Ý
NGHĨA CỦA VIỆC CẦU NGUYỆN
Thiên nhiên
thì không thiên vị; nó không thể được tâng bốc bằng những
sự cầu nguyện. Nó không đảm bảo được bất kỳ những
đặc ân nào khi yêu cầu.
Con người
không phải là một sinh vật bị sa ngã để vang xin cho những
nhu cầu khi anh ta chờ đợi lòng từ bi ban bố. Theo Phật giáo,
con người là một bậc đạo sư đầy đủ khả năng kiểm
soát chính mình. Chỉ vì sự vô minh tìm ẩn sâu kín trong tâm
của anh ta, mà anh ta không nhận ra khả năng đầy đủ ẩn
náu trong mình. Bởi vì Ðức Phật đã chỉ ra năng lực tìm
ẩn bên trong này, nên con người phải tu tập tâm và cố phát
triển tâm bằng cách nhận ra khả năng bẩm sinh của anh ta.
Phật giáo
ban cho con người những khả năng, trách nhiệm đầy đủ và
chân giá trị. Chính vì thế khiến cho con người trở
thành bậc đạo sư của chính mình. Theo Phật giáo, không có
một chúng sanh nào cao hơn ngồi đó để phán xét những lợi
ích và thân phận của con người. Ðiều đó có nghĩa là cuộc
sống của chúng ta, xã hội chúng ta, thế giới chúng ta là
những gì các bạn và tôi muốn tìm hiểu về nó và không
phải những gì mà một chúng sanh vô hình muốn nó phải là.
Hãy nên nhớ
rằng Thiên nhiên thì không thiên vị; nó không thể được
tâng bốc bằng những sự cầu nguyện. Nó không đảm bảo
được bất kỳ những đặc ân đặc biệt nào khi yêu cầu.
Do vậy trong Phật giáo cầu nguyện là thực hành thiền định
lấy đối tượng tự chuyển hoá lục mục tiêu. Cầu nguyện
trong thiền định là sự phục hồi bản chất tự nhiên của
con người. Ðó là sự chuyển hoá bản chất nội tâm của
con người được thành tựu bởi sự thanh tịnh hoá của ba
nghiệp thân, khẩu và ý. Thông qua thiền định, chúng ta có
thể hiểu rằng ‘chúng ta trở thành những gì chúng ta suy
nghĩ’ tương xứng với những phát minh của tâm lý học.
Khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta kinh qua một sự nhẹ nhõm
trong tâm của chúng ta; đó là hậu quả tâm lý mà chúng ta
đã tạo thông qua niềm tin và sự thành kính, tận tâm của
chúng ta. Sau khi tụng một số bài kệ, chúng ta cũng kinh qua
một kết quả tương tự. Danh hiệu và những biểu tượng
tôn giáo quan trọng tới mức độ mà chúng có thể giúp phát
huy lòng tự tin và sự nhiệt tâm.
Chính Ðức
Phật cũng đã bày tỏ một cách rõ ràng rằng không phải
do cầu nguyện những bộ thánh điển hoặc là tự ép xác,
hoặc là ngủ trên đất, lặp đi lặp lại việc cầu nguyện,
thi kệ, chú thuật, bùa, hành xác để hối lỗi, niệm thần
chú và cầu khẩn mà chúng ta có thể đạt được niềm an
lạc, hạnh phúc của Niết-bàn.
Xem như việc
sử dụng cầu nguyện phục vụ cho mục tiêu đạt quả vị
cứu cánh, một thuở nọ Ðức Phật đưa ra một phép loại
suy về một con người muốn vượt qua một dòng sông. Nếu
anh ta ngồi xuống và cầu nguyện van nài rằng bờ bên kia
của dòng sông sẽ đến gần với anh ta và mang anh ta sang sông,
thì lúc đó sự cầu nguyện của anh ta không được đáp ứng.
Nếu anh ta thực sự muốn vượt qua khỏi sông để đến bờ
bên kia, thì anh ta phải nỗ lực làm một số việc như phải
tìm những khúc củi và đóng một chiếc bè hoặc là tìm xem
có cây cầu nào không hoặc là đóng một chiếc thuyền hoặc
là bơi qua. Bằng cách này hay cách khác anh ta phải vượt qua
bờ bên kia của con sông. Ngược lại, nếu anh ta muốn vượt
qua con sông của sanh tử luân hồi, thì những hành động cầu
nguyện suông không đủ khả năng đưa anh ta vượt qua con sông
đó. Anh ta phải nỗ lực, làm việc chăm chỉ bằng cách sống
một đời phạm hạnh, kiềm chế lòng tham, thanh tịnh tâm
ý và đoạn trừ hết tất cả những cấu uế và bất tịnh
trong tâm. Chỉ khi đó anh ta mới có thể đạt được mục
đích cứu cánh. Việc cầu nguyện suông sẽ không bao giờ
đưa anh ta đến mục đích cứu cánh.
Nếu sự
cầu nguyện là cần thiết, thì chúng ta nên sử dụng nó để
làm tăng thêm sức mạnh của tâm chứ không thể để van xin
lợi dưỡng. Lời cầu nguyện sau đây của một nhà thơ nổi
tiếng, dạy chúng ta cách cầu nguyện, người Phật tử xem
lời cầu nguyện này như là việc định tâm để tu tập:
WP: Thanh
Tâm
