Hai Nhà
Vua Hiền Ðức
Một
hôm đức Phật đang ở trong vườn Trúc-Lâm thuộc thành Vương-Xá,
giải đáp những điều thắc mắc cho các đệ tử, thì bất
ngờ vua nước Câu-Tát-La đến xin được ra mắt hầu thăm
Phật. Vừa trông thấy Phật, vua Câu-Tát-La thành kính cúi
đầu đảnh lễ sát chân Phật. Ðảnh lễ xong, vua Câu-Tát-La
ngồi qua một bên. Ðức Phật hướng về nhà vua ôn tồn hỏi:
"Bệ hạ có việc chi mà ngự giá đến đây một cách bất
thường như thế này?"
Nhà
vua đáp: "Bạch đức Thế-Tôn! Vừa rồi con phê một vụ án
khó xử, phải vận dụng nhiều tâm trí, phí nhiều thì giờ
mà lòng vẫn thấy chưa được an ổn trọn vẹn".
Ðức
Phật nói: "Hay thay! Hay thay! Thưa Bệ-hạ, trị nước an dân
nên bằng vào sự công bằng đạo đức mà phê xử. Ấy là
con đường thánh thiện trị quốc của bậc minh quân. Như-Lai
tin Bệ-hạ thấm nhuần giáo pháp từ bi hỷ xả trí tuệ của
Như-Lai, chắc thiên hạ đều được an cư lạc nghiệp".
Ðức
Phật lại tiếp: "Có những nhà vua thời xưa không gặp được
Phật chỉ nghiên đọc sách vở của các bậc hiền triết
mà khéo tu tâm trị quốc, thế mà cũng đã tránh được việc
ác, hiện đời quốc gia được thanh bình thạnh trị, khi mạng
chung, những nhà vua đó được sanh về cõi trời hưởng phước
báu đời đời".
Vua
Câu-Tát-La nghe Phật nói thế xong, liền thưa: "Bạch đức
Thế-Tôn! Xin ngài thương xót kể cho con được biết một
vài vị vua nào ở thời quá khứ, hành xử đạo đức chánh
trực, tiêu biểu để cho con học hỏi theo".
Ðức
Phật nói: "Tốt lắm! Thưa Bệ-hạ! Thuở xưa có một vị
vua, kinh đô ở thành Ba-La-Nại, sanh được một thái tử thông
minh tuấn tú, tài đức song toàn, nên hoàng thân quốc thích,
dân chúng lớn nhỏ đều quý mến. Thái tử tuổi vừa mười
sáu, thì vua cha băng hà, và được triều thần suy tôn lên
ngôi kế vị, lấy vương hiệu là Phạm-Ða-Ta. Vua Phạm-Ða-Ta
đạo đức công bình, tánh tình thuần hậu trung trực hơn
cả vua cha. Nhờ vậy mà tiếng thơm đồn xa, thiên hạ trong
nước không có tiếng kêu ca ai oán, khắp nơi dân chúng an
cư lạc nghiệp. Những vụ kiện tụng trong nhân gian gần như
không còn. Vua Phạm-Ða-Ta thấy dân chúng sống thanh bình, đất
nước thạnh trị, nên lại càng tự xét mình về đường
tu tâm dưỡng tánh, hành xử chánh pháp. Nhà vua ấy tự nghĩ
rằng, chắc ta không thể nào thấy hết lỗi lầm của ta.
Vậy ta nên nhờ mọi người khác soi sáng nhắc chỉ dùm ta,
như thế, họa hoằn mới có thể thấy được lỗi lầm của
mình, và như thế ta mới thật sự tiến bộ trên bước đường
thánh thiện an dân trị quốc.
Nghĩ
vậy rồi, nhà vua liền cho truyền rao khắp từ trong thành
thị cho đến ngoài thôn quê: "Ai biết được lỗi lầm của
đức vua nêu ra, thì sẽ được trọng thưởng. Ai có những
oan ức nên trình bày ra, thì sẽ được bảo đảm công minh
xét xử".
Trải
suốt hơn một năm trời, lời truyền rao ấy lan khắp mọi
nơi trong dân gian. Nhưng nhà vua chỉ tiếp nhận được những
lời khen ngợi, mà không có một lời chê trách nào. Nhà vua
tự nghĩ rằng, có lẽ vì ta ở ngôi vị đế vương đầy
quyền uy tuyệt đỉnh thiên hạ, nên chẳng ai dám mở miệng
ra phê phán lỗi lầm của ta chăng? Nghĩ vậy rồi, nhà vua
liền bí mật gọi quan tể tướng đầu triều thay thế nhà
vua xử lý việc triều chính. Nhà vua lại bảo quan hầu cận
đổi y phục thường dân cũng như ngài. Rồi ngài cùng với
quan cận thần lặng lẽ lên ngựa ra khỏi hoàng thành. Suốt
tám tháng trời, nhà vua giả dạng thường dân đi khắp miền
quê đô thị hỏi về đời sống của dân chúng, hỏi về
cung cách của nhà vua trị nước. Ðến đâu ai nấy cũng đều
hết lời khen ngợi vua của họ là bậc minh quân hiền đức.
