Truyền
bá giáo lý của Ðức Phật qua giáo dục
Thiết
lập Cơ Quan giáo dục Phật Ðà:
Dưới
sự hướng dẫn của Pháp Sư Tịnh Không, Hội Pháp Thí Hoa
Tạng được thành lập năm 1962. Mục đích của Hội này là
in ấn và phân phát miễn phí kinh điển cũng như các sách
về luân lý và đạo đức. Tháng giêng năm 1985, cơ quan giáo
dục Phật Ðà chính thức thành lập ở Ðài Bắc. Mục đích
của cơ quan này là phát huy luân lý đạo đức và giúp mọi
người phát tâm từ bi với chúng sinh. Tổ chức thực hiện
việc này bằng cách phân phối miễn phí kinh sách, băng ghi
âm, ghi hình cũng như bảo trợ những cuộc thuyết giảng về
PG và tài trợ học bổng.
Cơ
quan đã ấn hành “Ðại Tạng Kinh”, các Kinh, Luật, Luận
của chư Phật tổ, Tứ Thư Ngũ Kinh của Khổng Tử, các sách
phát huy luân lý đạo đức, giá trị cổ truyền Trung Hoa.
Những sách này đã được phân phát khắp Á châu, Úc châu,
Âu châu và Phi châu. Chỉ riêng năm 1998, đã có hơn hai trăm
nhóm trên khắp thế giới nhận được kinh sách và băng từ
của cơ quan. Hơn hai mươi tám ngàn thùng chứa khoảng một
triệu bảy trăm ngàn Kinh sách các loại đã được phân phối.
Phật
Giáo là một nền Giáo dục:
Dưới
sự hướng dẫn của Pháp Sư Tịnh Không, mỗi Hội Phật Ðà
mới thành lập nên xem nhiệm vụ trước hết của mình là
phân phối kinh sách, băng từ và những phương tiện vật chất
giúp đỡ mọi người hiểu rằng PG là một nền giáo dục,
một lối sống. Pháp Sư Tịnh Không luôn nói rằng PG đã bị
hiểu lầm là một tôn giáo, mà lại là một tôn giáo đa thần.
Ngày nay nhiệm vụ trước hết của mỗi Phật tử chúng ta
là làm sáng tỏ và hiểu rõ sự liên hệ giữa Ðức Phật
và chúng ta. Chúng ta gọi Phật Thích Ca là một vị Thầy nguyên
thủy của mình; Ðức Phật và chúng ta có sự liên hệ như
thầy trò. Ðiều này khác với các tôn giáo có liên hệ như
cha con hay có liên hệ như chủ tớ. Phật giáo là một nền
giáo dục có tính nghệ thuật cao. Mỗi bức tranh hay hình tượng
Phật, Bồ Tát, mỗi nghi lễ là một sự biểu trưng hoàn hảo
cho những giáo lý của Ðạo Phật. Tất cả những cái đó
tượng trưng cho những đặc thù thâm diệu của Phật Giáo.
Khi bước vào một ngôi chùa, chúng ta sẽ thấy tượng Bồ
Tát Di Lặc tôn trí ở giữa Chánh điện. Với nụ cười sảng
khoái và cái bụng to, ngài biểu lộ ý tưởng cho rằng để
học và thực hành Phật Pháp trước hết chúng ta phải học
cách phát tâm hoan hỷ và phóng khoáng, có lòng bao dung, hiểu
biết và không thiên vị đối với mọi người.
Bốn
vị Hộ Pháp, bốn vị Ðại Bồ Tát và mười tám vị La Hán,
cũng như nước, hương, đèn, hoa, quả, tất cả đều tượng
trưng cho những lời Phật dạy. Còn việc lễ bái chư Phật,
Bồ Tát, đốt nhang, quỳ lạy các Ngài để cầu tài lộc
hay thăng quan tiến chức là một loại sinh hoạt mê tín và
là một sự xúc phạm đến chư Phật và chư Bồ Tát. Mọi
sự vật đều hiện hữu theo luật nhân quả. Nếu không hiểu
giáo lý nhân quả, không làm theo lời dạy của Ðức Phật
mà chỉ lễ bái một cách mù quáng thì chúng ta đã đi ngược
lại với mục đích của Phật Pháp.
