Siêu sinh
Tịnh Ðộ bằng pháp môn Nhất Quán
Tổ
Ấn Quang, vị Tổ thứ 13 của Tịnh Độ Tông
(
Pháp sư Tịnh Không tu theo pháp môn niệm Phật của vị Tổ
này)
Thực
hành hiếu kính và báo đáp công ơn:
Nền
móng của pháp tu Tịnh Ðộ:
Trong
Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật, Ðức Phật dạy chúng ta ba
điều căn bản, ba điều kiện để vãng sinh về Tây Phương
Tịnh Ðộ. Ðiều thứ nhất là hiếu kính với cha mẹ, các
vị Thầy, các bậc trưởng thượng, có lòng từ bi không sát
hại sinh linh nào, và thực hành mười điều thiện. Pháp Sư
luôn luôn dạy rằng, PG là một nền giáo dục, dựa trên nền
móng hiếu kính. Làm sao chúng ta có thể tin là người khác
thành thực, nếu họ không hiếu kính với cha mẹ? Làm sao
họ có thể tôn trọng chúng sinh nếu họ không kính trọng
Thầy của mình?
Hiếu
kính không phải là quan tâm tới nhu cầu vật chất của cha
mẹ, mà còn thực hiện ý nguyện của song thân nữa. Hiếu
kính cũng là căn bản của truyền thống Trung Hoa. Chúng ta
cần phải mở rộng từ căn bản này bằng sự hiếu kính
không chỉ với cha mẹ của mình mà còn với tất cả các
bậc cha mẹ khác. Nếu chúng ta có thể kính trọng chúng sinh
khắp pháp giới vì họ là cha mẹ quá khứ của mình, bảo
vệ môi trường và quý trọng mọi liên hệ và hoàn cảnh
thì như vậy là chúng ta đã thực hành hiếu kính tới chỗ
thành tựu viên mãn.
Trong
Khổng Giáo, hiếu kính được giới hạn trong gia đình, chủng
tộc hay tổ quốc của chúng ta. Trong PG hiếu kính được mở
rộng bao gồm tất cả vạn vật trong vũ trụ. Lý do mỗi Phật
tử phát bốn đại nguyện hàng ngày chính là tâm quảng đại
vô lượng này. Nguyện thứ nhất là “chúng sanh không số
lượng, con nguyện đều độ khắp”, là mở rộng không giới
hạn lòng hiếu kính. Ðiều này cho thấy rằng sự báo đáp
công ơn của PG chính là phát triển sự hiếu kính của Khổng
Giáo.
Trong
pháp môn Tịnh Ðộ chúng ta thực hành hiếu kính với cha mẹ
và các vị thầy của mình và báo đền bốn ơn cha mẹ, thầy
tổ, tổ quốc, chúng sinh và chư Phật, cũng giống như tất
cả những pháp môn PG khác. Ðó là lý do PG được chấp nhận
một cách mau chóng và nhiệt thành ngay khi tôn giáo này vừa
mới truyền vào Trung Hoa lần đầu tiên. PG hoàn hảo
trong những luật tắc và giáo lý. Sự minh triết của PG dành
cho hết thảy chúng sinh, kính trọng các bậc thầy và giáo
lý của các Ngài, biết ơn và báo ơn của người khác, đó
là những nhân tố chính yếu làm cho PG đã thịnh vượng ở
Trung Hoa.
Pháp
môn Nhất Quán: Con đường đơn giản và trực tiếp để thành
tựu:
Khi
mới nghiên cứu PG, Ðạo sư Tịnh Không đọc những cuốn
sách viết về những nguyên lý và giáo lý cốt tủy của Thiên
Thai Tông, Hoa Nghiêm Tông, Duy Thức Tông, Tam Luận Tông, v.v....
Ngài đã rất may mắn được gặp những vị Thầy giỏi, uyên
thâm, đạo đức và nổi tiếng, vì vậy Ngài đã mau chóng
xây dựng nền móng vững chắc về giáo lý. Ngài giải thích:
“dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Phương Ðông Mỹ (Dong
Mei Fang), tôi được biết rằng nghiên cứu và thực hành PG
là niềm vui lớn nhất cho loài người. Với Ðạo sư Trương
Gia (Zhang Jia), tôi nhận ra ý nghĩa thực sự của minh triết
và xả ly”.
Sau
đó, Pháp Sư Tịnh Không học với ông Pháp sư Lý Bỉnh Nam
(Bing Nan Lee). Khi Pháp sư Lý bảo Ngài hãy buông bỏ tất cả
những gì ông đã dạy trước đây và bắt đầu làm lại
từ đầu, Ngài đã nghe lời. Sau mười năm học giáo lý của
Thầy Lý Bỉnh Nam. Pháp Sư Tịnh Không hiểu rằng người ta
có thể đạt giác ngộ viên mãn bằng cách học bất cứ cuốn
kinh nào, thực hành bất cứ pháp môn nào trong tám mươi tư
ngàn pháp môn. Tuy nhiên điều quan trọng là sơ cơ nên chọn
cuốn kinh nào và pháp môn nào thích hợp với mình nhất và
tập trung riêng vào cuốn kinh đó liên tục trong nhiều năm.
