Chương
4
Thực hành
Bồ Ðề Tâm
(Bồ Ðề Tâm
Hạnh)
1)
Sau khi mạnh mẽ phát nguyện Bồ Ðề Tâm, bậc Bồ Tát (con
trai của Phật) phải tinh tấn tu tập không được xao lãng.
2)
Khi quyết định một việc gì hấp tấp, không suy nghĩ chín
chắn, người ta có thể hoặc thi hành hoặc lãng quên, mặc
dầu đã phát nguyện.
3)
Nhưng làm sao có thể từ bỏ được những gì đã được
suy nghĩ, quán chiếu bởi chư Phật, chư hiền giả Bồ Tát
và ngay cả ta nữa?
4)
Khi đã nguyện, đã hứa mà không làm thì hóa ra ta lừa tất
cả chúng sinh! Như vậy số phận ta sẽ ra sao?
5)
Ðức Phật dạy rằng: "Ai có ý định cho người một vật
gì, dù thật nhỏ không đáng giá, mà cuối cùng không cho thì
sẽ đầu thai thành ngạ quỷ".
6)
Vậy thì ta đây, sau khi thành tâm phát nguyện sẽ đem lại
cho chúng sinh hạnh phúc tối thượng mà nay lại từ bỏ. Không
biết đời sau ta sẽ tái sinh làm gì đây?
7)
Tuy vậy, cũng có những người từ bỏ Bồ Ðề Tâm mà vẫn
được giải thoát [1]. Song le việc đó chỉ có bậc Nhất
Thiết Trí (Phật) mới thấu rõ hoàn toàn nguyên nhân bất
khả tư nghì của luật nhân quả mà thôi.
8)
Tất cả sự yếu đuối, vi ước của Bồ Tát rất là tai
hại. Vì khi phạm lỗi, Bồ Tát sẽ bị quả báo ác không
thể tính đếm, vì y đã vô tình làm hại đến tất cả chúng
sinh.
9)
Và kẻ nào làm chướng ngại, dù chỉ một tích tắc, hạnh
lành của Bồ Tát, sẽ bị quả báo ác không thể tính đếm
, vì y đã vô tình làm hại đến tất cả chúng sinh.
10)
Khi phá hại sự an vui của một chúng sinh, chắc chắn ta sẽ
bị quả báo hại lại. Thử hỏi, nếu ta phá hại sự an vui
của vô lượng chúng sinh trong hư không vô biên thì hậu quả
sẽ ra sao?
11)
Kẻ nào có sức mạnh dám phát Bồ Ðề Nguyện, nhưng lại
từ bỏ hoặc làm ngược lại Bồ Ðề Hạnh thì kẻ ấy sẽ
tiếp tục trôi lăn trong biển sinh tử, không biết bao giờ
mới đến được Bồ Tát địa (Bodhisattvabhumi).
12)
Như vậy, ta phải thi hành những gì đã hứa, nếu không ta
sẽ bị đọa, càng ngày càng sâu.
13)
Vô lượng chư Phật đã qua lại làm lợi ích, cứu độ chúng
sinh. Nhưng lỗi tại ta đã tạo nghiệp chướng quá sâu dày
nên không cảm nhận được sự cứu độ của các ngài.
14)
Nếu ngày hôm nay, ta cũng lại tiếp tục làm những việc (xấu)
như trước, chắc chắn sẽ không thoát khỏi sự trừng phạt,
bịnh tật, đánh đập, chém giết.
15)
Biết đến bao giờ ta mới có lại được những duyên lành
hy hữu như: mang thân người, gặp được Phật, có lòng tin,
đầy đủ các căn để tu hành?
16)
Hiện thời, ta khỏe mạnh, ăn uống đầy đủ, không bị khổ
nạn. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh phù du: chính cái thân
này cũng chỉ là vật vay mượn.
17)
Hành động như ta hôm nay, chắc chắn không thể nào tái sinh
làm người được. Mà nếu không được thân người thì làm
sao có thể tạo hạnh lành được?
18)
Ngày hôm nay đầy đủ duyên lành mà không biết tạo công
đức thì hỏi làm sao ta có thể tạo công đức khi bị đau
khổ hành hạ trong ba đường ác?
19)
Nếu không làm lành mà chỉ tạo ác thì trong trăm triệu kiếp
ta sẽ không bao giờ nghe được một danh từ tốt như "thân
người" khó được.
20)
Ðó là lý do vì sao đấng Thiện Thệ đã tuyên bố: "Ðược
thân người khó hơn việc con rùa mù gặp được bọng cây
trôi giạt trên biển cả".
21)
Phạm tội dù chỉ trong chốc lát cũng đủ đọa địa ngục
A Tỳ (Avici) một tiểu kiếp. Thử hỏi khi tội lỗi đã được
tạo từ vô thỉ thì làm sao có thể nói đến chuyện tái
sinh trong đường lành?
22)
Nếu sau khi trả hết tội ở địa ngục mà được giải thoát
thì cũng còn may! Nhưng trong lúc đền tội, con người lại
tạo thêm nghiệp ác.
23)
Không có gì điên cuồng ngu xuẩn bằng, sau khi được thân
người, ta lại không biết thừa cơ tạo công đức lành.
24)
Hiểu được vậy mà vẫn để cho lười biếng ngự trị thì
ta sẽ không kịp ăn năn khi tử thần đến gõ cửa.
25)
Và lúc đó thân ta sẽ bị thiêu đốt nhiều kiếp bởi ngọn
lửa ác độc của địa ngục, tâm ta sẽ bị ngọn lửa ân
hận dày vò.
26)
Không biết nhờ phép lạ nào đã khiến ta may mắn được
thân người khó được này. Thế mà vừa ý thức được điều
đó, ta lại phải trở xuống địa ngục!
