Ý
NGHĨA CỦA GIẤC CHIÊM BAO
Cuộc
đời chỉ là một giấc mơ.
Một trong
những vấn đề vĩ đại nhất của con người chưa được
giải quyết một cách thoả đáng là bí mật của giấc mơ.
Ngay từ lúc khởi nguyên của thời đại, con người đã cố
gắng phân tích những giấc mơ và cố giải thích chúng theo
những ngôn từ của tâm lý và tiên tri, nhưng trong khi đó
đã có một số phương pháp tiếp cận thành công trong lĩnh
vực này trong giai đoạn gần đây, có lẽ chúng ta không khỏi
bối rối với câu hỏi: “Giấc mơ là gì?”
Một nhà
thơ lãng mạn lớn của nước Anh, William Wordsworth có một
quan niệm rất ngạc nhiên rằng cuộc đơì mà chúng ta đang
sống chỉ là một giấc mơ và chúng ta sẽ ‘tỉnh thức’,
giác ngộ được thực tại khi chúng ta không còn hiện hữu
trên cõi đời này nữa, khi giấc mơ của chúng ta chấm dứt.
Sự ra đời
của chúng ta chỉ là một giấc ngủ và bị lãng quên;
Linh hồn,
hiện hữu trong ta, trong ngôi sao cuộc đời chúng ta;
Có một
nơi nào để trú ngụ
Và đến
từ....
Một quan
niệm tương tự được biểu hiện trong một mẩu chuyện cổ
Phật giáo thật hấp dẫn kể về một câu chuyện của một
vị thiên thần đang rong chơi với các vị thiên thần khác.
Vì mệt mỏi nên, vị thiên thần đó nằm nghỉ một lát và
sau đó tịch diệt. Vị thiên thần này được tái sinh làm
thân nữa nhơn trên trần gian này.Ở trần gian này, cô ta lấy
chồng, sinh một vài đứa con và sống rất thọ. Sau khi qua
đời, cô ta lại được sinh làm thiên thần như trong số những
người bạn đồng phạm hạnh vừa mới tan cuộc chơi của
họ. (Câu chuyện này còn minh hoạ thời gian của thế giới
này rất khác với thời gian ở thế giới khác.
Phật giáo
quan niệm thế nào về giấc mơ? Cũng giống như trong mỗi
nền văn hoá khác, Phật giáo cũng đã chia sẻ ngang bằng với
những con người được cho là có kỹ năng trong việc giải
thích bí ẩn của những giấc mơ. Những người như thế đã
kiếm được một món tiền rất nhiều trong quá trình lợi
dụng sự vô minh của những người tin rằng mỗi giấc mơ
có một ý nghĩa tâm linh và tiên tri.
Theo ngành
tâm lý học Phật giáo, giấc mơ chỉ là những quá trình tâm
lý diễn ra như là những hoạt động của tâm thức. Khi xem
xét hiện tượng của giấc mơ, chúng ta nên nhớ rằng quá
trình ngủ có thể được xem như rơi vào năm giai đoạn sau:
Ngủ lơ mơ
(nửa ngủ nửa thức),
Ngủ tĩnh,
Ngủ say,
Ngủ tĩnh
và,
Thức giấc
Ý nghĩa và
nguyên nhân của giấc mơ là đề tài thảo luận chính trong
tác phẩm nổi tiếng ‘Milinda Panha’ (Vua Milanda vấn kinh),
trong cuộc hội thoại này, Na Tiên Tỳ-kheo đã phát biểu rằng
có sáu nguyên nhân khiến cho giấc mơ xuất hiện, trong đó
có ba nguyên nhân thuộc về cơ quan của cơ thể như đầy
bụng, mật và đờm đãi. Nguyên nhân thứ tư là do vì sự
can thiệp của những thế lực quyền năng siêu nhiên; thứ
năm là sự hồi tưởng những sự việc đã kinh qua trong quá
khứ và sáu là sự ảnh hưởng của những sự kiện trong
tương lai. Người ta phát biểu một dứt khoát rằng giấc
mơ chỉ xuất hiện khi trong trạng thái ngủ tĩnh giống như
trạng thái ngủ của loài khỉ. Trong sáu nguyên nhân đã đưa
ra, Na Tiên Tỳ-kheo phát biểu một cách quả quyết rằng nguyên
nhân sau cùng chính giấc mơ tiên tri là giấc mơ quan trọng
nhất và những giấc mơ khác thì tương đối không có ý nghĩa.
