Phát huy
sự hiểu biết nhau
qua lòng chân
thành
Ða
tín ngưỡng, đa văn hóa :
“Thế
giới có nhiều dân tộc, văn hóa và tôn giáo khác nhau”.
Pháp Sư Tịnh Không đã đồng tình về sự quan trọng của
việc liên hiệp những đoàn thể khác nhau trong nhiều năm.
Ngài giải thích “chỉ bằng cách mở rộng tâm trí, với
mỗi ý nghĩ dành cho người khác và cho chúng sinh khắp vũ
trụ, và luôn tâm niệm rằng chúng ta là những nhà giáo dục
xã hội tự nguyện có trách nhiệm, chỉ bằng cách đó quan
kiến của chúng ta mới thực sự chân thành và đúng đắn.
Với
chỉ một chút ý nghĩ vị kỷ hay phân biệt, chúng ta sẽ xa
cách với giáo lý của Ðức Phật rồi, ý nguyện về đa văn
hóa, đa chủng tộc và đa tôn giáo của chúng ta sẽ không
thành sự thật. Thêm nữa, một người thực sự giác ngộ
hiểu rằng tất cả là một, toàn vũ trụ là quê hương của
mình, vũ trụ và mình là một thực thể trọn vẹn”. Hiểu
được như vậy, những người giác ngộ đã phát tâm từ
bi vô điều kiện. Ðó là cốt tủy giáo lý của Ðức Phật.
Ðó là những gì Pháp Sư Tịnh Không trong mong ở những người
học trò của Ngài.
Chân
thành là khởi điểm của sự giao hảo:
Với
sự phát triển xã hội, những tiến bộ về kỹ thuật mới
đây, và sự cải thiện liên tục về mức sống, chắc chắn
chúng ta giao hảo và cộng tác với những dân tộc, những
đoàn thể, những tôn giáo và những quốc gia khác. Ðối đầu
và võ lực không phải là cách giải quyết những vấn đề
của chúng ta. Vậy chúng ta có thể tương tác một cách tốt
nhất với người khác như thế nào?
Pháp
Sư Tịnh Không đã nhận xét vấn đề này trong nhiều năm,
một vấn đề có vẻ rất phức tạp và đòi hỏi nhiều suy
tư. Nhưng thật đáng ngạc nhiên, Pháp Sư Tịnh Không đã đưa
ra lời giải đáp rất đơn giản và thẳng thắn: “sự chân
thành” (True sincerity). Chúng ta có thể dùng sự chân thành
và tâm bình đẳng để tương tác một cách thành công với
mọi người “Hãy làm cho người khác những gì họ làm cho
mình”. Như vậy mọi vấn đề sẽ có thể được giải quyết
một cách dễ dàng. Cách thức này nghe có vẻ rất đơn giản
và dễ làm, nhưng khi thử ứng dụng chúng ta sẽ thấy là
không dễ như mình đã nghĩ. Giải pháp của Pháp Sư Tịnh
Không là “giáo dục”. Khi sử dụng giáo dục chúng ta sẽ
có thể giải quyết được mọi khác biệt.
Tìm
kiếm nền tảng chung trong khi vẫn tôn trọng những điểm
khác biệt
Tại
tiểu bang Queensland, ông Uri Themal, Giám đốc điều hành của
Ða Văn Hóa Sự Vụ thuộc tiểu bang Queensland, chủ tọa những
cuộc họp hàng tháng của diễn đàn đa tín ngưỡng. Các nhà
lãnh đạo của những nhóm sắc tộc, những tôn giáo, và các
học viện gặp nhau để trao đổi ý kiến về cách kiến tạo
một xã hội hòa hợp, thịnh vượng và như ý. Pháp Sư Tịnh
Không được mời nói chuyện tại hội nghị để chia xẻ
ý kiến và nguyện vọng của Ngài về đề tài thảo luận.
Mọi người thảo luận đề tài đi tới giải pháp khả thi
và trình những điều đề nghị cho chính phủ.
Như
Pháp Sư Tịnh Không đã nói, mỗi nền văn hóa, mỗi tôn giáo,
mỗi chủng tộc đều có những phẩm chất đáng biểu dương.
Dù phát xuất từ các nền văn hóa khác nhau, chúng ta vẫn
có nhiều điểm tương đồng. Nếu dùng những điểm tương
đồng này làm điểm khởi hành đi tìm nền tảng chung và
dẹp sang một bên mọi sự khác biệt thì chúng ta sẽ có thể
cảm nhận những điểm tốt của nhau. Như vậy chúng sẽ chân
thành tôn trọng nhau và không còn muốn can thiệp vào công
việc nội bộ của người khác hay giải quyết những vấn
đề bằng võ lực. Như vậy, mọi tranh chấp sẽ tự nhiên
tiêu tan, sẽ không còn chiến tranh nữa, và xã hội sẽ hòa
bình, thịnh vượng.
Với
những ý tưởng này, Pháp Sư Tịnh Không nhiệt thành mong ước
thiết lập một viện đại học đa văn hóa, hay ít nhất cũng
là một ban đa văn hóa ở mỗi trường đại học để bảo
trợ và huấn luyện những chuyên viên truyền bá giáo lý đa
văn hóa và do đó phát triển sự ổn định xã hội và hòa
bình thế giới
Tôn
trọng và nêu cao các truyền thống
Pháp
Sư Tịnh Không thường nói rằng những phẩm chất đặc thù
của các nền văn hóa, chủng tộc và tôn giáo giống như những
bộ phận của cơ thể chúng ta, mỗi bộ phận đều có đặc
tính và chức năng riêng. Thí dụ đầu và tay có tính chất
và chức năng riêng của chúng. Chúng ta không thể dùng tay
để nghĩ, hay dùng đầu để làm những công việc của tay.
