TRUYỀN
THỐNG,
PHONG TỤC
VÀ LỄ HỘI
Phật giáo
rất cở mở đối với tất cả những truyền thống và phong
tục miễn là chúng không có tác động tai hại đến lợi
lạc của tha nhân.
Ðức Phật
khuyên chúng ta không nên tin vào những gì chỉ đơn giản bởi
vì đó là những phong tục, truyền thống. Tuy nhiên, chúng
ta được khuyên không nên đột nhiên gạt bỏ hết tât cả
những truyền thống. ‘Các vị nên cố gắng kiểm nghiệm
chúng và kiểm tra xem xét kỹ lưỡng chúng. Nếu chúng thích
hợp và đưa đến hạnh phúc cho chính bản thân và lợi lạc
cho những người khác thì chỉ khi đó các vị nên chấp nhận
và thực hành những truyền thống và phong tục này’. (Kinh
Kalama)
Chắc chắn
đây là một trong những lời tuyên bố khai phóng nhất đã
từng được một vị đạo sư tuyên bố. Thái độ khoan dung,
cởi mở này đối với những truyền thống và phong tục của
những người khác không có trong một số nhà lãnh đạo tôn
giáo. Những nhà lãnh đạo tôn giáo này luôn luôn khuyên nhủ
những tín đồ mới được giáo hoá của họ từ bỏ tất
cả những phong tục, truyền thống và nền văn hoá của riêng
họ mà không xem xét liệu chúng là tốt hay xấu. Trong lúc
truyền bá chánh pháp, những nhà truyền giáo Phật giáo không
bao giờ khuyên nhủ người ta phải từ bỏ những phong tục
và truyền thống của họ miễn là chúng thích hợp là được.
Nhưng truyền thống và phong tục phải nằm trong khuôn khổ
của những nguyên tắc đạo lý. Hay nói cách khác, người
ta không nên vi phạm giới luật tôn giáo để mà tôn thờ
những truyền thống của mình. Nếu con người rất thiết
tha đối với những truyền thống của riêng mình mà những
truyền thống đó, ngược lại không mang một giá trị đạo
lý nào cả, thì họ cũng có thể làm như thế miễn là họ
không thực hành những truyền thống và phong tục này trên
danh nghĩa của tôn giáo. Mặc dù vậy, những sự thực hành
như thế không nên gây tổn hại đến bản thân và tất cả
những loài sinh vật khác.
Lễ nghi và
hình thức
Lễ nghi và
hình thức được bao hàm trong truyền thống và phong tục.
Lễ nghi và hình thức là một sự trang điểm hay trang hoàng
để làm tô thêm vẻ đẹp của một tôn giáo nhằm mục đích
thu hút sự chú ý của công chúng. Chúng mang lại một sự
trợ giúp về mặt tâm lý đối với một số người. Song
con người ta có thể hành trì một tôn giáo mà không cần
đến bất cứ một hình thức lễ nghi nào. Có một số lễ
nghi và hình thức mà người ta xem như phương diện quan trọng
nhất của tôn giáo họ để đạt được sự cứu rỗi thì
lại không được xem là quan trọng như thế đối với Phật
giáo. Theo Ðức Phật, người ta không nên chấp vào những
hình thức lễ nghi như thế để đạt được sự phát triển
tâm linh hoặc là sự thanh tịnh tâm ý của chính mình.
LỄ HỘI
Người Phật
tử chân thành và đúng đắn không tổ chức những lễ hội
Phật giáo bằng cách chính bản thân mình hưởng thụ dưới
sự tác động của những chất kích thích như rượu và làm
lễ bằng hình thức ca hát nhảy múa hoặc là chiêu đãi lễ
hội bằng thịt của các loài súc vật. Người Phật tử chân
chánh tổ chức lễ hội bằng một hình thức hoàn toàn khác
hẳn. Vào những ngày lễ đặc biệt, họ sẽ dành hết thời
gian tổ chức lễ hội theo cách không làm hại đến người
khác, tránh làm các điều ác. Họ làm thiện, giúp đỡ những
người khác xoa dịu nỗi khổ đau trong cuộc sống của họ.
Người Phật tử có thể chiêu đãi bạn bè hay họ hàng theo
một cách đáng trân trọng.
Những lễ
hội thường được kết hợp với tôn giáo đôi khi có thể
làm cho nhiễm ô sự thanh tịnh của một tôn giáo. Mặt khác,
một tôn giáo không có những hình thức lễ hội có thể trở
nên buồn tẻ và không có sức sống đối với nhiều người.
Thường thì trẻ con và thanh thiếu niên đến với tôn giáo
thông qua những lễ hội tôn giáo. Ðối với họ, sự hấp
dẫn của một tôn giáo được căn cứ trên cơ sở những
hình thức lễ hội của tôn giáo đó. Tuy nhiên, đối với
một hành giả hành thiền định thì những lễ hội có thể
trở thành một sự phiền toái.
Tất nhiên,
có một số người sẽ không hài lòng với những sự tổ
chức lễ hội mang tính tôn giáo thuần tuý trong suốt cuộc
lễ. Tất nhiên, họ thích có một loại hình thức ca múa,
nhảy hát để làm lễ và những buổi trình diễn bên ngoài.