Giấc mơ
là hiện tượng do tâm thức tạo ra và chúng là những hoạt
động của tâm. Tất cả mọi người đều mơ mặc dù một
vài người trong số họ không thể nhớ. Phật giáo cho rằng
có một vài giấc mơ mang ý nghĩa tâm lý. Sáu nguyên nhân được
đề cập trên đây cũng có thể được phân loại như sau:
Mỗi niệm
được tạo ra được cất giữ trong tàng thức của chúng
ta và một vài niệm có ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm tuỳ
theo trạng thái tâm băn khoăn lo lắng của chúng ta. Khi chúng
ta ngủ, một vài trong số những niệm này được hoạt động
và hiện ra nơi chúng ta như là ‘những bức tranh’ chuyển
động trước mặt chúng ta. Quá trình này xảy ra bởi vì trong
suốt quá trình ngủ, năm căn (năm giác quan) kiến lập nên
sự tiếp xúc của những giác quan chúng ta với thế giới
bên ngoài, tạm thời bị ngăn chặn lại. Lúc đó, tàng thức
của ta tự do ngự trị và ‘xem lại’ những niệm được
cất giữ trong đó. Những giấc mơ này có thể có giá trị
đối với ngành tâm thần học nhưng không thể được phân
xếp vào giấc mơ tiên tri. Chúng chỉ là những phản ảnh,
hồi tưởng của tâm thức lúc nghỉ ngơi.
Loại giấc
mơ thứ hai cũng không có ý nghĩa. Những giấc mơ này được
gây ra bởi những sự kích động, trêu chọc bên ngoài và
bên trong khởi hành một chuyến đi bằng tàu hoả của những
niệm mà tâm có thể nhìn thấy được lúc nghỉ ngơi. Những
nhân tố bên trong là những nhân tố làm phiền toái đến
cơ thể ví dụ như bữa ăn no không cho phép người ta nghỉ
ngơi một lát hoặc là sự mất thăng bằng và sự ma sát giữa
những yếu tố tạo thành cơ thể. Những sự kích động bên
ngoài là khi tâm bị giao động và phiền nhiễu (mặc dù người
nghỉ không để ý đến nó) do những hiện tượng tự nhiên
gây ra giống như thời tiết, gió, lạnh, mưa, lá kêu sào xạc,
khua cửa sổ v.v.... Tàng thức phản ứng lại những sự phiền
hà này và tạo ra những bức ảnh để thanh minh chúng. Tâm
điều chỉnh sự khó chịu theo một cách thích hợp để mà
người mơ có thể tiếp tục ngủ mà không bị quấy nhiễu.
Những giấc mơ này cũng không quan trọng và cũng không cần
phải giải thích.
Kế đến
là giấc mơ tiên tri. Những giấc mơ này quan trọng. Chúng
là những kinh nghiệm hiếm có và chỉ xuất hiện khi có một
sự kiện sắp xảy ra có ý nghĩa quan trọng to lớn đối với
người mơ. Ðạo Phật dạy rằng ngoài thế giới hữu hình
này chúng ta còn có thể kinh qua thế giới của chư thiên thần
hiện hữu ở một hành tinh khác hoặc là một số quỷ thần
gắn bó với trần gian này và chúng ta không thể nhìn thấy
được họ. Chư vị có thể là bà con họ hàng hoặc bạn
bè ta đã qua đời và đã được tái sinh. Chư vị duy trì
những mối quan hệ tâm linh trước đây và lưu luyến đối
với chúng ta. Khi người hồi hướng những phước báo cho
chư thiên thần và những người đã qua đời, người Phật
tử nhớ nghĩ đến chư vị này và mời gọi họ đến chia
sẻ niềm hạnh phúc được tích luỹ trong quá trình tạo phước.
Do đó, họ phát huy mối quan hệ về mặt tinh thần với những
người đã qua đời của họ. Chư vị thiên thần, ngược
lại, bằng lòng và chư vị xem xét những hành động của
chúng ta và chỉ bảo một điều gì đó trong những giấc mơ
khi mà chúng ta đương đầu với một số vấn đề to lớn
và họ cố bảo vệ chúng ta.
Vì vậy,
khi có một việc gì quan trọng sắp xảy ra trong cuộc sống
của chúng ta, chư vị phát ra một sô năng lực tâm linh trong
tâm của chúng ta được nhìn thấy dưới dạng những giấc
mơ. Những giấc mơ này có thể cảnh báo chúng ta sự hiểm
nguy sắp xảy ra hoặc là thậm chí mang đến cho chúng ta những
tin vui vô cùng bất ngờ. Những thông tin này được
cung cấp dưới dạng biểu tượng (giống như âm bản của
những bức ảnh) và phải được giải thích bằng kỹ năng
khéo léo và trí thông minh. Khổ thay có quá nhiều người không
phân biệt được hai loại giấc mơ đầu tiên với loại giấc
mơ này và vội vã tốn nhiều thời gian quý báu và tiền bạc
để đi tìm những ông đồng bà cốt giả và những người
cắt nghĩa giấc mơ để giải thích. Ðức Phật nhận ra rằng
trường hợp này có thể được lợi dụng để phục vụ
cho tư lợi và do đó Ngài cảnh báo chư Tỳ-kheo không nên
thực hành những việc như bói toán, chiêm tinh và giải thích
giấc mơ dựa trên danh nghĩa Phật giáo.