27)
Ta chẳng khác gì kẻ mất hồn, bị thôi miên bởi tà thuật!
Không biết cái gì đã ngự trị trong ta, đã làm ta mất trí?
28)
Trời ơi! Những kẻ thù của ta: tham dục, sân hận và phiền
não, chúng không có tay, không có chân, không can đảm cũng
không có trí huệ. Thế sao ta lại có thể trở thành nô lệ
cho chúng?
29)
Ngự trị trong tâm ta, chúng tự do hoành hành, phá phách mà
ta chẳng hề tức giận. Ôi! Quả là một sự chịu đựng,
nhẫn nhục vô lý!
30)
Tất cả Trời, Người, A tu La hợp lại cũng không thể lôi
kéo ta vào địa ngục được.
31)
Nhưng phiền não, ái dục là những kẻ thù không tưởng, lại
có thể vứt ta vào địa ngục A Tỳ trong nháy mắt. Trong đó,
to lớn như núi Tu Di cũng bị cháy tiêu không còn một hạt
tro.
32)
Trong số các kẻ thù, không có ai sống dai hơn kẻ thù vô
minh, ái dục, vô thỉ vô chung.
33)
Một người chủ khi được phục vụ trung thành thường biết
bảo vệ tôi tớ của mình. Nhưng ái dục thì ngược lại,
luôn luôn đem lại đau khổ cho những ai đã phục vụ nó.
34)
Sự ác độc của nó trường kỳ dai dẳng. Nó chính là nguồn
gốc của biển khổ và oái ăm thay, nó lại ở ngay trong tâm
ta. Như thế làm sao ta có thể an nhiên vui chơi theo lạc thú
của đời?
35)
Nó là kẻ cai tù, là kẻ hành quyết tội nhân trong địa ngục.
Làm sao mơ ước được hạnh phúc khi nó còn ngự trị trong
tâm ta?
36-37)
Chỉ khi nào nó bị tiêu diệt hoàn toàn dưới mắt ta thì
lúc đó ta mới cởi bỏ chiến bào. Những kẻ kiêu ngạo,
khi bị mắng chửi, họ liền nổi giận tìm cách trả thù
cho đến khi hạ nhục được đối thủ thì họ mới yên tâm
đi ngủ. Trên bãi chiến trường, họ có thể đánh đập tàn
nhẫn kẻ thù dù kẻ đó đã bị thương gần chết. Họ thản
nhiên bắn tên, liệng dao, xem thường sự đau đớn của kẻ
thù và họ chỉ quay lưng đi khi kẻ thù đã chết.
38)
Như thế thì ta đây, người đã đứng lên quyết thắng kẻ
thù ái dục, nguyên nhân của khổ đau, tại sao lại có thể
thất vọng, thối lui được?
39)
Ðối với những vết thương vô ích gây ra bởi kẻ thù mà
người chiến sĩ lại xem đó như một vinh quang thì chẳng
lẽ ta đây, quyết làm đại sự, lại lẩn tránh khổ cực
sao?
40)
Chỉ vì sinh nhai thôi mà những kẻ chài lưới những nông
phu, những thợ săn còn chịu đựng được nóng lạnh, đói
khát. Chẳng lẽ ta, vì muốn giải thoát chúng sinh, lại không
làm được hơn thế sao?
41)
Ta đã phát nguyện cứu độ chúng sinh trong mười phương ra
khỏi ái dục, phiền não trong khi chính ta chưa tự độ giải
thoát!
42)
Không biết tự lượng khả năng của mình, ta đã ngạo nghễ
phát nguyện một cách vô ý thức. Vậy từ nay ta phải không
ngừng chiến đãu, tiêu diệt phiền não của chính mình trước.
43)
Sự chiến đãu này sẽ là mục đích duy nhất của đời ta.
Như một chiến sĩ căm thù, chỉ còn một say mê, đó là: say
mê tiêu diệt tất cả những say mê khác (tức ái dục).
44)
Dù có bị chặt đầu, moi ruột, móc gan! Ta cũng không bao giờ
chịu khuất phục trước kẻ thù muôn đời của ta.
45)
Bình thường khi một kẻ địch thua trận, y có thể rút lui
ẩn trú một nơi để phục hồi sức lực và sau đó sẽ trở
lại. Nhung kẻ thù ái dục thì không thể ẩn náu một nơi
nào khác cả!
46)
Một khi bị tống khứ ra khỏi tâm ta, thử hỏi nó sẽ ẩn
trú nơi đâu để có thể phục thù ta được? Sức lực duy
nhất của nó, không gì khác hơn, chính là sự yếu hèn và
ngu si của ta. Ái dục chính là một bọn tiểu nhân hèn hạ,
chạy trốn khi gặp trí huệ.
47)
Ái dục không nằm ngoài cảnh vật, không nằm trong các căn,
không nằm ở giữa (cảnh và căn), cũng không nơi nào khác.
Vậy nó nằm ở đâu để có thể làm điên đảo tất cả
thế gian? Nó chỉ là một ảo ảnh mà thôi. Hỡi tâm ơi! Hãy
trở về với Trí Huệ, xa lìa mọi sợ hãi. Tại sao ngươi
lại muốn bị đau khổ nơi địa ngục một cách vô lý?
48)
Nhất quyết! Từ nay ta sẽ tinh tấn thực hành giới hạnh
của Bồ Tát. Vẫn biết thuốc hay có thể chữa lành bịnh,
nhưng làm sao hồi phục được sức khỏe nếu không làm đúng
theo lời bác sĩ?
Chú
thích:
[1]
Ý nói các bậc A La Hán ban đầu phát tâm Ðại Thừa nhưng
nửa đường thối chí.