Các
tôn giáo và các nền văn hóa khác nhau có những phẩm tính
và giá trị và độc đáo về chân, thiện, mỹ của riêng
mình. Chân, thiện, mỹ của bên này không làm giảm thiểu
chân, thiện, mỹ của bên kia. Chúng ta không thể cưỡng bách
một người nào khác chấp nhận văn hóa của mình, lối sống
hay nguyên tắc của mình. Chúng ta không nên có thành kiến
cho rằng cái gì của mình cũng hơn những cái của người
khác, người khác nên bỏ lối sống của họ, để theo lối
sống của chúng ta. Mỗi chủng tộc đều có phẩm chất tốt
của riêng mình, truyền thống của riêng mình. Tính ưu việt
và những đặc trưng riêng của một dân tộc chỉ có thể
có được thể hiện qua văn hóa truyền thống của họ. Vì
vậy, mỗi người chúng ta cần phải bảo tồn, tôn vinh và
truyền lại cho những thế hệ sau những truyền thống tốt
đẹp của mình.
Mục
tiêu của chúng ta là đạt được lòng thành thực, thanh tịnh,
bình đẳng, từ bi và tỉnh thức. Chúng ta chỉ có thể giải
quyết mọi vấn đề với tâm trí của mình, chứ không thể
giải quyết bằng võ lực, bằng chiến tranh. Mọi vấn đề
được giải quyết bằng từ bi đối với chúng sinh, hữu
tình cũng như vô tình. Chúng ta phải biết buông bỏ ý muốn
kiểm soát người khác, vì như vậy chỉ gây thêm tranh chấp,
gia tăng nghiệp xấu của mình.
Không
ai có thể thực sự kiểm soát người khác. Lịch sử cho chúng
ta thấy nhiều thí dụ về những quốc gia cố gắng dùng võ
lực kiểm soát nước khác. Khi quan sát lịch sử, chúng ta
thấy nhiều chính quyền cố gắng áp đặt chế độ, giá
trị, hình thức cai trị của mình lên xứ khác mà không xét
gì tới lịch sử, văn hóa và truyền thống của họ, chỉ
cứ muốn kiểm soát đất nước của họ. “Chính quyền theo
đuổi lý tưởng công chính thì đạt được sự hỗ trợ
lớn, còn chính phủ không công chính thì chỉ đạt được
hỗ trợ nhỏ, nếu mục đích không công chính thì dù người
dân có theo, họ cũng không thể duy trì sự kiểm soát nước
khác lâu dài. Họ sẽ phải thất bại. Không ai có thể thực
sự kiểm soát người khác. Những người làm như vậy sẽ
phải trả giá đắt cho hành vi của mình.
Trong
thế gian này có hai hạng người. Những người không biết
tới truyền thống và nguốn gốc của mình. Chỉ tìm cách
kiểm soát người khác, không biết rằng mình sẽ tiêu vong.
Hạng người thứ hai làbiết truyền thống, gốc rễ và lịch
sử của mình và biết rằng hạng người kia sẽ thất bại.
Họ hiểu rằng bỏ đi những bản sắc của riêng mình hoặc
áp đặt cái khác vào là những việc làm không lâu bền.
Pháp
Sư Tịnh Không nói rằng “Dân tộc Trung Hoa đã trải qua năm
ngàn năm lịch sử. Người ngoại quốc không hiểu được
những đặc điểm của văn hóa Trung Hoa, không hiểu được
sự minh triết Trung Hoa vốn đã được truyền từ thế hệ
này sang thế hệ khác. Truyền thống và văn hóa của chúng
ta cũng độc đáo như truyền thống và văn hóa của những
quốc gia khác. Chúng ta cần phải tôn trọng những nét khác
biệt. Chúng ta cần phải bảo vệ văn hóa của mình cũng như
tôn trọng văn hóa của các xứ khác, và ca tụng chân, thiện,
mỹ của tất cả các dân tộc và các nền văn hóa. Như vậy
chúng ta sẽ hiểu rằng sự đa dạng của tất cả nền văn
hóa là sự kỳ diệu và hoàn mỹ.
Viếng
thăm Hội Truyền bá Hồi Giáo ở Singapore:
Vào
cuối năm 2000, lần đầu tiên Pháp Sư Tịnh Không, ông Lý
Mộc Nguyên và hơn sáu mươi Tăng sĩ và cư sĩ thuộc Hội
PG Singapore và Hội Phật Ðà thăm viếng tổ chức từ thiện
của Hội Truyền Bá Hồi Giáo Singapore. Những tịnh tài và
tịnh vật được trao cho những người cư trú trong viện dưỡng
lão và viện mồ côi của Hội và có 30 học bổng được
cấp cho 30 sinh viên Mã lai đang sống ở Singapore. Các tờ báo
địa phương như Liên Hợp Tảo báo (Lain He Zao Bao), và Tân
Dân nhật báo (Xin Min Daily) và Straits Time đều đưa tin về
cuộc viếng thăm này. Mấy tuần sau khi báo chí đưa tin và
phỏng vấn, cuộc viếng thăm vẫn hiện hữu trong tâm trí
của người dân Singapore và chính phủ của họ đánh giá cao
sự giao hảo giữa hai nhóm sắc tộc khác nhau. Sau đó Pháp
Sư Tịnh Không và ông Lý Mộc Nguyên Lập kế hoạch thăm viếng
các nhóm Gia Tô Giáo, Aán giáo và các tôn giáo khác, với hy
vọng củng cố mối giao hảo liên tôn giáo, giúp cho sự ổn
định và hòa hợp xã hội, cũng như làm gương cho người
khác noi theo.