Sau cùng,
tâm thức chúng ta là kho chứa tất cả những năng lực nghiệp
được tích luỹ trong quá khứ. Thỉnh thoảng khi một nghiệp
quả sắp được gặt hái (có nghĩa là khi hành động chúng
ta đã tạo trong kiếp quá khứ hoặc là nhiều kiếp trong quá
khứ, sắp chín muồi trong hiện tại) thì tâm thức nghỉ ngơi
trong suốt thời gian chúng ta ngủ nghỉ có thể tạo ra một
bức tranh về những gì sắp hiện ra. Vả lại, hành động
sắp xảy ra có một vai trò lớn lao và phải được tràn đầy
đến mức độ mà tâm thức phóng ra một nguồn năng lượng
cực kỳ mạnh dưới dạng hình thức của một giấc mơ sâu
đậm. Những giấc mơ như thế chỉ xuất hiện khi trong những
trường hợp hiếm hoi và chỉ ở một số người với sự
cấu tạo một loại tinh thần đặc biệt. Dấu hiệu của
hậu quả của một số nghiệp quả cũng xuất hiện trong tâm
chúng ta ở niệm cuối cùng khi chúng ta sắp sửa chia tay thế
giới này.
Giấc mơ
có thể xuất hiện khi hai sinh vật sống gởi cho nhau
những bức thông tin ngoại cảm mạnh mẽ. Khi một người
có ước muốn mãnh liệt để giao tiếp với người khác,
thì vị ấy chú tâm mạnh mẽ đến bức thông tin và người
mà anh ta muốn giao tiếp. Khi tâm ở trong trạng thái yên tĩnh,
đó là một trạng thái lý tưởng để tiếp nhận những bức
thông tin này dưới dạng những giấc mơ. Thông thường, những
giấc mơ này chỉ xuất hiện trong một ý niệm mạnh mẽ bởi
vì tâm thức con người không đủ mạnh để duy trì những
bức thông tin như thế trong một khoảng thời gian dài.
Tất cả
mọi người trên thế gian này đều là những con người mơ
mộng và họ nhìn thấy thế gian này là thường hằng, bất
biến, song những gì xét cơ bản đều là vô thường. Họ
không thấy rằng tuổi trẻ kết thúc ở tuổi già, sắc đẹp
chấm dứt ở cái xấu, sức khoẻ chấm dứt khi bệnh tật
đến và chính bản thân cuộc đời chấm dứt bằng cái chết.
Trong thế giới mộng mơ này, những gì thực sự không có
bản chất mộng mơ đều được xem như thực tại. Mơ màng
trong lúc ngủ chỉ là một khía cạnh khác của một thế giới
mộng mơ. Chỉ có những ai thức tỉnh và giác ngộ như chư
Phật và chư vị Bồ-tát, A-la-hán như các Ngài đã chứng
được thực tại.
Chư Phật
và các vị A-la-hán không bao giờ mơ mộng. Ba loại giấc mơ
đầu tiên không thể xuất hiện trong tâm của quý Ngài bởi
tâm của các Ngài đã định hoàn toàn và không thể phát ra
giấc mơ. Loại giấc mơ sau cùng không thể xuất hiện ở
nơi chư Ngài bởi vì các Ngài đã đoạn tận hoàn toàn những
năng lực tham ái và không có nguồn năng lượng còn lại của
sự lo lắng hoặc là ước muốn không được thoả mãn để
phát ra tâm sản sinh những giấc mơ. Ðức Phật được biết
đến như là một Bậc giác ngộ bởi vì phương pháp thư giãn
thân thể của Ngài không phải là phương pháp chúng ta ngủ
nghỉ chính từ đó những giấc mơ xuất hiện. Những nhà
tư tưởng và nghệ thuật vĩ đại như German Goethe, thường
nói rằng họ có được nguồn cảm hứng tốt nhất từ những
giấc mơ. Ðiều này có lẽ vì khi tâm thức của họ bị cắt
đứt khỏi ngũ căn trong lúc ngủ nghỉ, cho nên họ sản sinh
những tư tưởng rõ ràng mang tính sáng tạo ở cấp độ cao
nhất.
WP: Thanh
Tâm
