CHÚNG
TA CÓ THỂ BIỆN HỘ CHO
CHIẾN
TRANH?
Sự khác
biệt giữa cuộc tranh đấu của con chó và chiến tranh hay
là giữa hai nhóm người chỉ là sự khác biệt về sự sắp
xếp tổ chức.
Lịch sử
nhân loại là một sự biểu hiện tiếp nối không ngừng của
lòng tham lam, sân hận, kiêu căng, ghen tỵ, ích kỷ và vô minh
của con người. Trong suốt 3000 năm qua, con người đã tham
gia vào 15.000 cuộc chiến lớn. Liệu đó có phải là đặc
tính của con người chăng? Vận mệnh của con người là gì?
Và con người tiêu diệt lẫn nhau như thế nào?
Mặc dù con
người đã khám phá và phát minh ra rất nhiều điều quan trọng,
họ cũng đã tạo ra những tiến bộ rất to lớn hướng đến
sự huỷ diệt nhân loại. Ðây là lý do giải thích vì sao
có biết bao nền văn minh nhân loại đã hoàn toàn bị xoá
sạch khỏi trái đất này. Con người hiện đại đã trở
nên quá tinh vi trong nghệ thuật và những kỹ thuật tiến
hành cuộc chiến tranh đến mức độ hiện nay họ có thể
biến toàn thể nhân loại thành một đống tro tàn trong một
vài giây. Thế giới đã trở thành một nhà chứa vũ khí quân
sự hạng nặng bởi do kết quả của một trò chơi nhỏ được
gọi là “tranh đua quân sự”.
Chúng ta biết
rằng nguyên mẫu của vũ khí hạt nhân mạnh hơn so với bom
nguyên tử đã được thả tại thành phố Hiroshima, Nhật Bản
vào năm 1945 đang được chuẩn bị kế hoạch. Khoa học gia
tin rằng khoảng một vài trăm vũ khí nhiệt hạch sẽ theo
dõi tiến trình tiến đến sự huỷ diệt toàn cầu. Hãy nhìn
xem chúng ta đang làm gì cho nhân loại chúng ta!Hãy suy nghĩ
xem loại hình phát triển khoa học như thế nào! Hãy xem sự
ngu ngốc và ích kỷ của con người như thế nào!
Con người
không nên cố thỏa mãn những bản năng hung hăng của anh ta.
Con người nên nâng cao những giáo lý mang tính luân lý đạo
đức của những bậc đạo sư và bày tỏ sự công bằng với
luân lý đạo đức để mà hoà bình có thể toả sáng.
Những điều
khoản, hiệp ước thoả thuận, công ước, và kế hoạch hòa
bình đã được chấp nhận và hàng triệu ngôn từ đã được
phát ngôn bởi vô số nhà lãnh đạo trên khắp thế giới.
Họ tuyên bố rằng họ đã tìm ra giải pháp nhằm duy trì
và thúc đẩy nền hoà bình thế giới. Nhưng dù cho những
nỗ lực hết mình của họ, họ vẫn không thành công trong
việc làm mất đi nguy cơ đe doạ đối với nhân loại. Lý
do là tất cả chúng ta không giáo dục thế hệ trẻ chúng
ta hiểu một cách chính xác và tôn trọng nhu cầu phục vụ
vị tha và hiểm nguy của sự ích kỷ. Ðể đảm bảo có được
nền hòa bình thật sự, chúng ta phải sử dụng mỗi một
phương pháp sẵn có đối với chúng ta nhằm giáo dục thế
hệ trẻ chúng ta thực hành tình thương yêu, thiện chi và
khoan dung đối với những người khác.
Thái Ðộ
Của Phật Giáo
Người Phật
tử không nên hung hăng thậm chí đối với việc bảo vệ
tôn giáo của mình hay là một việc gì khác. Người Phật
tử nên cố hết sức mình để tránh bất kỳ hành động
bạo lực nào. Ðôi khi anh ta có thể bị ép buộc phải tham
gia vào chiến tranh thay cho những người khác không tôn trọng
quan điểm của tình huynh đệ giữa con người như Ðức Phật
đã dạy. Anh ta có thể được kêu gọi gia nhập quân đội
để bảo vệ đồng loại của mình khỏi giặc ngoại xâm
và mãi cho đến khi nào anh ta chưa từ bỏ cuộc sống thế
gian thì anh ta có trách nhiệm phải tham gia vào cuộc tranh đấu
cho hòa bình và tự do. Trong những tình huống này, anh ta không
thể bị đổ lỗi cho hành động trở thành một người lính
hoặc là tham gia vào quân sự. Tuy nhiên, nếu mọi người đều
nghe theo lời khuyên của Ðức Phật, thì chiến tranh sẽ không
có lý do để diễn ra trên thế giới này. Ðó chính là trách
nhiệm của mỗi con người có học thức, văn hóa phải tìm
ra tất cả những phương cách và biện pháp khả dĩ đê giải
quyết những cuộc tranh chấp, xung đột theo một phương thức
hoà bình mà không tuyên bố chiến tranh để giết chết đồng
loại của mình. Ðức Phật không dạy chư đệ tử Ngài đầu
hàng bất kỳ hình thức quyền lực độc ác nào dù đó là
con người hay các bậc siêu nhiên.