Trong
bốn mươi năm, Pháp Sư Tịnh Không đã liên tục truyền bá
chánh pháp và giải thích rằng Phật giáo là một nền giáo
dục. Cư Sĩ Hạ Liên Cư đã đặt tên cho các Hội là Trung
Tâm Tịnh Ðộ Học, một tên khác của các Hội Phật Ðà.
Những ý tưởng này, vốn phát sinh sau thế chiến thứ hai
chỉ đựợc thực hiện khi Pháp Sư trình bày ý tưởng PG
là một nền giáo dục, đưa ý tưởng của Ngài Hạ Liên Cư
vào cuộc sống hiện thực.
Học
bổng dành cho Trung Hoa, quê hương của Pháp Sư Tịnh Không:
Pháp
Sư Tịnh Không đã làm rất nhiều việc cho giáo dục nói chung.
Năm 1993, Ngài đã thiết lập và tài trợ Học Bổng Hoa Tạng
(Hwa Dza) ở Ðại học Bắc Kinh, Ðại học Phục Ðán (Fudan),
Ðại học Liêu Ninh (Liaoling), Ðại học Phổ thông Nam Kinh
và Ðệ nhất Cấp Trung Học Nam Kinh (trường cũ của Ngài
Tịnh Không). Năm 1998, Pháp Sư Tịnh Không cũng thiết lập
quỹ cấp Học Bổng Hiếu Kính Thành cho 30 trường học. Trong
5 năm, Ngài đã cấp học bổng cho 88 trường học khắp Trung
Hoa, bao gồm 30 đại học sư phạm, 29 đại học, hai đại
học y khoa, 24 trường sơ trung và ba trường tiểu học. Mỗi
năm Ngài biếu tặng trên 200 ngàn Mỹ kim để tài trợ cho
học bổng.
Từ
việc cấp học bổng này, chúng ta có thể thấy các Ðại
Học Sư phạm huấn luyện các giáo viên là những trường
chính yếu được hưởng học bổng Hoa Tạng và Hiếu Kính
Thành. Pháp Sư hoàn toàn đồng ý với câu nói trong Kinh Lễ
rằng “giáo dục là điều kiện thiết yếu nhất để xây
dựng quốc gia và lãnh đạo nhân dân”. Ngài tin rằng giáo
dục là nhân tố quan trọng để quốc gia được cường thịnh.
Phát triển ngành giáo dục là công việc hàng đầu để tăng
tiến nền văn minh, ổn định xã hội và cải thiện đời
sống. Người giáo viên có phẩm chất và đạo đức cao sẽ
giữ vai trò quan trọng trong việc đạt được những thành
quả nói trên.
Bất
hạnh thay, trong xã hội ngày nay, chúng ta đang để mất đi
những giá trị cổ truyền, chúng ta cần phải một lần nữa
nhấn mạnh sự quan trọng của giáo dục, trong việc dạy những
giá trị cổ truyền để con cháu chúng ta tự hào với nền
văn hóa, di sản và tổ quốc của chúng. Thông qua giáo dục,
mọi người sẽ dần dần mở mang trí óc, trở nên khoan dung
với người khác, kế thừa, phát huy những phẩm chất ưu
việt truyền thống và của những quốc gia khác. Như vậy
tương lai của nhân loại và tổ quốc sẽ xán lạn và đầy
triển vọng đều phát xuất từ nền tảng giáo dục. Giáo
viên là chiếc cầu nối liền quá khứ với hiện tại và
từ Tây phương đến Ðông phương. Ðể thành tựu việc này,
chúng ta cần phải có sự hỗ trợ của chính phủ và các
kỹ nghệ gia cũng như xã hội.
Ðào
Tạo người kế thừa Phật Giáo
Sự
quan trọng của người kế thừa Phật giáo:
Chủ
tịch Hội Phật Giáo Trung Hoa, ông Triệu Phác Sơ (Pu Chua Zhao)
đã có lời kêu gọi đơn giản mà hùng hồn tại Hội nghị
Giáo Dục PG Trung Hoa ở Thượng Hải năm 1991 “Ðiều quan
trọng nhất cho tương lai PG Trung Hoa là, thứ nhất, chúng ta
cần đào tạo những người kế tục PG; thứ nhì, chúng ta
cần đào tạo những người kế tục PG; thứ ba, chúng ta cần
đào tạo những người kế tục PG”. Bài diễn văn nhiệt
thành và thẳng thắn của ông đã làm cho thính giả cảm động
sâu xa.
