TÔN
GIÁO CỦA TỰ DO
Ðây là
một tôn giáo tự do và lý trí
khiến
con người sống cuộc đời thánh thiện.
Phật giáo
không ngăn cản bất kỳ ai học hỏi giáo lý của những tôn
giáo khác. Trên thực tế, Ðức Phật khích lệ chư đệ tử
Ngài nên học hỏi giáo lý của những tôn giáo khác và đem
so sánh lời dạy của Ngài với những tôn giáo khác. Ðức
Phật nói rằng nếu những giáo lý ấy mang bản chất lý trí
và thích hợp với họ thì các vị đệ tử ngài có quyền
tự do tôn trọng những lời dạy như thế. Dường như có
một số nhà lãnh đạo tôn giáo cố tìm mọi cách để kìm
giữ tín đồ của mình trong bóng tối, có một số trong các
vị lãnh đạo đó thậm chí không cho phép tín đồ của họ
đụng chạm đến những biểu tượng hoặc kinh sách của những
tôn giáo khác. Họ được hướng dẫn không nên lắng nghe
những lời thuyết giảng của những tôn giáo khác. Họ bị
ngăn cấm không được nghi ngờ về giáo lý của tôn giáo
họ, cho dù họ không tin tưởng những giáo lý ấy thế nào
đi nữa. Họ càng kìm giữ thái độ thiển cận của tín đồ
của họ, thì họ càng dễ dàng kiểm soát những tín đồ
ấy. Nếu một ai trong số họ muốn thực hiện sự tự do
tư tưởng và nhận ra rằng anh ta luôn luôn bị nhốt trong
ngục tối của tri thức nhân loại thì lúc đó người
ta viện lẽ là quỷ thần đã cướp đi tâm trí của anh ta.
Những người nghèo không được tạo cơ hội để sử dụng
khả năng lý trí thông thường, sự giáo dục và khả năng
thông minh của anh ta. Những người nào muốn ước ao thay đổi
những cách nhìn về tôn giáo thì được dạy phải tin rằng
họ không đủ hoàn hảo để được phép sử dụng sự tự
do ý chí để tự thân phán xét vấn đề.
Theo Ðức
Phật tôn giáo phải do con người tự do chon lựa. Tôn giáo
không phải là một bộ luật, nhưng đó là quy tắc, hệ thống
giới luật mà con người tuân theo nó với tinh thần hiều
biết. Ðối với người Phật tử chân chánh, những quy tắc
tôn giáo không phải là quy luật của thien đường, cũng không
phải là quy luật của con người mà đó là một quy luật
của tự nhiên. Trên tình hình thực tế hiện nay, hầu hết
mọi nơi trên thế giới không có quyền tự do tín ngưỡng
tôn giáo thực sự. Con người không có quyền tự do suy nghĩ.
Bất cứ khi nào anh ta nhận ra rằng anh ta không thể tìm thấy
sự thoả mãn trong tôn giáo mà anh ta đang tôn thờ, thì lúc
đó anh ta không thể tìm ra những giải pháp thoả mãn cho những
vấn đề trong cuộc sống và anh ta không có quyền tự do từ
bỏ tôn giáo đó và chấp nhận một tôn giáo mới thu hút
anh ta. Lý do là thẩm quyền tôn giáo, những nhà lãnh đạo
tôn giáo và những thành viên trong gia đình đã tước đi cái
quyền tự do ấy của anh ta. Nhân loại phải được trao quyền
tự do chọn lựa tín ngưỡng phù hợp với niềm tin của họ.
Không một ai có quyền ép buộc người khác chấp nhận một
tín ngưỡng riêng biệt nào. Có một số người từ bỏ tôn
giáo của họ vì vấn đề tình yêu, để được thoả mãn
nhu cầu yêu đương đối tượng mà họ đang theo đuổi, chính
vì thế họ không hiểu đúng đắn tín ngưỡng của người
bạn đời của mình. Tín ngưỡng không nên được thay đổi
nhằm thích ứng những nhu cầu tình cảm của con người và
yếu điểm của nhân loại. Người ta nên suy nghĩ thận trọng
trước khi thay đổi tín ngưỡng. Tín ngưỡng không phải là
một vấn đề để phục vụ cho việc giao kèo mua bán; con
người không nên thay đổi tín ngưỡng vì những lợi nhuận
vật chất cho cá nhân. Tín ngưỡng tôn giáo là nhằm phục
vụ cho nhu cầu tu tập, tiến bộ về tâm linh và tự giải
thoát bản thân.
