Chương
1
Xưng Tán Bồ
đề Tâm
1)
Sau khi thành tâm đảnh lễ tất cả chư Phật, chư Bồ Tát
cùng tất cả thầy tổ đáng kính, tôi xin trình bày sơ lược
con đường tu tập mà tất cả hàng con Phật (Bồ Tát) đều
đã đi qua.
2)
Về giáo pháp, tôi không có gì đáng nói thêm và tôi cũng
không phải là một văn sĩ trước tác. Tôi viết tập sách
này với mục đích chính là để nhắc nhở và điều phục
tâm mình chứ không phải cho ai khác.
3)
Nhờ sự nhắc nhở hướng thiện này mà căn lành nơi tôi
được tăng trưởng. Bởi thế, rất mong những ai đồng hoàn
cảnh cũng có thể rút tỉa được sự lợi ích nơi đây.
4)
May mắn thay! Hy hữu thay cho chúng ta đã gặp đủ thiện duyên
để tu hành giải thoát. Nhưng nếu không biết suy nghĩ thừa
cơ hội trau giồi phước huệ thì không biết đến bao giờ
(kiếp nào) mới có lại được như ngày hôm nay.
5)
Chúng sinh tuy trôi lăn trong sinh tử luân hồi, nhưng nhờ thần
lực của chư Phật, lâu lâu cũng khởi được một niệm nghĩ
đến điều lành. Giống như trong đêm tối, bao phủ bởi mây
đen, ánh sáng của sấm chớp lóe lên rồi liền tắt.
6)
Làm sao chống chọi được với nghiệp chướng sâu dày, khi
căn lành tích tụ lại quá mỏng manh, nếu ta không biết nương
theo Bồ Ðề Tâm?
7)
Quán chiếu trong vô lượng kiếp, chư Phật đã tìm ra được
bảo vật này (Bồ Ðề Tâm) có thể đưa vô lượng chúng
sinh đến bờ an vui giải thoát.
8)
Những ai muốn thoát khỏi đau khổ của luân hồi, cứu độ
chúng sinh, an hưởng chân hạnh phúc, phải luôn luôn nhớ không
được rời bỏ Bồ Ðề Tâm.
9)
Tuy còn trôi lăn trong luân hồi, trói buộc bởi phiền não,
nhưng kẻ nào vừa phát Bồ Ðề Tâm thì ngay khi đó liền
trở thành "Con của Ðấng Thiện Thệ" (Fils des Sugatas). Chư
thiên và loài người sẽ cung kính kẻ đó.
10)
Nước phép Bồ Ðề Tâm sẽ biến thân thể bất tịnh này
thành một hòn ngọc vô giá vì nó chứa đựng một đức Phật
(tương lai). Do đó hãy gìn giữ cẩn thận Bồ Ðề Tâm.
11)
Là người trôi lăn trong ba cõi, muốn cầu giải thoát, bạn
phải nắm giữ cẩn thận Bồ Ðề Tâm. Nó là hòn ngọc vô
giá đã được kiểm chứng và công nhận bởi các bậc Ðạo
Sư giải thoát duy nhất.
12)
Tương tự như cây chuối, tất cả công đức khác đều tan
biến sau khi đã cho ra quả. Nhưng Bồ Ðề Tâm là một loại
cây công đức luôn luôn tăng trưởng, tiếp tục sinh hoa kết
trái không bao giờ tàn lụi.
13)
Một người, dù cho có phạm nhiều tội nặng đi nữa, chỉ
trong một chốc lát cũng có thể giải trừ được nếu biết
trở về với Bồ Ðề Tâm. Giống như thoát khỏi cơn hoạn
nạn vì biết tìm sự bảo vệ nơi kẻ có thế lực mạnh.
Chỉ có những kẻ vô ý mới không nương tựa Bồ Ðề Tâm.
14)
Cũng như hỏa tai của kiếp hoại, Bồ Ðề Tâm có thể đốt
cháy tất cả tội lỗi, nghiệp chướng trong chốc lát. Công
đức vô lượng không thể nghĩ bàn của nó đã được Bồ
Tát Di Lặc (Maitreya) giảng nói cho Thiện Tài (Sudhana) [1].
15)
Tóm lại có hai loại Bồ Ðề Tâm: Bồ Ðề Tâm Nguyện và
Bồ Ðề Tâm Hạnh.
16)
Sự khác biệt có thể ví như một người muốn đi và một
người đang đi.