Sau
buổi nói chuyện của ông, Phật tử Trung Hoa chỉ nghĩ tới
và tìm cách thực hiện ý kiến của ông. Kết quả nhiệt
tình đó là việc thiết lập nhiều Phật học viện mới,
những cơ sở mọc lên như măng tre sau cơn mưa. Những trường
này đào tạo những người kế thừa PG để chăm sóc tự
viện và làm giáo viên, giảng viên, được cử tới những
tự viện khắp Trung Hoa. Những người kế thừa có tài năng
này sẽ đảm bảo một tương lai tươi sáng cho PG Trung Hoa
và do lời kêu gọi của ông Triệu Phác Sơ.
Từ
lâu Pháp Sư Tịnh Không đã mong ước sâu xa rằng một ngày
nào đó Ngài sẽ có thể trở về Trung Hoa để hỗ trợ việc
giáo dục cho đồng bào của mình. Không may là do nhiều lý
do khác nhau, điều mong ước đó đã không thể thực hiện
được, ngày nay hoài bảo ấy đã trở thành hiện thực, nên
Pháp sư đang tập trung để hổ trợ cho Phật Giáo Trung Hoa.
Mở
Khóa đào tạo giảng viên
Pháp
Sư Tịnh Không được mời sang Hồng Kông thuyết giảng vào
năm 1977 và Singapore năm 1987. Kết quả là việc thuyết pháp
mỗi năm ở hai nơi này tạo điều kiện cho Ngài phát triển
nhiều liên hệ vững chắc. Tháng năm, 1995, Hội PG Singapore
và Hội Phật Ðà đã thành tâm thỉnh cầu Ngài đến thuyết
pháp và mở lớp đào tạo những thuyết trình viên. Khi được
biết rằng tất cả các đại đức ở khóa thứ nhất đều
là đồng hương của mình, Ngài đã vui mừng, vì điều mong
ước đào tạo thuyết trình viên Trung Hoa của Ngài đã trở
thành hiện thực.
Sau
khi khóa thứ nhất kết thúc và với sự khuyến khích và giúp
đỡ của Pháp Sư Tịnh Không, chín Tỳ kheo đều vui vẻ trở
về Trung Hoa. Tin tức về sự thành công của khóa đào tạo
này gây nhiều quan tâm ở Trung Hoa. Kết quả là khi khóa thứ
hai được thông báo, số người ghi tên tham dự nhiều hơn
con số dự định. Pháp Sư Tịnh Không và ông Lý Mộc Nguyên
(Bock-Guan Lee), Chủ tịch Hội Phật Ðà ở Singapore đồng ý
tăng thêm số chỗ và thông báo rằng sẽ dành ưu tiên cho
những người ghi tên trước. Như vậy vào năm 1996, khóa thứ
hai tăng lên 30 Tăng sinh đến từ các tỉnh và thành phố khác
nhau khắp Trung Hoa. Tiếp đó là khóa thứ ba mở vào tháng
chín năm 1997 và khóa thứ tư mở tháng ba năm 1998. Tổng cộng
các khóa đào tạo cho hơn 70 đại đức và cư sĩ từ Trung
Hoa, Hoa Kỳ, Thái Lan, Phillipine và Mã Lai. Họ trở về tự
viện của mình hoặc được mời đi thuyết giảng ở những
nơi khác. Sự thành công trong công việc đào tạo người thuyết
giảng mới hữu ích cho công cuộc truyền bá Phật Pháp, và
chắc chắn hỗ trợ việc đưa tinh thần đổi mới vào PG
Trung Hoa.
