SỰ
BÓP MÉO TÔN GIÁO
Bất chấp
giá trị của tôn giáo trong tinh thần nâng cao bản chất đạo
lý, nói rằng tôn giáo là một mảnh đất màu mỡ cho sự
phát triển mê tín dị đoan và sự nhiệt tâm mang bản chất
đạo đức giả, bị bao phủ bởi cái vỏ tôn giáo bên ngoài
là một điều không sai. Nhiều người sử dụng tôn giáo nhắm
đến mục đích trốn thoát những sự thật của cuộc đời
và mang trong mình một lớp đồ tôn giáo và những biểu tượng
tôn giáo. Có thể những người này thậm chí rất thường
xuyên cầu nguyện, cúng bái, song họ không mấy thành tâm và
không hiểu mục đích của tôn giáo là gì. Khi mà một tôn
giáo chịu sự quyết định của vô minh, tham danh vọng, quyền
lực và ích kỷ, thì con người nhanh chóng chĩa vào tố cáo
tôn giáo và nói rằng tôn giáo mang tính phi lý. Nhưng ‘Tôn
giáo’ (việc thực hành nhiều hình thức lễ nghi bên ngoài)
nên được phân biệt với bản thân giáo lý. Trước khi phê
bình, chỉ trích, chúng ta nên nghiên cứu kỹ và chính xác
những giáo lý nguyên thuỷ của bậc sáng lập và tìm xem có
điều gì sai trái về bản chất.
Tôn giáo
khuyên răn con người làm điều thiện và sống tốt với mọi
người chứ họ quan không tâm đến việc hành động như thư
vậy. Thay vì đó họ lại thích chấp vào những hình thức
khác không mang giá trị chân thật của tôn giáo. Nếu mà họ
biết cố tinh tấn tu tập trau dồi bản tâm của mình bằng
cách chấm dứt thái độ ganh tỵ, kiêu mạn, thô bạo, đố
kỵ và ích kỷ, thì tối thiểu họ cũng sẽ tìm thấy được
con đường chân chánh để thực hành một tôn giáo nào đó.
Bất hạnh thay, họ lại phát huy tính ganh tỵ, kiêu mạn, thô
bạo và ích kỷ thay vì đoạn trừ chúng. Nhiều người có
khuynh hướng gỉa vờ theo đạo, nhưng lại làm những hành
động tàn bạo vô cùng dựa trên danh nghĩa tôn giáo. Họ gây
chiến tranh, phân biệt và tạo ra sự lo âu vì mục đích riêng
cho tôn giáo, đánh mất đi cái nhìn với mục đích cao quý
của nó. Từ sự gia tăng việc thực thi những hành động
được gọi là mang tính chất tôn giáo, chúng ta dường như
có ấn tượng rằng tôn giáo đang trên đà tiến bộ, nhưng
mặt trái của nó thì thực sự là một vấn đề bởi vì
dường như sự thanh tịnh về mặt tâm linh và sự hiểu biết
của con người trên thực tế không được tu tập.
Tu tập theo
một tôn giáo không gì hơn chỉ là sự phát triển ý thức
nội tâm của con người, phát triển thiện chí và sự hiểu
biết của họ. Lúc đó những vấn đề mà con người đối
diện sẽ được giải quyết trực tiếp bằng cách nương
tựa vào sức mạnh tâm linh. Chạy trốn những khổ đau của
cuộc sống chính mình trên danh nghĩa tâm linh là một hành
động không can đảm và được xem là hèn nhác, lại càng
không được xem như là tâm linh. Trong những điều kiện hỗn
loạn như hiện nay, con người đang trên đà suy đồi, xuống
dốc và tự huỷ diệt chính mình. Sự tró trêu của họ là
họ tưởng tượng rằng họ đang trên đà phát triển hướng
đến một nền văn minh huy hoàng mà chưa được nhận diện.
Trong tình
trạng hỗn loạn này, những quan niệm mang tính ảo tưởng
và tạo hình của tôn giáo được truyền bá rộng rãi nhằm
tạo ra sự cám dỗ và hỗn loạn hơn trong tâm trí của con
người. Tôn giáo bị lợi dụng và được sử dụng cho những
nu cầu lợi dưỡng và quyền lực cá nhân. Một số hoạt
động phi luân lý đạo đức như quan hệ giới tính một
cách tự do v.v.... đã được một số nhóm tôn giáo khích
lệ nhằm mục đích truyền bá tôn giáo của họ cho giới
trẻ. Bằng cách khơi dậy những cảm giác tham dục, những
nhóm này hy vọng chinh phục những thanh niên trai trẻ đi theo
tôn giáo của họ. Ngày nay tôn giáo đã bị thoái hoá và biến
thành một món hàng hoá rẻ tiền được trưng bày trong thị
trường tôn giáo ít được coi trọng đến những giá trị
luân lý và những gì mà tôn giáo biểu trưng cho. Một số
đoàn truyền giáo cho rằng những hành động mang tính luân
lý đạo đức và những giới điều không quan trọng miễn
là con người có niềm tin và cầu nguyện Thượng đế, được
tin là đủ để đảm bảo được sự cứu rỗi của vị ấy.
Ðã chứng kiến cách mà một số nhà cầm quyền tôn giáo
đã dấn thân vào con đường sai lầm và che mắt những tín
đồ của họ đã diễn ra tại Châu Âu, Karl Marx đã đưa ra
một nhận xét châm chọc: “Tôn giáo là tiếng thở dài của
những loài sinh vật bị đè nén, những cảm xúc của một
thế giới không có trái tim, cũng như linh hồn của những
con người không có linh hồn. Tôn giáo là thuốc phiện của
nhân dân”.
Con người
cần đến tôn giáo không phải vì lý do tôn giáo tạo dựng
cho anh ta một thiên đàng ước mơ cho một kiếp sống trong
tương lai hoặc là tôn giáo đó cung cấp cho anh ta những quan
điểm, ý tưởng giáo điều để theo và nếu như vậy anh
ta sẽ phủ nhận khả năng lý trí của con người và trở
thành kẻ mối phiền lòng đối với đồng loại của anh ta.
Tôn giáo phải là một biện pháp có thể tin cậy và mang bản
chất lý trí để cho con người sống ngay trong cuộc sống
hiện tại, trở thành những con người có văn hoá và sự
hiểu biết, đồng thời thiết lập một đời sống gương
mẫu cho những người khác noi theo. Nhiều tôn giáo không chấp
nhận những suy nghĩ của chính bản thân con người và cho
đó là suy nghĩ của một đấng tối thượng, nhưng Phật giáo,
ngược lại, hướng con người trực tiếp trong quá trình tìm
cầu sự an lạc nội tâm thông qua những tiềm năng ẩn chứa
bên trong con người. Pháp không có nghĩa là những gì
con người tìm kiếm từ bên ngoài bản thân anh ta bởi vì
phân tích cho đến cùng, con người là Pháp và Pháp là con
người. Do vậy, tôn giáo chân thật, có nghĩa là Pháp, không
phải là những gì bên ngoài chúng ta mà chúng ta đạt được,
nhưng đó là sự tu tập và sự giác ngộ trí tuệ, từ bi
và sự thanh tịnh mà chúng ta phát huy chính từ bên trong nội
tâm mình.
WP: Thanh
Tâm