Người Phật
tử không bao giờ tạo ảnh hưởng những tín đồ tôn giáo
khác và không bao giờ đi theo tôn giáo của họ để hưởng
được những nhu cầu vật chất. Người Phật tử cũng không
bao giờ lợi dụng, khai thác sự nghèo khó, bệnh hoạn, mù
chữ và không hiểu biết để mà truyền bá đạo làm gia tăng
sô lượng tín đồ của tôn giáo mình. Ðức Phật khuyên những
ai muốn theo Ngài tu học không nên hấp tấp vội vã trong việc
chấp nhận giáo lý của Ngài. Ngài khuyên họ nên xem xét kỹ
giáo lý của Ngài và tự bản thân quyết định liệu giáo
lý của Ngài có thiết thực và lợi ích hay không và có thích
hợp để cho họ đi theo hay không.
Phật giáo
dạy rằng chỉ bằng niềm tin suông thôi hoặc là những hình
thức lễ nghi bên ngoài thì không đủ để đạt được trí
tuệ và sự hoàn thiện, giải thoát. Xét theo ý nghĩa này,
thì sự thay đổi tín ngưỡng bên ngoài trở nên vô nghĩa.
Ðể thúc đẩy sự phát triển của Phật giáo bằng sự ép
buộc, sẽ đồng nghĩa với việc ngăn cản sự truyền bá
chân lý công bằng và tình thương bằng những phương tiện
ép buộc và phi công bằng. Ðối với đệ tử của Ðức Phật
một cái tên gọi không quan trọng cho dù anh ta tự gọi mình
là một Phật tử hoặc không phải cũng không ảnh hưởng
gì đến sự giải thoát của anh ta. Người Phật tử biết
rằng chỉ bằng sự hiểu biết và những nỗ lực của con
người thì họ sẽ tiến gần hơn đến mục tiêu do Ðức
Phật thuyết giảng.
Trong số
tín đồ của nhiều tôn giáo trên thế giới hiện nay, có
một số tín đồ rất cuồng tín. Sự cuồng tín trong tôn
giáo vô cùng nguy hiểm. Một tín đồ cuồng tín không thể
kiểm soát chính bản thân mình, không được lý trí hoặc
là những nguyên lý khoa học quan sát và phân tích dẫn dắt.
Theo Ðức Phật, người Phật tử phải là con người tự do
với một tâm hồn cởi mở, khoan dung và không nên chịu quỵ
luỵ đối với bất cứ ai để cầu khẩn cho sự phát triển
tâm linh của mình. Người Phật tử quy y Phật, nương tựa
nơi Ngài bằng cách chấp nhận Ngài như là một động lực,
nguồn gợi cảm khích lệ trong quá trình tu tập. Người Phật
tử nương tựa nơi Ðức Phật không phải bằng niềm tin mù
quáng mà là bằng một sự hiểu biết. Ðối với người Phật
tử, Ðức Phật, bậc Thầy của họ không phải là một đấng
cứu thế hoặc Ngài cũng không phải là một chúng sanh phỏng
nhân hình người tuyên bố có khả năng rửa sạch tất cả
những tội lỗi của những người khác. Người Phật tử
xem Ðức Phật như là một Bậc Thầy chỉ cho họ con đường
đưa đến sự giải thoát, giác ngộ.
Ðạo Phật
luôn luôn ủng hộ tinh thần tự do và tiến bộ của nhân
loại. Phật giáo luôn biểu trưng cho sự tiến bộ tri thức
và quyền tự do nhân loại trong mọi phương diện của cuộc
sống. Không có điều gì trong giáo lý Ðức Phật phải chịu
rút lui trong bộ mặt của những phát minh và tri thức khoa
học hiện đại. Các khoa học gia ngày càng khám phá ra nhiều
điều mới mẻ, thì họ càng tiến lại gần Ðức Phật hơn.