Mở
Khóa Dạy Kinh Hoa Nghiêm:
Năm
1998, Ông Lý Mộc Nguyên cung thỉnh Pháp Sư Tịnh Không giảng
Kinh Hoa Nghiêm cho Hội PG Singapore. Khi Pháp Sư Tịnh Không nhận
lời mời, các hành giả khắp nơi trên thế giới đều hân
hoan. Hội PG đã ủy nhiệm cho Khoa Kiến Trúc Ðại học Tong-Ji
tại Thượng Hải vẽ hai tòa tháp bằng đồng, đúc ở Trung
Hoa rồi chuyển tới Hội ở Singapore, nơi tôn trí hai bảo
tháp này. Hai tòa tháp này được đúc bằng đồng, được
xem là tháp đồng cao nhất thế giới, được làm để
kỷ niệm cho những bài thuyết giảng về Kinh Hoa Nghiêm,
một bộ Kinh được coi là có tư tưởng bao quát nhất trong
tất cả những kinh điển PG, một giáo lý viên mãn. Chương
trình thuyết pháp này sẽ chiếm một thời gian từ một năm
tới mười năm. Việc giảng sâu rộng này đã chưa được
hoàn thành trong hai trăm năm qua.
Hiện
tại có mười hai đại đức trong khóa nghiên cứu Hoa Nghiêm.
Ða số họ đã tham dự những khóa đào tạo thuyết trình
viên trước đây. Bây giờ họ nghe thuyết giảng, thảo luận
và ghi chú về cuốn kinh, soạn bài và thuyết pháp, viết bài
cho tạp chí Giáo dục PG, học tiếng Anh và học vi tính.
Thiết
Lập Trường Giáo Dục Phật Giáo:
Cuối
năm 1998, Pháp Sư Tịnh Không và ông Lý Mộc Nguyên chính thức
lập kế hoạch thành lập Trường Giáo Dục PG, là trường
đầu tiên thuộc loại này ở Singapore. Trong thời gian này,
tất cả những văn bản công trình đã được hoàn thành và
được trình cho Bộ Giáo Dục để được chấp thuận. Nhiệm
vụ của trường là “học làm giáo viên tốt và làm gương
cho mọi người”. Nơi đó sẽ có ba lớp: lớp thứ nhất
là các lớp dự bị, ba năm kế tiếp là các lớp cao cấp
và ba năm cuối là các lớp hậu tốt nghiệp. Nguyên tắc,
nội dung và phương pháp giảng dạy của chương trình sẽ
rất khác với trường Phật học thông thường. Sinh viên sẽ
học một cuốn Kinh, từng phần một. Sau khi học xong một
bài với sự chấp thuận của giáo sư, sinh viên sẽ học tiếp
bài kinh kế đó.
Phương
pháp này tập trung vào một cuốn kinh, tạo điều kiện cho
sinh viên học và nghiên cứu sâu cuốn kinh chính của họ.
Sinh viên có thể dự thính các lớp dạy những kinh khác nhưng
khi họ đã chọn kinh chính thức thì không được thay đổi.
Không giống như những lớp khác các giáo sư sẽ giảng giải
tất cả; với chương trình này, sinh viên tự nghiên cứu tài
liệu học, soạn bài, thuyết trình, nghe các bạn học nhận
xét và sửa chữa bài soạn của mình.
Lúc
đầu bài thuyết trình chỉ dành riêng cho các bạn học. Một
khi bài soạn đã được sửa chữa theo lời bình của các
bạn cùng lớp, sinh viên sẽ thuyết trình chính thức với
thính giả công chúng. Khi học xong mỗi học phần, giáo sư
sẽ cho điểm kết quả nghiên cứu của sinh viên để quyết
định họ có thể tiếp tục với học phần kế tiếp hay
không.
Pháp
Sư Tịnh Không hy vọng rằng phương pháp dạy theo truyền thống
Trung Hoa này sẽ đào tạo một thế hệ mới những giảng
viên Phật học với trình độ cao, thông thạo giáo lý, thông
hiểu ý nghĩa của giáo lý, và là khuôn mẫu cho các trường
Phật học khác. Cách tốt nhất để thành tựu mục tiêu ngày
hôm nay là học các ngôn ngữ và các nền văn hóa khác và
có khả năng ứng dụng kỹ thuật hiện đại để mang nền
giáo dục PG tới mọi người trên khắp thế giới.