CHƯƠNG BA
TRÍCH DỊCH
VỀ TĂNG GIÀ
Khi đức Phật
thành lập đoàn Tăng-già đầu tiên, Ngài chú ý bận tâm nhất
là chế đặt một số giới luật căn bản để bảo đảm
một đời sống thật sự hòa hợp nhất trí giữa các chúng
Tăng. Do vậy, Ngài dạy sáu pháp cần phải ghi nhớ hay sáu
phép hòa kỉnh. Ngài khuyên các đệ tử của Ngài sống với
nhau trong tinh thần hòa hợp hoan hỷ với nhau như nước với
sữa, nhìn nhau với cặp mắt đầy thiện cảm. Khi các Tỷ-kheo
ở Kosambi cãi vã nhau, lời khiển trách của đức Phật thật
nghiêm khắc và thẳng thắn.
Thiên chủ Ðế
Thích có sự kính trọng lớn đối với chúng Tăng, vì chúng
Tăng tượng trưng cho thành phần "không chiến giữa giao chiến,
trầm tĩnh giữa dao gậy". Ðế Thích xem những hạng người
này là thắng trận hai lần, thắng trận đối với mình, thắng
trận đối với người khác, những người, khi bị mắng nhiếc,
không mắng nhiếc lại.
Ðức Phật khuyên
các Tỷ-kheo nên làm cho Pháp Luật khéo giảng này được chói
sáng với hạnh kham nhẫn và nhu hòa của mình; nên sống đời
sống thanh thoát và an tịnh, một đời sống thật sự hạnh
phúc, khi tâm tư của chư vị đạt được hòa bình, hòa bình
trên chính mình, hòa bình trên thế giới.
* * *
Rồi Thế Tôn
bảo các Tỷ-kheo: "Này các Tỷ-kheo, có sáu pháp này cần phải
ghi nhớ, tạo thành tương ái, tạo thành tương kính, đưa
đến hòa đồng, đưa đến không tranh luận, hòa hợp nhất
trí. Thế nào là sáu? Ở đây, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo an
trú từ thân hành đối với các vị đồng Phạm hạnh, cả
trước mặt lẫn sau lưng. Pháp này cần phải ghi nhớ, tạo
thành tương ái, tạo thành tương kính, đưa đến hòa đồng,
đưa đến không tranh luận, hòa hợp, nhất trí. Lại nữa,
này các Tỷ- kheo, Tỷ-kheo an trú từ khẩu hành... an trú từ
ý hành đối với các vị đồng Phạm hạnh, cả trước mặt
lẫn sau lưng. Pháp này cần phải ghi nhớ, tạo thành tương
ái, tạo thành tương kính, đưa đến hòa đồng, đưa đến
không tranh luận, hòa hợp nhất trí. Lại nữa, này các Tỷ-kheo,
đối với các tài vật nhận được đúng pháp, hợp pháp,
cho đến những tài vật thâu nhận chỉ trong bình bát, Tỷ-kheo
không phải là người không san sẻ các tài vật nhận được
như vậy, phải là người san sẻ dùng chung với các vị đồng
Phạm hạnh có giới đức. Pháp này... (như trên) ...
đưa đến không tranh luận, hòa hợp, nhất trí. Lại nữa,
này các Tỷ-kheo, đối với các giới luật không có vi phạm,
không có tỳ vết, không có vẩn đục, không có uế tạp,
giải thoát, được người trí tán thán, không bị chấp trước,
đưa đến Thiền định, Tỷ-kheo sống thành tựu trong các
giới luật ấy với các vị đồng Phạm hạnh cả trước
mặt lẫn sau lưng. Pháp này... (như trên)... hòa hợp,
nhất trí. Lại nữa, này các Tỷ-kheo, đối với các tri kiến,
thuộc về bậc Thánh, có khả năng hướng thượng, khiến
người thực hành chân chánh diệt tận khổ đau, Tỷ-kheo sống
thành tựu tri kiến như vậy, cùng với các vị đồng Phạm
hạnh, cả trước mặt lẫn sau lưng. Pháp này cần phải ghi
nhớ, tạo thành tương ái, tạo thành tương kính, đưa đến
hòa đồng, đưa đến không tranh luận, hòa hợp, nhất trí.
Này các Tỷ-kheo, có sáu pháp này, cần phải ghi nhớ, tạo
thành tương ái, tạo thành tương kính, đưa đến hòa đồng,
đưa đến không tranh luận, hòa hợp, nhất trí". (Trung Bộ
I. 321 B)
"Này các Anuruddhà
như thế nào các Ông sống hòa hợp, hoan hỷ với nhau như
nước với sữa, sống nhìn nhau với cặp mắt thiện cảm?"