Hình thức bên ngoài, lễ nghi, đám xá, đám rước, diễu hành
và hội được tổ chức nhằm đáp ứng sự khát khao để
thoả mãn nhu cầu tình cảm thông qua tôn giáo. Không một ai
có thể nói rằng những việc làm như thế là sai trái, nhưng
những tín đồ thuần thành nên tổ chức những buổi lễ
này theo một cách có văn hoá mà không gây phiền hà cho những
người khác.
MÊ TÍN DỊ
ÐOAN VÀ GIÁO ÐIỀU
Người ta
chế giễu sự mê tín dị đoan của những người khác, trong
khi đó lại nuôi dưỡng cái của chính mình.
Tất cả
các căn bệnh đều có cách chữa trị ngoại trừ căn bệnh
mê tín dị đoan. Và nếu vì lý do này hay lý do khác, bất
cứ hình thức mê tín dị đoan nào kết tinh thành một tôn
giáo thì nó dễ dàng trở thành một căn bệnh hầu như không
thể chữa trị được. Trong quá trình thực thi một số chức
năng của tôn giáo, thậm chí những người có học thức hiện
nay lại quên đi chân giá trị con người của họ để chấp
nhận những tín ngưỡng lố bịch và mê tín dị đoan.
Niềm tin
vào những điều mang tính mê tín dị đoan và những lễ nghi
được chấp nhận nhằm trang hoàng bề ngoài của một tôn
giáo để mà có thể thu hút được đám đông. Nhưng sau một
thời gian, cây leo được trồng để trang hoàng án thờ, vì
phát triển theo đúng quy luật của nó, phát triển và sáng
chói hơn án thờ, với kết quả là nguyên lý cơ bản của
đức tin tôn giáo đó bị loại bỏ đi điều cơ bản
và niềm tin mê tín dị đoan và hình thức lễ nghi trở nên
ngự trị. Dây leo làm lu mờ đi án thờ.
Cũng giống
như mê tín dị đoan, niềm tin giáo điều cũng kìm hãm
sự phát triển khoẻ mạnh của tôn giáo. Niềm tin giáo điều
và thái độ không khoan dung đi cùng với nhau. Người ta được
nhắc lại thời kỳ Trung cổ với những hình thức hành quyết
đáng thương, tệ cướp tàn nhẫn, bạo lực, hành vi xấu
xa, sự tra trấn dã man và thiêu đốt nhiều người dân vô
tội. Người ta cũng được nhắc đến những cuộc thập tự
chinh man rợ và tàn bạo. Tất cả những sự kiện này được
kích thích bởi những niềm tin giáo điều dựa trên thẩm
quyền tôn giáo và thái độ không khoan dung xuất phát từ
đó.
Trước khi
tri thức khoa học phát triển, những con người vô minh mang
trong mình nhiều niềm tin mê tín dị đoan. Chẳng hạn, có
rất nhiều người tin rằng sự nhật thực, nguyệt thực đã
mang lại những điều không may và căn bệnh dịch hạch. Ngày
nay chúng ta biết rằng những sự tin tưởng như thế thì không
đúng. Vả lại, có một số nhà lãnh đạo tôn giáo vô đạo
đức khích lệ người ta tin vào những điều mê tín dị đoan
để mà họ có thể lợi dụng những tín đồ của họ để
làm tư lợi. Khi mà con người thực sự tẩy sạch những vô
minh trong tâm mình họ sẽ thấy được chân bản chất của
vũ trụ và không còn lệ thuộc vào niềm tin mê tín dị đoan
và giáo điều. Ðây là sự cứu cánh mà người Phật tử
khao khát có được.
Thật vô
cùng khó khăn cho chúng ta chấm dứt cái cảm xúc tình cảm
gắn liền với niềm tin mê tín dị đoan và giáo điều. Ngay
cả ánh sáng của tri thức khoa học cũng không đủ mạnh
để khiến chúng ta từ bỏ những quan niệm sai lầm. Chẳng
hạn, chúng ta biết rằng trong nhiều thế hệ, con người cho
rằng trái đất quay xung quanh mặt trời; nhưng bằng thực
nghiệm chúng ta vẫn cho rằng mặt trời mọc lên, chuyển động
xung quanh bầu trời và lặn vào ban đêm. Chúng ta vẫn phải
làm một cú vượt nhanh trong lĩnh vực tri thức để tưởng
tượng rằng chúng ta, trên thực tế, đang chuyển động ở
một tốc độ lớn xung quanh mặt trời.
Chúng ta nên
hiểu rằng những hiểm nguy của giáo điều và mê tín dị
đoan đi cùng với tôn giáo. Ðã đến lúc cho những con người
có trí tách tôn giáo ra khỏi giáo điều và mê tín dị đoan.
Kẻo không, danh thơm của tôn giáo sẽ bị làm ô uế và số
người không còn tin tưởng vào tôn giáo sẽ tăng nhanh.
WP: Thanh
Tâm
