ÐỨC
PHẬT CÓ PHẢI LÀ SỰ HOÁ THÂN
CỦA THẦN
LINH, THƯỢNG ÐẾ?
Ðức Phật
không bao giờ tuyên bố Ngài là con hay sứ giả của thần
linh Thượng đế.
Ðức Phật
là một chúng sanh độc nhất đã phấn đấu cho quả vị tự
giác ngộ vo thượng. Không có một ai mà ngài xem như là bậc
đạo sư của mình. Nhờ vào những nỗ lực cá nhân, Ngài
tu tập hạnh Thập độ ba la mật: Bố thí, trì giới, tinh
tấn, nhẫn nhục, trí tuệ, kiên định, từ tâm, xuất ly,
chân thật và xả. Thông qua sự thanh tịnh tâm thức, ngài
đã mở những cánh cửa đưa đến tất cả các tri kiến.
Ngài chứng biết tất cả các pháp được biết, tu tập tất
cả những pháp môn được tu tập và đoạn trừ tất cả
các lậu hoặc phải được đoạn trừ. Thật vậy, trên cuộc
đời này không có một bậc đạo sư nào có thể so sánh tương
xứng với Ngài xét về lĩnh vực tu tập và chứng đắc quả
vị.
Ngài quá
đặc biệt và bức thông điệp của Ngài quá chiếu sáng đến
mức độ nhiều người thắc mắc không biết Ngài là gì chứ
không thắc mắc nhiều về Ngài là ai? Những câu hỏi về
Ngài là ai liên quan đến danh xưng, tuổi tác, nguồn gốc xuất
thân, tổ tiên v.v...trong khi đó câu hỏi Ngài là gì liên quan
đến địa vị của con người mà Ngài được tôn xưng. Ngài
quá ‘thần thánh’ và cảm kích đến nỗi ngay cả vào thời
Ngài, có nhiều người đã toan phong Ngài lên như là thượng
đế hoặc là sự hoá thân của thượng đế. Ngài không bao
giờ đồng ý với sự tấn phong như thế. Trong kinh Tăng Chi
Bộ, Ngài nói: “Quả thực Như Lai không phải là một thiên
thần, không phải là một Càn-thát-bà, chẳng phải là quỷ
thần, cũng chẳng phải là người. Hãy biết rằng Như Lai
là một vị Phật”. Sau khi giác ngộ, Ðức Phật không thể
được phân loại như là một chúng sanh bình thường như mọi
chúng sanh khác bởi lý do Ngài đã là một vị Phật, một
chủng tộc đặc biệt hoặc là một loài chúng sanh đã giác
ngộ. Tất cả các Ngài đều là Phật.
Ðôi lúc
chư Phật thị hiện nơi cõi đời này, song có một số người
đã nhầm lẫn ý kiến cho rằng đó là một vị Phật tương
tự đã được hoá thân hoặc là xuất hiện trên cõi đời
này nhiều lần. Trên thực tế, không chỉ có một Ðức Phật
duy nhất mà có vô lượng vô biên Ðức Phật, nếu không thì
không một ai có hy vọng chứng được quả vị Phật. Người
Phật tử tin rằng tất cả mọi người đều có thể thành
Phật nếu vị ấy tu tập những phẩm hạnh thành tựu và
có thể đoạn trừ hoàn toàn những gốc rễ của vô minh nhờ
vào những nỗ lực của tự thân. Sau khi giác ngộ, tất cả
chư Phật đều như nhau xét về phương diện chứng đắc và
kinh nghiệm Niết-bàn.