- "Bạch Thế Tôn ở đây chúng con nghĩ như sau: "Thật lợi
ích thay cho ta! Thật khéo lợi ích thay cho ta, khi ta được
sống với các vị đồng phạm hạnh như vậy?" Bạch Thế
Tôn, do vậy đối với các vị đồng phạm hạnh này, con khởi
lên từ thân nghiệp, trước mặt và sau lưng, con khởi lên
từ khẩu nghiệp trước mặt và sau lưng,con khởi lên từ
ý nghiệp trước mặt và sau lưng. Bạch Thế Tôn, do vậy chúng
con nghĩ như sau: "Ta hãy từ bỏ tâm của ta và sống thuận
theo tâm của những Tôn giả này. Và bạch Thế Tôn, con từ
bỏ tâm của con và sống thuận theo tâm của những Tôn giả
ấy. Bạch Thế Tôn, chúng con khác thân nhưng giống như đồng
một tâm". (Trung Bộ I. 206)
"Này các Tỷ -
kheo, các Thầy nghĩ thế nào? Trong khi các Thầy sống cạnh
tranh, luận tranh, đấu tranh, đả thương nhau bằng binh khí
miệng lưỡi, trong khi ấy các Thầy có an trú từ thân hành
đối với các vị đồng Phạm hạnh cả trước mặt lẫn
sau lưng không? Các Thầy có an trú từ khẩu hành đối với
các vị đồng Phạm hạnh, cả trước mặt lẫn sau lưng không?
Các Thầy có an trú từ ý hành đối với các vị đồng Phạm
hạnh cả trước mặt lẫn sau lưng không?" - "Bạch Thế Tôn,
không". Như vậy, này các Tỷ-kheo, các Thầy đã chấp nhận
rằng, trong khi các Thầy sống cạnh tranh, luận tranh, đấu
tranh, đả thương nhau bằng binh khí miệng lưỡi, trong khi
ấy không an trú từ thân hành đối với các vị đồng Phạm
hạnh cả trước mặt lẫn sau lưng, không an trú từ khẩu
hành đối với các vị đồng Phạm hạnh cả trước mặt
lẫn sau lưng, không an trú từ ý hành đối với các vị đồng
Phạm hạnh cả trước mặt lẫn sau lưng. Như vậy, này các
kẻ ngu kia, do biết gì, do thấy gì các Thầy sống cạnh tranh,
luận tranh, đấu tranh, đả thương nhau với những binh khí
miệng lưỡi, và các Thầy không tự thông cảm nhau, không
chấp nhận hòa giải. Như vậy, này các kẻ ngu kia, các Thầy
sẽ phải chịu bất hạnh, đau khổ trong một thời gian dài
". (Trung Bộ I. 321A-321B)
(Ðế Thích):
"Chư Thiên chiến
Tu-la,
Loài Người cùng
gây chiến,
Không chiến giữa
gây chiến.
Trầm tĩnh giữa
đao gậy,
Không chấp giữa
chấp trước,
Vậy ta kính lễ
chúng ". (Tương Ưng I. 299 - 300)
Sakka vua các chư
Thiên nói lên những câu kệ này:
"Người đầy
đủ sức mạnh,
Chịu nhẫn người
yếu kém,
Nhẫn ấy gọi
tối thượng,
Thường nhẫn
kẻ yếu hèn.
Sức mạnh của
kẻ ngu,
Ðược xem là
sức mạnh,
Thời sức mạnh
kẻ mạnh
Ðược gọi yếu
hơn sao?
Người mạnh
hộ trì pháp,
Không nói lời
phản ứng.
Bị mắng, nhiếc
mắng lại,
Ác hại nặng
nề hơn.
Bị mắng, không
mắng lại
Ðược chiến
thắng hai lần,
Thắng mình và
thắng người ". (Tương ưng I. 280-281)
"Bà-la-môn tịch
tịnh,
Luôn luôn sống
an lạc,
Không đèo bòng
dục vọng,
Thanh lương, không
sanh y,
Mọi ái trược
đoạn diệt,
Tâm khổ não
điều phục,
Tịch tịnh sống
an lạc,
Tâm tư đạt
hòa bình ". (Tương Ưng I. 265)
"Như Lai, bậc
Giác ngộ,
Thương xót mọi
hữu tình,
Ai không chịu
chấp nhận,
Tội lỗi được
phát lộ,
Nội phẫn, ưa
sân hận,
Hận thù càng
kiên chặt.
Ta không thích
hận thù,
Ta nhận tội
các Ông". (Tương Ưng I. 29)