ÐẠO
PHẬT CHO NHÂN LOẠI
Tôn giáo
này có thể được thực hành hoặc là nơi cuộc sống thế
tục hoặc là viễn ly.
Một số
người tin rằng Phật giáo là một hệ thống giáo lý qúa
cao siêu và vi diệu mà những ngươì nam nữ bình thường trong
thế giới của chúng ta không thể hành theo được. Và họ
cũng quan niệm rằng người ta muốn trở thành một Phật tử
thuần thành chân chánh thì anh ta phải xa lìa thế gian này
để trú ẩn vào một nơi tự viện, hoặc một vài nơi yên
tịnh nào đó để tu học.
Ðây là một
quan niệm sai lầm đáng buồn rõ ràng là do sự thiếu hiểu
biết về lời dạy của Ðức Phật. Một số lại vội vàng
đi đến một kết luận hấp tấp và sai lạc như thế là
do kết quả chỉ nghe người ta nói hoặc đọc cẩu thả, lấy
lệ một tác phẩm Phật giáo do một số tác giả viết, mà
những người này do vì không hiểu vấn đề trên mọi phương
diện của nó,cho nên chỉ đưa ra một quan điểm phiến diện
và hời hợt thiên vị về vấn đề đó. Giáo pháp của Ðức
Phật không chỉ dành riêng cho giới cư sĩ tại gia sống với
gia đình, bánh thánh đạo, một quy tắc, triết lý sống của
Phật giáo, dành cho tất cả mọi người để hành trì, mà
không có một sự phân biệt về chủng loại.
Song, không
phải đại đa số chúng ta đều có thể xuất gia, hoặc là
ẩn tu trong những hang động hay rừng rú. Giáo lý của Ðạo
Phật cho dù có cao thượng hay thanh tịnh như thế nào đi nữa,
nó sẽ trở nên vô ích đối đại đa số nhân loại trên
thế gian này nếu họ không thể thực hành những lời dạy
ấy trong cuộc sống thường nhật đối với thế giới đương
đại. Nhưng nếu các vị hiểu được tinh thần của Phật
giáo đúng như bản chất của nó (và không chỉ ở ngôn từ
hình thức), thì chắc chắn rằng các vị có thể thực tập
và hành trì những lời dạy ấy khi đang hiện hữu như một
con người bình thường.
Cũng có thể
có một vài người cảm thấy dể dàng hơn và thuận tiện
hơn để chấp nhận Phật giáo, nếu họ sống ở một trú
xứ xa xôi, cách ly với đời sống của mọi người khác trong
xã hội. Một số khác lại cảm thấy rằng sự ẩn dật,
tránh né như thế là một sự ngu xuẩn, và áp chế toàn bộ
con người họ về mặt vật lý lẩn mặt tâm linh. Do vậy,
lối sống đó không thể đưa đến sự tiến bộ về đời
sống tinh thần và trí tuệ của họ.
Chân chánh
xuất gia không có nghĩa là lánh xa cuộc đờivề mặt vật
chất. Xá Lợi Phất (Sàriputra) vị đệ tử chính của
Ðức Thế Tôn, nói rằng một con người có thể sống trong
rừng, chú tâm vào việc thực hành những hạnh khổ hạnh,
nhưng trong tâm vẫn chứa đầy tư tưởng bất tịnh và nhiễm
ô, cấu uế, trong khi đó một người khác có thể trú tại
một ngôi làng hay nơi thành thị, không thực hành hạnh khổ
hạnh, song tâm của anh ta có thể được thanh tịnh, và không
có nhiểm ô, cấu uế” Trong hai loại người này, Xá
Lợi Phất nói, người sống một cuộc đời thanh tịnh ở
nơi làng mạc hay thành thị thì rõ ràng cao thượng hơn và
vĩ đại hơn người sống ở nơi rừng núi.
Tín ngưỡng
thông thường rằng để thực hành lời Phật dạy, con người
phải trốn tránh cuộc đời, ẩn tu ở một nơi nào đó là
một quan niệm sai lầm. Ðó thật sự là một sự chống lại
lời dạy của Ðức Phật một cách vô thức. Trong nền văn
học Phật giáo có vô số trường hợp liên hệ đến giới
cư sĩ tại gia (ưu bà tắc, ưu bà di) sống một cuộc sống
bình thường, nhưng họ có thể thực hành lới dạy của Ðức
Phật trong đời sống thường nhật của gia đình họ một
cách thành công và kết qủa là họ đã chứng đắc sự an
lạc, Niết-bàn.Trường hợp chàng du sĩ Vacchagotta, một lần
chất vấn thẳng với Ðức Phật rằng liệu người cư sĩ
tại gia thực hành giáo pháp của ngài một cách thành công
và chứng đắc những trạng thái tâm cao chăng. Ðức Phật
phát biểu một cách quả quyết rằng không phải duy chỉ có
một, hoặc hai, một trăm, hai trăm hoặc năm trăm, mà có nhiều
hơn nữa giới cư sĩ sống tại gia thực hành lời dạy của
ngài thành công và chứng đắc những trạng thái tâm cao thượng.
