|
.
TRONG ĐỘNG
TUYẾT SƠN
TENZIN
PALMO và CUỘC SUY TẦM CHÂN LÝ
Nguyên
tác : Cave in The Snow Tenzin Palmo and The Quest For Enlightenment
Tác
Giả: Vickie Mackenzie - Người Dịch: Thích Nữ Minh Tâm
CHƯƠNG
MỘT
CUỘC
GẶP GỠ
Tôi
nhớ lại lần hội ngộ đầu tiên với Tenzin Palmo tại Pomaia,
một thành phố nhỏ của Ý nằm giữa những ngọn đồi hùng
vĩ của Tuscany khoảng một giờ đường lái xe từ Pisa.
Đó
là một buổi xế trưa mùa hè và không khí ngột ngạt hơi
nóng và mùi nhựa thông. — đó, chúng ta thấy những tòa lâu
đài một thời nguy nga tráng lệ với những bức tường chạm
trổ tinh xảo, những cửa cái có vòm cao, mái nhà kiểu tháp
nhọn lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời tháng Tám, và chỉ
có tiếng côn trùng rỉ rả phá tan bầu tĩnh lặng của buổi
trưa hè. Nhưng chỉ độ vài giờ nữa thôi, cuộc sống dưới
phố kia sẽ náo nhiệt ồn ào vào buổi tối. Những cửa
tiệm bán thực phẩm, giầy dép, bánh ngọt, và bia rượu sẽ
mở cửa đón khách; và bọn đàn ông sẽ tụm năm tụm ba
tán dóc đủ mọi chuyện từ chính trị, kinh tế, đến những
hoạt động của các tổ chức phe nhóm địa phương. Tuy nhiên,
lần đó, nét lộng lẫy gợi cảm nồng nàn của xứ Ý, nơi
mà thiên hạ đua chen nhau hưởng thụ dục lạc, đã phải
nhường bước cho ánh sáng thế giới nội tâm của Tenzin Palmo.
Lần
đầu tiên, tôi gặp Tenzin Palmo khi cô đang đứng dưới bóng
các cây cổ thụ trong một tòa lâu đài. Đó là một phụ
nữ mảnh khảnh vào độ tuổi trung niên, với làn da trắng
và lưng hơi khòm. Cô mặc áo nữ tu Tây Tạng mầu đỏ xậm
và tóc cạo sát đầu. Đứng vây quanh cô là một đám đông
phụ nữ. Chúng ta có thể thấy đó là một buổi nói chuyện
rất hào hứng, và bầu không khí rất thân mật, cởi mở.
Đúng ra thì họ không được phép nói chuyện như vậy; tuy
nhiên, sau cả một tháng trời tu học giáo lý và thực tập
thiền định, thì buổi nói chuyện ngoại lệ đó cũng là
điều tất yếu thôi.
Tôi
và khoảng 50 người nữa cũng tham dự vào buổi nói chuyện
đó. Những sinh hoạt hào hứng ngoại lệ như thế đã trở
thành quen thuộc nhưng quan trọng đối với tôi, sau khi tôi
gặp các vị Lạt Ma ở Nepal từ năm 1976 trở về trước
và khám phá ra tính chất đặc biệt phong phú trong những thông
điệp của các ngài. Vì thế, những buổi nói chuyện sống
động như tôi đang chứng kiến đây, là
một phương pháp thư giãn xả hơi sau những giờ dài
ngồi kiết già thiền định hay lắng nghe các vị tu sĩ trùng
tuyên lại lời dạy của Đức Phật.
Tối
hôm đó, mọi người quây quần ăn uống ngoài trời. Một
người đàn ông ngồi bên cạnh, thì thầm vào tai tôi, và
chỉ vào Tenzin khiến tôi đặc biệt chú ý. Tenzin Palmo lúc
đó đang ngồi ở bàn ăn bên kia và nói chuyện vui vẻ, hăng
say với đám đông vây quanh cô.
-
"Đó là Tenzin Palmo, một phụ nữ Anh Quốc đã
sống 12 năm trong một hang động cao hơn 12.000 bộ
trong dãy Hy Mã Lạp Sơn đó. Cô ta sống một mình ở đó và
vừa mới rời khỏi động tuyết."
Bây
giờ, sự chú ý của tôi đối với Tenzin Palmo không còn là
một sự tò mò nữa, mà là một sự chú tâm đặc biệt.