Ðức Phật
giải thoát con người khỏi sự trói buộc của tôn giáo. Ngài
cũng giải phóng con người khỏi tình trạng độc quyền và
chuyên chế bạo ngược của giới tu sĩ. Chính Ðức Phật
là người đầu tiên khuyên con người nên thực hiện khả
năng lý trí của mình và không cho phép bản thân anh ta phải
phục tùng một cách ngoan ngoãn giống như loài gia súc câm
điếc, đi theo tín điều tôn giáo. Ðức Phật tượng trưng
cho lý trí, dân chủ, tinh thần thiết thực và mẫu người
đạo đức trong tôn giáo. Ngài giới thiệu tôn giáo của Ngài
cho nhân loại tu tập bằng chân giá trị của con người.
Chư đệ
tử Phật được Ngài khuyên không nên tin tưởng vào những
gì mà không xem xét chúng một cách đúng đắn. Trong Kinh
Kalama, Ðức Phật đưa ra những lời khuyên nhủ sau đây
cho một nhóm thanh niên Kalama:
“Ðừng
chấp nhận điều gì được căn cứ trên cơ sở chỉ nghe
tường thuật lại, hoặc là truyền thống, hoặc là tin đồn.
Ðừng
chấp nhận điều gì căn cứ trên uy quyền của kinh điển,
hợp với lý trí hoặc là những lời tranh luận.
Ðừng
chấp nhận điều gì căn cứ trên cơ sở suy luận, ước đoán
như vậy.
Ðừng
chấp nhận điều gì dường như là có lý.
Ðừng
chấp nhận điều gì từ ý kiến tư biện của một ai đó,
dường như là khả năng của người khác. Hoặc là xem xét:
“Ðây là bậc đạo sư của chúng ta”.
Nhưng khi
quý vị biết do chính mình những điều chắc chắn này là
bất thiện và xấu xa, có khuynh hướng đưa đến hại mình
và hại người, thì hãy từ chối chúng.
Và khi
nào chư vị biết do chính mình những điều này là thiện
và tốt: đưa đến sự lợi ích về mặt tâm linh cho chính
chư vị cũng như cho những người khác, thì hãy chấp nhận
và thực hành chúng”.
Người Phật
tử được khuyên nên chấp nhận những giáo lý nào chỉ sau
khi xem xét, quan sát và phân tích kỹ lưỡng và chỉ sau khi
chắc chắn rằng phương pháp đó thích hợp với lý trí và
đưa đến sự lợi ích cho bản thân và cho tất cả.
Người Phật
tử chân chánh không lệ thuộc vào những thế lực bên ngoài
để tìm cầu sự giải thoát tự thân. Anh ta cũng không hy
vọng có thể đoạn trừ những khổ đau trong cuộc sống thông
qua sự can thiệp của một đấng siêu hình nào từ bên ngoài.
Người Phật tử phải cố gắng bằng tất cả nỗ lực của
chính bản thân mình nhằm tẩy sạch tất cả những nhiễm
ô, cấu uế trong tâm mình để tìm được niềm hạnh phúc,
an lạc vĩnh cửu. Ðức Phật dạy: “Nếu có một ai đó nói
xấu ta, giáo pháp của ta và chư đệ tử ta, thì không nen
bày tỏ thái độ buồn bã hoặc là chán nản, bởi vì sự
phản ứng như thế sẽ chỉ làm tác hại đến bản thân các
vị mà thôi. Ngược lại, nếu có một ai đó nói tốt về
ta, giáo pháp của ta và chư đệ tử ta, thì đừng quá vội
hân hoan, vui mừng hoặc là thích thú bởi vì như thế sẽ
chỉ làm chướng ngại cho việc phán xét một cách chính xác.
Nếu chư vị hân hoan, vui mừng thì chư vị không thể phán
xét liệu những phẩm chất được người khác tán thán là
thực và thực sự được tìm thấy trong chính nơi ta”. Ðó
là thái độ không thành kiến, thiên vị của một người
Phật tử chân chánh.
Ðức Phật
đã nâng cao mức độ tự do cao nhất không chỉ ở nơi bản
chất con người mà còn ở nơi những phẩm chất thiên tính.
Ðó chính là quyền tự do không tước đoạt chân giá trị
của con người. Ðó là sự tự do giải thoát con người khỏi
sự nô lệ của những giáo điều và những quy luật tôn giáo
độc tài hoặc là sự trừng phạt trong tôn giáo.
WP: Thanh
Tâm