Ðối với
một số người nào đó, họ có thể chấp nhận sống một
cuộc sống yếm thế ở một nơi yên tịnh cách ly với tiếng
ồn và cảnh náo nhiệt. Song chắc chắn đáng được tuyên
dương, và can đảm hơn nếu họ thực hành theo lời Phật
dạy trong lúc đang sống chung với đồng loại của mình, giúp
đỡ họ, và sẳn sàng phục vụ họ. Ðối với một số trường
hợp, có lẽ lợi ích hơn đối với một ai đó sống trong
một môi trường yếm thế trong một thời gian nhằm mục đích
phát triển tâm, và nhân cách của mình, như là sự tu tập
giới luật và định để trở nên mạnh mẽ hơn sau này để
nhập thế giúp đỡ và phục vụ cho đời. Nhưng nếu anh ta
sống cả cuộc đời viễn ly, độc cư và yếm thế, chỉ
nghĩ về lợi lạc và hạnh phúc của bản thân và sự giải
thoát cho riêng mình, mà không hề bận tâm lo lắng cho đồng
loại, thì chắc chắn đây không phải là phù hợp với lời
dạy của Bậc Ðạo Sư được căn cứ trên cơ sở tình thương,
từ bi và sự phục vụ tha nhân. Bây giờ người ta có thể
thắc mắc : “Nếu một ai đó có thể tu tập theo Phật giáo
giữa lúc đang sống một cuộc sống trần tục, thì tại sao
Tăng già, Giáo hội, Tăng đoàn được Ðức Phật thành lập
? Giáo hội Tăng già tạo cơ hội cho những ai sẵn sàng dâng
hiến cuộc đời mình không chỉ vì nhu cầu tiến bộ về
mặt tâm linh mà còn là sự phục vụ cho tha nhân, chúng sanh.
Một người cư sĩ tại gia không thể hy vọng để hy sinh cả
cuộc đời mình nhằm mục đích phục vụ chúng sanh, trong
khi đó một người xuất gia, không bị ràng buộc bởi những
trách nhiệm của gia thất và những mối quan hệ ngoài đời
khác thì không ở vào thế mắc kẹt để dâng hiến, tận
tụy cả cuộc đời mình vì lợi ích cho số đông, vì hạnh
phúc, an lạc cho quần sanh, theo lời khuyên của Ðức Phật.
Chính vì thế mà trong suốt tiến trình lịch sử tự
viện Phật giáo đã trở thành không những là một nơi trung
tâm đời sống tâm linh mà còn là một trung tâm giáo dục
và văn hóa. (Tiến sĩ Walpola Rahula, What the Buddha Taught)
Và những
điều này có thể mang lại lợi ích gì cho nhiều người?
Người xuất
gia không thể mang lại sự thoải mãi về vật chất cho người
tại gia, song vị ấy có thể cung cấp sự hướng dẫn phương
pháp tu tập tâm linh cho những ai bị thế gian, những vấn
đề tình cảm cuộc sống gia đình và nhiều vấn đề khác
nữa làm phiền muộn. Người xuất gia dành trọn đời mình
cho sự nghiệp theo đuổi con đường tìm cầu tri kiến, trí
tuệ trong giáo pháp của Ðức Phật. Vị Tăng ấy giải thích
giáo lý Ðức Phật theo một hình thức đơn giản hoá khiến
cho những người tại gia không có học thức cũng có thể
hiểu được những gì Ðức Phật đã dạy hơn 2500 năm qua.
Và nếu người Phật tử tại gia được giáo dục tốt, kiến
thức rộng, thì vị Tăng ấy hiện hữu ở đó nhằm thảo
luận những phương diện sâu sắc hơn trong giáo lý uyên thâm
của Ðức Phật để mà cả hai đều học hỏi lẫn nhau, rút
ra nhiều kinh nghiệm, tri thức từ cuộc thảo luận đó.
Ở những
quốc gia Phật giáo, phần lớn Tăng sĩ Phật giáo là người
đứng ra đảm lãnh trách nhiệm giáo dục thế hệ trẻ. Kết
quả của sự đóng góp của họ là những quốc gia Phật giáo
làm quốc giáo đó, hầu hết dân chúng đều là những người
có học thức và hiểu biết nhiều về những giá trị tâm
linh. Người xuất gia còn xoa dịu đi những ai đang trong tâm
trạng buồn về tình cảm hoặc bị mất đi người thân bằng
cách giải thích ý nghĩa của quy luật vô thường chi phối
mọi sự vật và tất cả nhân loại đều phải chịu chung
một quy luật tương tự như vậy.
Ngược lại,
người Phật tử tại gia phải có trách nhiệm chăm sóc nhu
cầu đời sống vật chất cho người xuất gia giúp cho họ
có điều kiện yên tâm theo đuổi những nhu cầu tâm linh của
họ.
WP: Thanh
Tâm
