên.
"Điều
quan trọng là chúng ta nên tập làm bạn với khổ đau, sánh
vai với nó, dạo chơi với nó, nhẫn nhục uyển chuyển theo
nó. Lúc đó, sự dày vò và đau đớn của bịnh tật sẽ thuyên
giảm, bớt công kích chúng ta. Làm sao chúng ta có thể day tay,
mắm miệng đánh trả lại "bịnh tật" (một sự cố đương
nhiên phải xảy đến cho một kiếp chúng sinh?). Vì thế, tốt
hơn hết là chúng ta nằm dài trườn mình ra như loài rắn,
uyển chuyển bò nhịp nhàng theo nghiệp quả và tìm cách chuyển
hóa nghiệp lực theo chiều hướng tốt đẹp nhất mà chúng
ta có thể làm được."
Tenzin
cũng đã suýt bị chết đói trong động. Có một lần Tenzin
nhập thất hoàn toàn trong động và chỉ nhờ vào Tshering Dorje
cung cấp thực phẩm lên động cho cô; nhưng Tshering Dorje đã
quên hay vì lý do nào đó, không mang thực
phẩm lên cho Tenzin được. Cô đợi và đợi mãi, thức ăn
dự trữ trong động cạn dần, cạn dần. Cô đã nhịn đói
và duy trì sự sống qua tư duy thiền định. Đến khi Tshering
Dorje mang thực phẩm lên, Tenzin sắp tàn hơi kiệt sức
vì thời gian nhịn ăn quá lâu. Tuy nhiên, cô cũng không hỏi
vì sao Tshering Dorje chậm trễ giúp cô; cô nghĩ là ông ta có
những lý do cá nhân của ông.
Một
thảm kịch gây ấn tượng mạnh nhất xảy ra cho Tenzin khi
cô ở trong động khiến cô nhớ mãi không quên. Đó là
vào tháng 3 năm 1979 khi Tenzin đang tọa thiền như thường lệ
trong hộp gỗ. Bỗng đâu bên ngoài, một trận bão tuyết dữ
dội nổi lên, và kéo dài suốt 7 ngày 7 đêm. Âm thanh của
gió lốc và bão tuyết xoáy rít trong không trung như tiếng
gầm thét của loài mãnh thú khi tử chiến. Tenzin đã quen với
những cơn lốc tuyết, nhưng thực sự trận bão tuyết này
vô cùng kinh khủng và dữ dội. Tuyết đổ xuống như thác,
chất chồng lên cao, cao mãi, cao qua khỏi cửa cái, qua khỏi
cửa sổ căn động và phủ lấp luôn. Tenzin chợt rùng mình
hãi sợ.
"Cô
đang bị CHÔN SỐNG DƯỚI TUYẾT".
Cảm
giác kinh hoàng đó vẫn còn đậm nét trong ký ức cô khi cô
kể lại.
-
"Thình lình tất cả bị đắm chìm trong tối đen và lạnh
giá. Tôi không thể nhóm lò được vì ống thông hơi đã bị
tuyết dập nát trên vòm động. Không có cách gì để nấu
ăn hay sưởi ấm gì cả. Tôi cũng không dám thắp đèn cầy
vì sợ thiếu dưỡng khí. Khi tôi nhìn ra phía cửa sổ, tôi
chẳng thấy gì ngoài một tấm màn trắng toát đến rùng rợn
của tuyết. Khi tôi cố gắng đẩy cửa cái ra thì một mầu
tối đen như mực phủ kín tất cả.
"Không
hy vọng gì được cứu hay có một lỗ thủng thông hơi để
tôi thở được một chút, trong hang động lạnh giá tối om
như cái huyệt này, tôi biết là tôi đang đối diện với
cái chết đang từ từ nuốt lấy tôi.
"Tôi
nhớ lời dạy của Đức Phật "Cái chết chắc chắn sẽ đến
với chúng ta, nhưng thời gian đợi chờ cái Chết mới vô
tận."
"Tôi
đã quán tưởng về đề mục Cái Chết từ lâu, tôi quán
tưởng khi xác thân tứ đại này tan rã đi trong lòng đất
hay thiêu rụi đi trong hỏa lò; tôi sẽ không còn gì sót lại
trên cõi đời này, ngay cả cái tên gọi "Tenzin" rồi cũng
quên lãng đi; những người thân, bè bạn bỏ lại sau lưng.