Quả thật,
với lý trí và khoa học, con người có thể chinh phục tự
nhiên, nhưng con người vẫn chưa đảm bảo được ngay cả
mạng sống của mình. Tại sao mạng sống ấy lại rơi vào
chỗ hiểm nguy? Trong khi tận tuỵ hết mình đối với lý trí
và bị khoa học kiểm soát, con người đã quên rằng anh ta
có một trái tim, lương tâm đã bị lãng quên và bị bỏ khô
héo và bị tham đắm làm nhiễm ô.
Nếu chúng
ta không đảm bảo được mạng sống của chính chúng ta, thì
làm thế nào mà nền hoà bình thế giới có thể tồn tại?
Ðể đạt được hoà bình, chúng ta phải tu tập và rèn luyện
tâm đối diện với những sự thật. Chúng ta phải khách quan
và khiêm nhường. Chúng ta phải nhận ra rằng không có một
con người cá nhân nào hay một quốc gia nào luôn luôn sai lầm.
Ðể có được hoà bình chúng ta cũng phải chia sẻ sự giàu
có về tài nguyên trên trái đất, không nhất thiết phải
ngang bằng nhưng tối thiểu cũng phải vô tư. Không bao giờ
có sự công bằng tuyệt đối nhưng chắc chắn sẽ có mức
độ vô tư lớn hơn. Một điều đơn giản không thể tưởng
tượng được là khoảng 5 % dân số thế giới hưởng 50 %
tài sản của mình, hoặc là khoảng 25 % dân số thế
giới được sinh sức ở mức độ tương đối khá và một
số sống với mức độ quá cao trong khi 75 % dân số thế giới
luôn luôn sống trong tình trạng nghèo đói. Hoà bình chỉ hiện
hữu khi các quốc gia sẵn sàng chia sẻ và chia sẻ một cách
vô tư, người giàu giúp đỡ người nghèo khổ và người
mạnh giúp đỡ kẻ yếu đuối, vì vậy tạo nên một tình
thương yêu và thiện chí mang tính quốc tế. Chỉ nếu và
khi nào những điều kiện này được đáp ứng thì chúng ta
mới có thể tạo ra một thế giới hoà bình không có lý do
cho những cuộc chiến tranh xảy ra.
Sự điên
rồ của những cuộc chạy đua vũ trang phải chấm dứt! Chúng
ta nên xây dựng các trường học thay vì xây dựng tuần dương
hạm (tàu chiến lớn), xây dựng bệnh viện thay vì vũ khí
hạt nhân. Tổng số tiền và mạng sống con người mà nhiều
quốc gia khác nhau đã phung phí trong chiến trận nên được
đổi hướng để xây dựng kinh tế nhằm nâng cao tiêu chuẩn
cuộc sống.
Thế giới
không thể có được hòa bình mãi cho đến khi nhân loại và
các quốc gia từ bỏ những ham muốn ích kỷ, từ bỏ sự
chạy đua vô minh và xoá tan lòng tham bản ngã sở hữu
và quyền lực. Sự giàu có không thể đảm bảo được hạnh
phúc. Chỉ có tôn giáo mới có thể thực hiện sự thay đổi
cần thiết của tâm và thực hiện một cuộc giải trừ quân
bị thực sự. Ðó là việc chuyển hóa tâm thức nhân loại.
Tất cả
các tôn giáo dạy con người không nên giết hại lẫn nhau;
song bất hạnh thay giới quan trọng này lại bị lãng quên.
Ngày nay, bằng những loại vũ khí hiện đại con người có
thể giết chết hàng triệu người trong một giây. Ðiều đó
có nghĩa là con số đó nhiều hơn so với những bộ tộc thời
nguyên thuỷ thực thi hành động này trong khoảng thời gian
một thế kỷ.
Rất bất
hạnh thay, có một số người ở một số quốc gia mang trong
mình những nhãn hiệu, khẩu hiệu và những biểu ngữ tôn
giáo xông vào chiến trận. Họ không biết rằng họ đang
làm ô nhục danh thơm của tôn giáo họ. Chính Ðức Phật dạy:
“Này các Tỳ-kheo ! Do vì những tham ái dục lạc mà các bậc
vua chúa tranh đấu với các bậc vua chúa, hoàng tử tranh đấu
với hoàng tử, Tu sĩ với tu sĩ, thần dân với thần dân,
mẹ tranh cãi với con cái, con cái tranh cãi với bố mẹ, anh
em tranh cãi với nhau, bạn bè với bạn bè”.
Chúng ta có
thể hạnh phúc mà tự hào rằng hơn 2500 năm qua chưa bao giờ
có một sự bất hoà nghiêm trọng hoặc là một cuộc xung
đột kinh khủng nào được giới Phật tử tạo ra đưa đến
chiến tranh trên danh nghĩa tôn giáo này. Ðây là kết quả
của một tính cách năng động về quan điểm khoan dung được
chứa đựng trong giáo lý của Ðức Phật.
WP: Thanh
Tâm