Tại Ấn
Ðộ, tín đồ của nhiều nhóm tôn giáo chính thống đã tìm
đủ mọi phương cách để chỉ trích Ðức Phật bởi vì chính
giáo lý khai phóng của Ngài đã cách mạng hoá xã hội Ấn
Ðộ thời bấy giờ. Nhiều người xem Ngài như là kẻ thù
không đội trời chung trong khi số học thức ngày càng tăng
cũng như nhiều người thuộc nhiều giai tầng khác nhau trong
xã hội quy y tôn giáo của Ngài. Khi những người này thất
bại trong sứ mệnh tiêu diệt Ngài, thì họ thay đổi chiến
lược và gán cho Ngài với danh hiệu là hoá thân của một
trong những vị thần linh của tôn giáo họ. Bằng cách này
họ có thể hấp thụ Phật giáo vào tôn giáo của họ. Ơû
một mức độ nào đó, chiến lược này có thể thành công
tại Ấn Ðộ bởi vì qua nhiều thế kỷ nó đã góp phần
cho việc làm suy tàn Phật giáo và hậu quả là nhổ tận gốc
rễ Phật giáo khỏi mảnh đất thiêng liêng đã sinh ra Phật
giáo.
Ngay cả thế
giới hiện nay, có một số nhà lãnh đạo tôn giáo đã tìm
mọi phương cách nhằm hấp thụ Ðức Phật vào tín ngưỡng
của họ với mục đích thu hút được tín đồ Phật giáo
theo đạo của họ. Lý do cơ bản khiến họ làm như vậy là
vì bằng cách tuyên thuyết rằng chính Ðức Phật đã tiên
đoán rằng một vị Phật khác sẽ xuất hiện trên cõi đời
này và vị Phật sau cùng sẽ trở nên phổ quát hơn. Một
nhóm người đã phong cho một vị đạo sư đã trú vào khoảng
thời gian 600 năm sau khi Ðức Phật Cồ Ðàm nhập diệt là
vị Phật sau cùng. Một nhóm khác lại cho rằng Ðức Phật
tiếp theo đã đến Nhật Bản vào thế kỷ 13. Song có một
nhóm khác lại tin rằng bậc sáng lập tôn giáo của họ đã
xuất thân từ một dòng của những bậc đạo sư vĩ đại
(như Ðức Phật Cồ Ðàm và chúa Giê su) và cho rằng bậc
đạo sư đó là Ðức Phật sau cùng. Những nhóm tín đồ này
khuyên giới Phật tử nên từ bỏ Ðức Phật cổ xưa của
mình và nên tôn thờ một Ðức Phật được gọi là mới
xuất hiện này. Mặc dầu việc họ đã đặt Ðức Phật ngang
hàng với địa vị Bậc đạo sư của họ cũng là một việc
làm tốt đẹp, song chúng ta cảm thấy rằng những nỗ lực
nhằm thu hút người Phật tử vào tôn giáo của họ bằng
cách giải thích sai lệch chân lý quả thật là một việc
làm vô cùng xúc phạm.
Những kẻ
cho rằng Ðức Phật mới đã ra đời rõ ràng là xuyên tạc
những gì Ðức Phật đã dạy. Mặc dù Ðức Phật tiên đoán
sự xuất hiện của Ðức Phật vị lai, song Ngài đã đề
cập một số điều kiện cần phải được đáp ứng trước
khi sự kiện này có thể xảy ra. Ðó là bản chất tự nhiên
của quả vị Phật mà Ðức Phật trong tương lai sẽ không
thị hiện mãi cho đến khi nào thọ mạng của Ðức Phật
hiện tại vẫn còn trên thế gian này. Ngài sẽ thị hiện
chỉ khi Pháp Tứ Thánh đế và Bát Chánh đạo hoàn toàn bị
lãng quên. Con người sống lúc bấy giờ sẽ được hướng
dẫn đúng cách để hiểu được chân lý tương tự do chư
Phật trong quá khứ thuyết giảng. Chúng ta hiện đang sống
trong thọ mạng của Ðức Phật Cồ Ðàm. Mặc dù giới hạnh
của con người, với một số trường hợp ngoại lệ, đã
bị suy đồi, Ðức Phật vị lai sẽ chỉ thị hiện ở một
thời điểm không thể tính toán được khi mà loài người
hoàn toàn bị lạc trên con đường đưa đến Niết-bàn và
lúc mà nhân loại đang sẵn sàng chào đón Ngài.
WP: Thanh
Tâm