"Đến
từ HƯ KHÔNG và trở về HƯ KHÔNG", nhưng đó chỉ
là quán tưởng; còn lúc đó thực sự tôi chạm mặt với
Tử Thần đang từ từ tiến tới.
"Là
một hành giả tu tập Mật tông, tôi biết đó là giai đoạn
quan trọng nhất trong quá trình tu tập của một hành giả.
Qua
những tầng lớp tư duy về diễn tiến của quá trình Cái
Chết, nếu tôi đầy đủ công phu, tôi sẽ chứng đạt đưọc
cảnh giới tối thượng, vượt qua sống chết. Do đó, đối
với một đạo sư, cái chết không có gì đáng sợ cả mà
chính nó là một cơ hội hiếm có, một cơ hội bằng vàng
để giúp họ giải thoát.
"Tôi
không lo sợ. Tôi có nhiều thời gian để suy tư về Cái Chết
đang thực sự giáp mặt tôi. Tôi nghĩ "Nếu tôi chết, tôi
sẽ chết". Từ bé, tôi đã nhận thức được thân xác tứ
đại này của con người thật tạm bợ, vô thường rồi,
và con người cứ tái sanh đi, tái sanh lại bao nhiêu kiếp
trong vòng tròn Luân Hồi vô tận.
"Tôi
đã có trong tay "Những Viên Thuốc Cứu Độ Giải Thoát" sẵn
sàng khi nào và nếu cái chết xảy đến cho tôi. (Những viên
thuốc Giải Thoát này là đặc chế của ngành Y Dược Tây
Tạng. Được bào chế bằng nhiều nguyên liệu đặc biệt,
cỏ thuốc, đất thiêng và những bộ phận của các hài cốt,
những viên thuốc này càng được tăng thêm hiệu lực và
nhiệm mầu do sự nguyện cầu nhiều tháng của các tăng
sĩ và huyền lực của các mạn đà la. Khi cái chết xảy ra
cho một người nào, với sự trợ giúp của các viên thần
dược này, người sắp chết sẽ dễ dàng chuyển hóa dòng
ý thức đến cảnh giới an lạc cao hơn).
"Tôi
hồi tưởng lại quá khứ và suy nghĩ xem tôi dã làm những
gì, tốt hay xấu. Tôi nghĩ là tôi vô cùng may mắn. Tôi đã
gặp nhiều vị Lạt Ma và đã tiếp nhận nhiều đặc ân giáo
dưỡng. Thật vô cùng hạnh phúc được xuất gia thành ni cô
!"
"Tôi
rất ngưỡng mộ và tin tưởng Sư Phụ tôi, ngài Khamtrul Rinpoche.
Tôi luôn luôn cầu nguyện sẽ được ngài lo cho phần trung
ấm thân (Bardo) và kiếp sau của tôi. Tôi biết chắc chắn
Ngài là nơi nương tựa duy nhất của tôi."
Tenzin
cũng quán chiếu về thế giới Tịnh Độ, nơi Đức Phật
Di Đà là tọa chủ. Cô nói: "Nếu chúng sanh nào vãng sanh được
về thế giới Cực Lạc của Đức Phật Di Đà thì sẽ được
vô lượng lợi lạc, vì đó là cảnh giới An Lạc Tối Thượng
của Niết Bàn."
"Mặc
dù vậy, chúng sanh cũng không nên chấp trước về bất cứ
một cảnh giới nào, vì còn chấp trước là còn tham cầu,
còn tham cầu là còn rơi rớt vào vòng sanh tử luân hồi vô
tận. Các vị Lạt Ma cao cấp đã vãng sanh về thế giới Cực
Lạc đó, nhưng các ngài lại phát nguyện trở về thế giới
Sa Bà này để cứu độ chúng sanh. Hơn nữa, cũng rất cần
thiết là chúng ta nên phát nguyện trở về thế giới này
và ngụp lặn trong khổ đau để thấu hiểu nỗi khổ của
chúng sinh, bởi vì chỉ khi nào chúng ta hiểu được thì chúng
ta mới thương; và khi tình thương phát khởi thì chúng ta sẽ
dễ dàng xả bỏ được Ngã Chấp và Tham Ái được. Chư Phật,
và chư Bồ Tát đã hóa hiện thân khắp nơi, ngay cả địa
ngục để cứu chúng sinh thoát khỏi khổ đau. Đó chính là
đại nguyện của chư Phật và Bồ Tát vậy."

|