17)
Riêng Bồ Ðề Tâm Nguyện, tự nó đã mang sẵn nhiều quả
báo lành nhưng vẫn chưa bằng Bồ Ðề Tâm Hạnh, nguồn gốc
của tất cả công đức.
18-19)
Người nào mà trong tâm biết khởi một ý niệm nguyện cứu
tất cả chúng sinh ra khỏi cảnh khổ thì dù ngay trong giấc
ngủ hay những lúc lơ đễnh, công đức của người nay vẫn
tiếp tục tăng trưởng, phủ khắp hư không.
20)
Công đức của Bồ Ðề Tâm đã được chính đức Như Lai
tuyên thuyết trong kinh Subahupriccha để sách tấn những người
chùn chân, muốn dừng bước nơi Nhị Thừa.
21-22)
Nhất tâm chữa trị bịnh nhức đầu cho vài người thôi cũng
đã đem lại vô số công đức, nói chi đến muốn cứu độ
tất cả chúng sanh thoát khỏi đau khổ phiền não, đưa họ
đến chỗ an vui hạnh phúc.
23)
Từ xưa đến nay, đã có người cha nào, mẹ nào dám phát
một lời nguyện rộng lớn như thế? Có vị Trời nào, Ðạo
sĩ nào, Bà la môn nào?
24)
Chưa từng có một ai dám phát nguyện như thế, dù cho chính
mình, ngay trong giấc mơ, nói chi đến chuyện cứu độ kẻ
khác!
25)
Ôi làm sao tìm ra được một vị Bồ Tát (hòn ngọc vô giá)
trong khi tất cả chúng sinh quá ích kỷ, không bao giờ biết
làm điều lành cho kẻ khác?
26)
Nó là nguồn cội của hạnh phúc thế gian, là liều thuốc
trị đau khổ cho nhân loại, là ngọc kim cương của tâm...
Làm sao kể cho hết giá trị của nó (Bồ Ðề Tâm).
27)
Khởi một niệm lành đến một người thôi, công đức cũng
đã hơn sự lễ Phật. Thử hỏi công đức sẽ bao nhiêu nếu
biết thực hiện an vui hạnh phúc cho tất cả chúng sanh?
28)
Con người muốn chạy trốn đau khổ nhưng lại trầm mình
trong đau khổ; mong cầu hạnh phúc nhưng lại (vô tình) tàn
hoại nguyên nhân của hạnh phúc, xem nó như kẻ thù.
29-30)
Ai sẽ cắt đứt sự hành hạ khổ đau cho chúng sinh, thỏa
mãn sự thèm khát hạnh phúc, cũng như sự điên cuồng của
họ? Tìm đâu ra được một hiền giả, một thiện tri thức
như thế?
31)
Người ta luôn luôn khen ngợi kẻ mang ơn mà biết đền ơn.
Vậy sẽ nói sao đây đối với một vị Bồ Tát luôn luôn
ban ơn mà không cần ai hỏi?
32)
Kẻ biết bố thí một bữa ăn cho vài người ăn xin cũng đã
được xem như một hiền giả đạo đức. Dù sự bố thí
đó chỉ kéo dài một giờ đồng hồ, với những món ăn tầm
thường vừa đủ để lót dạ nửa ngày cho những kẻ ăn
xin khổ cực kia.
33)
Chúng ta phải nói sao đây đối với vị Bồ Tát đã bố thí
trong vô lượng kiếp, cung cấp thỏa mãn tất cả mong muốn
hạnh phúc của vô số chúng sinh số lượng như hư không?
34)
Người nào khởi một niệm xấu ác trong bao nhiêu giây đối
với bậc hiền giả Bồ Tát trên thì sẽ phải đọa địa
ngục bấy nhiêu kiếp. Ðức Như Lai đã tuyên bố như thế.
35)
Những kẻ nào, tâm biết trở về nương tựa nơi vị Bồ
Tát trên thì kẻ đó sẽ gặt hái rất nhiều công đức, dư
đủ để tiêu trừ tội chướng quá khứ.
36)
Tôi xin đảnh lễ và xưng tán tất cả chư Bồ Tát, những
người mà trong tâm đã làm phát sinh ra hòn ngọc vô giá (Bồ
Ðề Tâm). Các ngài luôn luôn đem lại hạnh phúc cho mọi người,
ngay cả đối với những ai hủy báng, não hại các ngài. Tôi
xin trở về nương tựa nơi chư Bồ Tát, nguồn cội của chân
hạnh phúc.
Chú
thích:
[1]
Trong kinh Hoa Nghiêm (Gandavyuhasutra)