|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
BẢY
LAHOUL
Đường
về Bảo Sở (Phật tánh, Chơn Như) thật khó khăn, nhiều thử
thách. Nó đòi hỏi người hành giả phải có sự quyết tâm
và can đảm để đương đầu với mọi gian nan nguy hiểm.
Con
đường dẫn về Lahoul cũng vậy; thật cheo leo hiểm nghèo
và gập ghềnh khó đi. Dãy Hy Mã Lạp Sơn hoang vu cách biệt
hẳn thế giới loài người bởi hàng rào dày đặc tuyết
và đá. Suốt cả 8 tháng trời trong năm, rặng Trường Sơn
này luôn luôn bị tuyết đá bao phủ. Nhìn đâu đâu cũng thấy
một mầu trắng xóa đến rợn người.
Thời
gian mùa hè ở Hy Mã Lạp Sơn rất ngắn. Hơn nữa, con đường
dẫn tới vùng đất bí mật này lại còn được bảo vệ
bởi đường đèo rùng rợn Rhotang Pass. Vì thế, ở độ cao
3.978 mét, vùng đất này đã được mệnh danh là "Cánh Đồng
Xác Chết". Hình như đường lên Lahoul đã được các thần
linh xếp đặt thật hiểm trở khó khăn để thử thách tâm
người cầu đạo.
Ngày
đó, người ta chưa khai quang con đường và rất ít, rất ít
người biết đến Lahoul : không có xe và chẳng có một phương
tiện gì để leo lên tới Lahoul ngoài đi bộ; chứ không phải
như ngày nay, du khách đã biết nhiều đến Tây Tạng và Lahoul
cũng đã trở thanh một địa điểm du lịch hấp dẫn. Vì
vậy, Tenzin phải tính toán thật kỹ nếu cô muốn leo lên
Lahoul.
Cô
bắt đầu khởi hành trước bình minh. Cô phải làm sao vượt
qua đèo Rhotang Pass trước buổi trưa, bởi vì độ nửa ngày
thì những cơn cuồng phong sẽ bất thần bốc lên dữ dội
thổi tung tuyết và đá khiến người ta mất phương hướng
và bị lạc đường. Bị lạc đường ở đèo Rhotang Pass thì
chỉ có nước giáp mặt Tử Thần mà thôi ! Do đó, các cơ
quan hữu trách bắt buộc Tenzin phải viết đơn cam kết chịu
hoàn toàn trách nhiệm về an ninh bản thân trước khi
cô khởi hành. Tenzin rất vui vẻ làm theo ý họ.
Tenzin
cắm cúi leo, leo mãi; bỏ lại sau lưng những cánh đồng xanh
bát ngát, những vườn hoa hồng, hoa cúc tươi thắm, và khói
bếp nồng ấm tỏa ra từ những căn nhà vang rộn tiếng cười
trẻ thơ. Cô trực chỉ đèo Rhotang Pass, leo vượt qua rặng
cây dày đặc; đất dưới chân càng lúc càng gồ ghề,
lồi lõm, khó đi; chung quanh vắng ngắt không có một bóng
người qua lại. Thỉnh thoảng, đó đây, Tenzin chỉ thấy thấp
thoáng một vài con trâu "yak", vài chú ngựa hoang, và một con
kên kên khổng lồ đậu trên mỏm đá. — độ cao này, những
dốc núi phủ đầy tuyết trông thật hung hãn, gớm ghiếc
như một tử thù sẵn sàng xô ngã bất cứ kẻ nào xâm phạm
đến nó. Gió hú lên từng cơn, đem theo cơn lạnh giết người;
dù thời tiết đang ở vào đỉnh cao mùa hè, gió vẫn lồng
lộng buốt giá. Đường đi trơn trợt vì có chỗ tuyết tan
chảy dọc theo sườn núi; có chỗ thì đóng băng cứng ngắc.
Tenzin vẫn cắm cúi leo từng bước một, từng bước một.
Cuối cùng cô đã leo tới đỉnh núi; và như để trọng thưởng
sự kiên nhẫn và can đảm của cô, một quang cảnh hùng vĩ
tráng lệ trãi dài ra trước mắt Tenzin.
-
"Thật tuyệt vời. Trước mắt tôi là một vùng đất bằng
phẳng rộng độ khoảng một dặm, bao bọc chung quanh là những
ngọn núi tuyết trằng xóa nổi bật trên nền trời xanh thẳm.
Thiên nhiên thật quá ưu đãi con người. Cảnh trời cao núi
biếc làm tâm hồn người ta thanh tịnh, lâng lâng một niềm
thoát tục.
"Tôi
gặp một vị Lạt Ma trên đỉnh núi. Vị ấy đeo một cái
trống cơm nhỏ và một khúc xương người.Vị Lạt Ma cho tôi
biết khúc xương ấy là biểu tượng để quán tưởng về
cái chết của vị ấy. Chúng tôi trèo qua rặng đèo và để
người trượt xuống theo sườn núi qua phía bên kia."