Chỉ bằng cách tập trung này mà chúng ta có thể đạt được
định tâm sâu xa và chứng ngộ trí tuệ nội tại của mình.
Với sự nhẫn nhục và tinh tấn như vậy, chúng ta sẽ thành
tựu trong sự học ngoại điển lẫn nội điển.
Khi
sáng lập Trường Giáo Dục PG thì chương trình giảng dạy
được soạn theo ý nguyện của Pháp Sư Tịnh Không cũng thành
hình. Pháp Sư tin chắc rằng trong xã hội hiện đại của
chúng ta chỉ có phương pháp giảng dạy theo truyền thống
Trung Hoa mà Pháp sư Lý Bỉnh Nam đã dùng mới thích hợp với
việc giáo dục của những người kế thừa PG. Vì vậy, từ
lúc bắt đầu dự án, nhà trường, nguyên tắc của trường,
mục tiêu và soạn chương trình, tất cả đều theo triết
lý của Pháp Sư Tịnh Không.
Phương
pháp dạy theo truyền thống Trung Hoa là tập trung và nghiên
cứu một đề tài. Pháp Sư cảm thấy rằng phương pháp truyền
thống này có hiệu quả hơn là phương pháp mà các trường
Phật học và các đại học ngày nay đang dùng. Ngài nói: “mục
tiêu của một trường Phật học hoàn toàn khác với các trường
đại học hiện đại. Thí dụ, mục tiêu của một trường
y khoa là đào tạo bác sĩ, mục tiêu của một trường luật
là đào tạo luật sư, còn mục tiêu của một trường Phật
học là học thành Phật và Bồ Tát. Chế độ quản trị và
chương trình giảng dạy của nền giáo dục hiện đại không
thích hợp với nền giáo dục PG”.
Nếu
chấp nhận chế độ giáo dục hiện đại, chúng ta sẽ không
chỉ lãng phí tiền bạc và nhân lực, mà còn có điều quan
trọng hơn nữa là chúng ta sẽ làm cho người ta mất cơ hội
đạt đến giác ngộ, và như vậy là một sự sai lầm lớn.
Vì vậy, Pháp Sư Tịnh Không cho rằng các trường Phật học
nên dùng phương pháp này, như các thầy tổ đã dùng, chúng
ta mới đạt được thành tựu.
Tại
sao chế độ giáo dục PG ngày nay không có hiệu quả ? vì
chúng ta đã từ bỏ quá khứ của mình để thu nhận những
gì phổ thông ngày nay. Phương pháp truyền thống dạy sinh
viên cách tập trung tâm trí còn phương pháp hiện đại chỉ
dạy sinh viên tích lũy thông tin mà hầu như không dạy gì
về thiền. Tóm lại, chúng ta bị kẹt trong những tiểu tiết
mà quên mục tiêu, thấy rừng mà không thấy cây. Làm sao chúng
ta có thể hy vọng đạt thành tựu?
Hội
Phật Ðà tại Queensland, Úc Châu
Áp
dụng Pháp môn Tịnh Ðộ:
pháp
tu thích hợp nhất cho xã hội hiện đại
Ðức
Phật nói rằng trong thời Chánh Pháp người ta thành tựu pháp
thiền quán, trong thời tượng pháp, người ta thành tựu pháp
thiền định và trong thời mạt pháp, người ta thành tựu
pháp môn Tịnh Ðộ. Vì vậy Pháp sư Lý Bỉnh Nam cống hiến
cuộc đời của mình cho việc thực hành và giảng dạy pháp
tu Tịnh Ðộ.
Ở
đỉnh cao sự nghiệp dạy đạo của Pháp sư Lý Bỉnh Nam,
có khoảng hai trăm ngàn hành giả Tịnh Ðộ tu theo giáo lý
này. Lối dạy của ông rất mềm dẻo và sáng tạo, vì ông
hướng dẫn người học theo trình độ hiểu biết của mỗi
người. Ông là một người đáng kính, là khuôn mẫu cho tất
cả mọi người, cuộc đời của ông phản chiếu những gì
ông dạy cho người khác.
Dưới
sự hướng dẫn của Ngài Lý Bỉnh Nam, Pháp Sư Tịnh Không
thấu triệt rằng Tịnh Ðộ là pháp môn thích hợp nhất cho
thời đại này và do đó Ngài đã dành cuộc đời của mình
cho việc truyền dạy pháp môn Tịnh Ðộ này. Ngài nhận thấy
rằng một học giả PG có thể đọc nhiều về giáo lý và
có vẻ biết đủ thứ, nhưng lại không thể giải quyết những
vấn đề căn bản sinh, lão, bệnh và tử, không thể giúp
chúng sinh giải thoát luân hồi. Bây giờ chúng ta đang ở trong
một Thời Mạt Pháp, vì vậy pháp môn Tịnh Ðộ là phương
cách thích hợp nhất để đạt thành tựu trong một kiếp,
và là cách tốt nhất để cứu độ chúng sinh.