PHẬT
GIÁO LÀ TÔN GIÁO BI QUAN, TIÊU CỰC?
Phật giáo
không bi quan cũng không lạc quan mà Phật giáo là một tôn
giáo thiết thực.
Có một số
nhà phê bình cho rằng Phật giáo là tôn giáo bệnh hoạn, u
sầu, yếm thế, luẩn quẩn xung quanh mặt đen tối và bóng
râm của cuộc đời, một kẻ thù của những thú vui vô tội,
và là một kẻ giẫm đạp không có cảm giác lên những niềm
vui ngây ngô của cuộc đời. Họ cảm thấy Phật giáo như
là một tôn giáo bi quan, như là một sự nuôi dưỡng một
thái độ tuyệt vọng đối với cuộc đời, là một sự khích
lệ mang tính mơ hồ, một cảm giác tổng quan rằng khổ đau
và tội lỗi ngự trị trong những lợi ích của con người.
Những nhà chỉ trích này căn cứ quan điểm của họ trên
Chân lý thứ nhất rằng tất cả các pháp hữu vi trong trạng
thái đau khổ. Dường như họ quên rằng Ðức Phật không
chỉ dạy nguyên nhân và sự chấm dứt khổ đau mà ngài còn
dạy phương pháp để chấm dứt khổ đau. Trong bất kỳ trường
hợp nào, liệu có một bậc đạo sư nào tán thành đời sống
thế tục này và khuyên chúng ta hãy chấp lấy nó không?
Nếu bậc
thầy sáng lập của tôn giáo này-Ðức Phật- là một con người
bi quan như thế thì người ta không mong đợi nhân cách của
Ngài phải được miêu tả bằng những đường nét mộc mạc
hơn là đã được vẽ như trước đây. Hình ảnh Ðức Phật
chỉ là một sự nhân cách hóa của tình thương, hoà bình,
chân thành, hy vọng và thiện chí. Nụ cười hấp dẫn và
toả rạng của Ðức Phật, được cho là huyền bí và khó
hiểu, là tấm gương hoàn hảo nhất của giáo lý của Ngài.
Ðối với những con người lòng đầy lo lắng và nản lòng,
nụ cười giác ngộ và niềm hy vọng của Ngài là chất cam
lồ bổ dưỡng và êm dịu vô tận.
Ðức Phật
rải tình yêu thương và lòng từ bi của Ngài trong khắp tất
cả các phương hướng. Một con người như thế khó lòng mà
gán cho là một con người bi quan. Và khi thanh kiếm của những
bậc vua chúa và hoàng tử hạnh phúc lắng nghe ngài, họ nhận
ra rằng sự chinh phục chân thật duy nhất là sự chinh phục
của tự ngã và cách tốt nhất để chiến thắng được con
tim của nhân loại là dạy họ biết cách trân trọng Pháp-Chân
lý.
Ðức Phật
tu tập tính hài hước của Ngài đến mức cao độ đến nỗi
những đối thủ không đội trời chung với Ngài được làm
nguôi giận với một sự thoải mái vô cùng. Thường thì họ
không thể không mỉm cười chính họ. Ðức Phật có một
ảnh hưởng rất tuyệt vời; ngài lau chùi sạch sẽ những
hệ thống độc tố vô cùng nguy hiểm của họ và sau đó
họ trở thành nhiệt tình theo gót chân Ngài. Trong các bài
thuyết giảng, thảo luận và hội thoại của Ngài, Ngài xác
nhận sự tự tin và thái độ bình tĩnh khiến Ngài được
mọi người kính trọng và yêu mến. Làm thế nào chúng ta
có thể kết tội cho một nhân vật như thế là bi quan, tiêu
cực?
Ðức Phật
không bao giờ mong đợi chư đệ tử Ngài thường xuyên suy
nghĩ liên miên về nỗi khổ đau của cuộc đời và sống
một cuộc sống khổ đau và bất hạnh. Ngài chỉ dạy sự
thật khổ đau để mà Ngài có thể chỉ cho nhân loại làm
thế nào để vượt qua nỗi đau khổ này và tiến đến con
đường của hạnh phúc. Ðể trở thành một con người giác
ngộ, người ta phải có niềm hoan hỷ, một trong những yếu
tố mà Ðức Phật yêu cầu chúng ta phải tu tập. Niềm vui
hay sự hỷ lạc hầu như đâu phải là bi quan.
WP: Thanh
Tâm
