SỰ
PHỤC VỤ CỦA ÐỨC PHẬT
CHO NHÂN
LOẠI TRÊN THẾ GIAN NÀY
Ðức Phật
thị hiện nơi cuộc đời này nhằm mục đích xua tan cái bóng
tối của vô minh và chỉ cho nhân loại con đường đi đến
sự đoạn tận của khổ đau.
Ðức Phật
là sự hiện thân của tất cả những phẩm hạnh do Ngài thuyết
giảng. Trong suốt 45 năm thực hiện thành công sứ mệnh và
để lại những sự kiện quan trọng của Ngài, Ngài đã chuyển
dịch tất cả những ngôn từ, lời nói của Ngài thành những
hành động cụ thể thiết thực. Không có lúc nào mà Ngài
không chỉ ra sự yếu đuối và nỗi đam mê thấp hèn của
con người. Giới hạnh của Ðức Phật là tấm gương hoàn
hảo nhất mà thế gian đã từng chứng kiến.
Hơn 25 thế
kỷ, hàng triệu con người đã tìm thấy nguồn cảm hứng
và sự khuây khoả nơi giáo lý của Ngài. Sự vĩ đại của
Ngài vẫn còn toả sáng mãi cho đến ngày nay giống như mặt
trời chói sáng rực rỡ hơn ánh sáng mờ đục của những
vật sáng kém hơn. Giáo pháp của Ngài vẫn vẫy tay mời gọi
phái đoàn hành hương mệt lã người đến nơi an toàn và
cảnh giới an lạc của Niết-bàn. Không có một nhân vật
nào ngoài Ngài đã hy sinh quá nhiều những thú vui vật chất
của mình vì nỗi khổ đau của nhân loại.
Ðức Phật
là bậc đạo sư đầu tiên trong lịch sử nhân loại khiển
trách và chống lại nghi thức tế lễ động vật cho quỷ
thần vì bất cứ một lý do nào khác và kêu gọi nhân loại
không nên làm hại các loài sinh vật sống.
Ðối với
Ðức Phật, tôn giáo không phải là một sự giao kèo trong
mua bán mà là một con đường đưa đến sự giác ngộ. Ngài
không muốn chư đệ tử Ngài tin một cách mù quáng mà Ngài
muốn họ hãy suy nghĩ một cách tự do và thông thái.
Toàn thể
nhân loại trên thế gian này được ban phước bằng sự hiện
hữu của Ngài.
Chưa từng
có khi nào Ðức Phật bày tỏ thái độ không thân thiện đối
với một ai. Thậm chí đối với những địch thủ và kẻ
thù xấu xa nhất của Ngài, Ngài cũng không bày tỏ thái độ
không thân thiện đối với họ. Có một vài người mang đầu
óc thành kiến muốn chống đối lại Ngài và tìm mọi cách
giết hại Ngài; song Ðức Phật không bao giờ đối xử với
họ như là kẻ thù. Có một lần Ðức Phật nói:
“Ta như
voi giữa trận,
Hứng chịu
cung tên rơi,
Chịu đựng
mọi phỉ báng,
Ác giới
rất nhiều người”.
(Pháp cú
- 320)
Trong biên
niên sử thế giới, chưa có một nhân vật nào có thể được
công nhận là đã tự hiến dâng quá nhiều cho những lợi
ích của chúng sanh như Ðức Phật đã làm. Ngay từ giây phút
giác ngộ cho đến lúc nhập diệt, Ngài phấn đấu không biết
mệt mỏi để nâng cao địa vị con người. Ngài chỉ dành
hai tiếng đồng hồ trong một ngày cho việc ngủ nghỉ của
mình. Mặc dù 25 thế kỷ đã trôi qua kể từ khi bậc đạo
sư vĩ đại này đã nhập diệt, song thông điệp về tình
thương và trí tuệ của Ngài vẫn còn hiện hữu trong hình
thức thuần khiết tinh khôi. Thông điệp này vẫn có ảnh
hưởng quan trọng đối với vận mệnh của nhân loại. Ngài
là bậc thầy từ bi nhất đã làm toả sáng thế gian này bằng
tình thương và lòng nhân từ.
Sau khi nhập
Niết-bàn, Ðức Phật đã để lại một bức thông điệp
bất tử vẫn còn gái trị đối với chúng ta. Ngày nay, chúng
ta phải đương đầu với một sự đe doạ kinh hoàng về nền
hoà bình của thế giới. Không có thời điểm nào trong lịch
sử thế giới mà bức thông điệp của Ngài lại cần thiết
hơn như hiện nay.
Ðức Phật
thị hiện nơi cõi đời này nhằm mục đích xua tan đi cái
bóng tối của vô minh và chỉ cho nhân loại cách chấm dứt
khổ đau và bệnh tật, già và chết và tất cả những nỗi
lo lắng và khổ sở của kiếp sống nhân sinh.
Theo một
số tôn giáo, một số vị thần linh thỉnh thoảng sẽ xuất
hiện trên cõi đời này để tiêu diệt những con người ác
độc và che chở cho những con người lương thiện. Ngược
lại, Ðức Phật không thị hiện trên cõi đời này để tiêu
diệt những kẻ ác mà là để chỉ cho họ con đường đi
đúng đắn.
Trong lịch
sử thế giới mãi cho đến thời kỳ Ðức Phật, chúng ta
đã từng nghe bất cứ một vị đạo sư nào có tấm lòng
chan chứa tình yêu thương và nỗi cảm thông đối với nỗi
khổ đau của nhân loại như Ðức Phật chăng? Ðồng thời
với Ðức Phật, chúng ta nghe một số triết gia thông thái
tại Hy Lạp như: Socrates, Plato và Aristole và nhiều nhà hiền
triết khác, song họ chỉ là những triết gia, những nhà tư
tưởng và những nhà đi tìm chân lý; họ thiếu đi tình yêu
thương cảm kích đối với nỗi khổ đau của nhân loại.
Con đường
cứu độ nhân loại của Ðức Phật là dạy cho họ cách làm
thế nào để tìm được sự giải thoát, an lạc. Ngài không
quan tâm đến việc làm dịu một vài trường hợp liên quan
đến chứng bệnh về thân và tâm. Ngài quan tâm nhiều hơn
với việc tiết lộ con đường mà tất cả mọi người có
thể đi theo.
Chúng ta hãy
đem tất cả những triết gia, tâm lý gia, khoa học gia, nhà
duy lý, những nhà cải cách xã hội, những tư tưởng gia vĩ
đại và những vị đạo sư của các tôn giáo khác, với một
tinh thần không thiên vị, so sánh sự vĩ đại, đức hạnh,
tinh thần phục vụ và trí tuệ của chư vị đối với đức
hạnh, lòng từ bi và sự giác ngộ của Ðức Phật. Chúng
ta có thể hiểu được địa vị của Ðức Phật đứng ở
đâu trong số tất cả những bậc vĩ nhân này.
WP: Thanh
Tâm