Nhiều
năm qua, tôi đã đọc, đã nghe về những nhân vật kỳ
đặc - những bậc đạo sư du già ở Tây Tạng, Ấn Độ hay
Trung Hoa. Những bậc đại nhân này đã lìa bỏ những tiện
nghi sung mãn vật chất của đời sống con người để ẩn
cư thiền định tại những núi rừng hoang vu tĩnh mịch hết
năm này qua năm khác. Con đường của họ đi thật khó khăn
và cô độc làm sao! Hoàn toàn cô đơn, trên người chỉ có
một tấm vải thô hay một chiếc áo mỏng manh, họ dấn thân
vào cuộc chiến đấu với bản thân và những cơn đói lạnh
khủng khiếp ghê hồn. Thân họ chỉ còn da bọc xương, râu
tóc họ mọc xồm xoàm rậm rạp đến tận lưng. Họ đối
diện với thú rừng hung dữ và những tên cướp của giết
người không gớm tay. Những tên cướp này không có lương
tâm, không có một chút tình nhân loại. Chúng không cần biết
đó chỉ là những vị đạo sĩ vô sản; khi không tìm thấy
được một vật gì, chúng đánh đập dã man các
vị đạo sĩ này không chút nương tay, có khi gần chết. Tuy
nhiên, những khổ sở đau đớn của ngoại cảnh không làm
cho các đạo sĩ này nao núng lùi bước;
cũng không thể nào so sánh với những chướng ngại nội tâm
mà các đạo sĩ cần phải vượt qua để đạt tới giác ngộ
giải thoát. Những lớp sóng ngầm độc hại của nội tâm
như sân hận, chấp thủ, tham luyến... v.v... sẵn sàng trổi
dạy và trào dâng úp chụp lấy họ không biết lúc nào. Họ
phải vượt qua tất cả - và ngay cả khi chiến thắng chúng
thì các vị đạo sĩ này cũng phải dẹp tan sự phấn chấn
hứng khởi đó thì mới có thể gọi là Vô Ngã được.
Cảnh
giới giải thoát đó rộng rãi thênh thang, vượt qua biên giới
nhị nguyên - không Ngã - không Nhân - Đó là cảnh giới thanh
bình an lạc tối thượng, không có gì so sánh được. Đó
là trạng thái tinh thần sung mãn cao nhứt mà con người có
thể chứng được nếu muốn.
Tôi
đã đọc, đã nghe; nhưng hôm nay, tại Pomaia Ý đại Lợi,
tôi đã gặp, đã chứng kiến một con người thực sự chứ
không phải trong huyền thoại truyền thuyết; một con người
bằng xương bằng thịt đang ngồi trước mặt tôi - và hơn
thế nữa, đó không phải là một đạo sĩ người Á Đông,
mà là một phụ nữ Tây Phương tân tiến thời đại. Một
phụ nữ Tây Phương thời đại !
Đầu
óc tôi quay mòng mòng với hàng trăm câu hỏi. Cái gì đã xui
khiến người phụ nữ Anh này rời bỏ được những tiện
nghi văn minh vật chất để rút vào độc cư
thiền định nơi núi thẳm rừng sâu như vậy? Làm sao cô có
thể sống sót qua những cơn gió lộng bão tuyết kinh hồn?
Cô ăn gì, tắm làm sao, ngủ thế nào, và không có cả điện
thoại nữa? (đời sống người Tây Phương gắn liền với
máy điện thoại; không có nó, họ cảm thấy thiếu thốn,
có thể chết đi được). Làm sao cô có thể tồn tại khi
không có một chút hơi ấm của tình người, của một người
bạn đồng hành qua nhiều năm như vậy? Cô đã chứng đạt
được gì? Và, tò mò hơn nữa, làm sao cô có thể chịu đựng
nổi sự cô đơn và im lặng tuyệt đối giữa cảnh núi tuyết
lạnh lùng hoang vắng, khi chính cô xuất thân từ một hoàn
cảnh tương đối tốt đẹp?
Nhưng
tất cả sự tò mò nóng nảy đó của tôi đã vội nhường
bước cho lòng kính trọng pha lẫn sự ngạc nhiên đối
với một người phụ nữ đã can đảm kiên trì phiêu lưu
đến một nơi chốn mà tôi chưa hề biết và cũng không thể
tưởng tượng ra được. Sự khao khát tìm cầu chân lý của
cô, hoàn toàn khác tôi, đã đẩy cô vượt qua những khóa
tu tập bình thường để dấn thân vào một cuộc chiến đầy
cam go và thử thách, cốt làm sao vượt qua khỏi sanh tử
luân hồi.
"Nhập
Thất", theo kiến thức nông cạn của tôi, là một việc làm
lâu dài đòi hỏi tánh bền bỉ chịu đựng ngày này qua ngày
khác; những thời khóa tu tập, tụng kinh, ngồi thiền, niệm
chú, v.v... cứ lập đi lập lại dài vô tận; hay đối phó
với những khủng hoảng dao động tâm lý chợt đến, chợt
đi, khuấy phá nội tâm hành giả - và hành giả phải kiên
trì, tin tưởng, can đảm đi đến cuối con đường mình đã
chọn.
Ngày
hôm sau, tôi lại gặp cô ta ở ngoài vườn, và chỉ ngồi
một mình. Thấy có cơ hội, tôi tiến lại gần. Không biết
cô có chịu tiếp chuyện với tôi không? Nhưng nụ cười rộng
mở, nét mặt khả ái của cô, và đôi mắt xanh trong sáng
đã thúc giục tôi tiến bước. Từ người cô tỏa ra một
sự bình an, hoan hỷ, tự tại, và thản nhiên; nhưng tính chất
nổi bật nhất của cô là sự tinh khiết trong sáng hoàn
toàn không chút vẩn đục của thân tâm.

|