Khi
Tenzin chạm tới chân núi thì cô lại như lọt vào một thế
giới khác.
-
"— đây giống như ở Shangri-la. Từ văn hóa tập tục Ấn
Độ, tôi bước vào thế giới văn hóa phong tục người
Tây Tạng. Những mái nhà ở đây thì bằng phẳng; rải rác
dọc theo các sườn núi là những tu viện Phật giáo, những
bánh xe cầu nguyện, và những bảo tháp.
Người
Tây Tạng ở vùng Lahoul này sống lam lũ hơn, nhưng họ có
vẻ rắn chắc và thoải mái hơn các cư dân vùng khác vì họ
sống gần với đất trời, rừng núi, cỏ cây. Người Tây
Tạng hao hao giống như người Trung Hoa, nhưng đôi gò má họ
cao hơn, và đôi mắt thuôn đẹp như trái hạnh đào."
Từ
nhiều thế kỷ trước, khi đạo quân Hồi giáo tràn sang xâm
chiếm Tây Tạng và Ấn, và tàn phá hủy diệt hàng ngàn ngôi
chùa, tự viện, người dân Tây Tạng đã phải bồng bế nhau
chạy đến vùng Lahoul này để lánh nạn; Phật giáo cũng đã
theo gót chân người Tây Tạng đến mảnh đất hoang vu xa xôi
hẻo lánh này và bắt đầu nẩy mầm mọc rễ tại đây do
sự nỗ lực tinh cần của các vị đạo sư sau này sống ẩn
dật tại các hang động trong núi tuyết. Năm tháng trôi qua,
người ta thêu dệt nhiều huyền thoại về các vị Lạt Ma
ẩn sĩ đó và quyền năng của họ; vì thế, quang cảnh ở
Lahoul cũng bao phủ một màu huyễn hoặc.
Năm
1970, khi Tenzin đến Lahoul, thì dân chúng ở Lahoul vẫn còn
kém, chưa hiểu biết gì nhiều về thế giới bên ngoài. Đời
sống họ mộc mạc giản dị, ngày ngày ra đồng trồng khoai
trồng lúa, hay chăn nuôi súc vật. Nếp sống đơn thuần đó
ảnh hưởng đến tính tình bản chất con người nên người
dân Tây Tạng rất hiền hòa chất phác và niềm tin Phật giáo
của họ rất thuần khiết dung dị. Những sáng kiến
phát minh khoa học kỹ thuật của thế kỷ 20 này như điện
lực, máy truyền hình, truyền thanh, xe hơi, v.v... chưa
xâm nhập vào Lahoul, cũng như những bộ mặt da trắng của
người Tây Phương vẫn còn xa lạ với dân Tây Tạng vùng
đất Lahoul này.
Sự
có mặt của Tenzin Palmo, với chiếc áo nữ tu Tây Tạng mầu
đỏ xậm, đã làm cho dân Lahoul xôn xao và hiếu kỳ. Người
đàn bà đó là ai vậy? Làm sao mà một phụ nữ Tây Phương
lại dám bỏ hết vật chất để đi tu vậy? Có
phải cô ta tu thiệt không đó, hay là gián điệp
gì đây? Cô ta muốn gì ở người Tây Tạng chúng ta? v.v..
và v.v... Nhưng Tenzin đã chinh phục được cảm tình của dân
Lahoul và đè bẹp được làn sóng dư luận xầm xì nghi kỵ
đó bằng chính sự nhiệt tâm, cởi mở, và chân thành của
cô. Cô được họ đặt cho tên gọi là "Saab Chomo" (Ni cô Tây
Phương), và sau này khi Tenzin ẩn cư trong động tuyết, thì
họ đã kính trọng cô như một vị Thánh.
Lúc
đó, Tenzin muốn tới Tayul Gompa, có nghĩa là "vùng đất chọn".
Đó là một toà nhà cổ nguy nga độ 300 năm, tọa lạc giữa
rừng cây cách thủ đô Keylong độ vài dặm. — đó, có một
thư viện lý tưởng, những bộ sưu tập tranh lụa tôn giáo
và một bức tượng rất lớn của ngài Padmasambhava, vị Thánh
Đạo Sư đầu tiên truyền bá đạo Phật từ Ấn vào Tây
Tạng. Người dân Tây Tạng tôn sùng ngài như là một vị
Phật.
Bây
giờ Tenzin đã có thể sống yên ổn thoải mái ở Lahoul rồi.
Mấy năm qua, cô trôi dạt từ phòng thuê này đến nhà trọ
khác; giờ đây cô đã có một căn nhà nhỏ xây bằng đá
và bùn cho riêng cô đằng sau ngôi chùa, nơi mà các vị tăng
sĩ hay các ni cô thường ở riêng biệt.
Tenzin
sống vui vẻ, thân mật, hòa đồng với tất cả mọi người.
Ai ai cũng qúi mến cô cả. Tenzin thân nhất với Tshering Dorje,
người mà cô thường thân mật gọi là "Anh trai người Lahoul
của tôi".

|