Lúc
bấy giờ có vị vua nước láng giềng tên là Ma-Ly-Ca được
dân chúng từ trên đến dưới đều kính mến tài đức. Vua
Ma-Ly-Ca cũng biết tu tâm dưỡng tánh, thi hành chánh sự công
minh cũng đã từng giả dạng thường dân đi khắp trong nước
để hỏi thăm về đời sống dân tình, dò xem dân chúng đối
với mình như thế nào.
Vào
một dịp đi dự hội quốc vương ở nước lân bang, giữa
đường, xe vua Ma-Ly-Ca gặp xe vua Phạm-Ða-Ta. Quan đánh xe của
vua Ma-Ly-Ca bảo vị quan đánh xe của vua Phạm-Ða-Ta rằng:
- "Anh
tránh xe ra một bên, để cho xe đức vua Ma-Ly-Ca của ta đi
trước".
Vị
quan đánh xe cho vua Phạm-Ða-Ta cũng nói: "Anh nên tránh xe anh
ra, để cho xe đức vua Phạm-Ða-Ta của ta đi trước mới phải".
- "Nhà
ngươi nên biết đây là xe của đức vua Ma-Ly-Ca, ngài là bậc
vua hiền đức được toàn dân cả nước Kosala ca tụng".
Người
đánh xe của vua Phạm-Ða-Ta nghĩ bụng rằng: "Bên kia xe cũng
đường đường là một nhà vua, thì biết phải làm sao để
họ nhường cho xe của vua ta đi trước bây giờ?"
Ðang
lúc suy tư tự tìm lời thuyết phục đối phương, thì như
nghĩ ra một điều gì kỳ diệu, ông tự nói: "ờ! Ta có cách!"
Rồi
xoay hỏi người đánh xe hầu vua Ma-Ly-Ca kia: Vậy tuổi tác
đức vua của nhà ngươi là bao nhiêu?"
- Ðáp
rằng: "Vua Ma-Ly-Ca của ta bằng tuổi vua Phạm-Ða-ta của ngươi".
Khi
hỏi đến diện tích đất nước, dân số, quân lính, hoàng
thân quốc thích, quần thần thì được quan hầu kia cho biết
thế lực của quốc vương Ma-Ly-Ca không kém gì thế lực của
vua Phạm-Ða-Ta. Người đánh xe của vua Phạm-Ða-Ta. Người
đánh xe của vua Phạm-Ða-Ta lại nghĩ rằng, thế lực hai nước
đã bằng nhau, bây giờ chỉ còn có cách sánh về đạo đức
thử xem ai hơn ai, nên liền hỏi: "Vua của nhà ngươi đức
hạnh như thế nào? Lấy gì làm vinh quanh?"
Ðể
trả lời, người đánh xe của vua Ma-Ly-Ca ngâm lớn rằng:
Với
người thế lực hùng cường,
Vua
tôi quyết thắng chẳng nhường cho ai,
Gặp
người thanh nhã văn tài,
Vua
tôi khuyến lệ những bài ái êm,
Với
người đôn hậu thanh liêm,
Vua
tôi quý mến lòng thêm kính nhường
Gặp
kẻ hung ác đứng đường,
Ngài
quyết trừng trị không đường thoát thân.
Ðọc
xong bài thơ, người đánh xe cho vua Ma-Ly-Ca hỏi: "Vậy đức
tánh của vua nhà ngươi như thế nào, sao không nói ra, để
chúng ta cùng quyết định ai nên tránh đường nhường xe cho
đức vua của ai đánh được đi trước. Còn đức tánh của
vua Ma-Ly-Ca ta thì đã rõ ràng như thế rồi đó".
Vị
quan đánh xe cho vua Phạm-Ða-Ta ôn tồn đáp:
Vua
tôi hiền đức ôn hòa,
Anh
minh từ thiện nhà nhà an vui,
Kẻ
hung, người ác, hận đời,
Vua
tôi độ lượng dùng lời nhủ khuyên,
Khắp
trong thiên hạ lành hiền,
Bỏ
lòng bỏn xẻn, tinh chuyên tu hành,
Vua
tôi dân chúng tín thành,
Nói
lời chân thật, giữ mình tu tâm,
Việc
lành nào chẳng không làm,
Việc
ác nào chẳng lưu tâm tránh chừa,
Ðức
vua tâm hạnh đại thừa,
Nhân
dân trên dưới hưởng mưa phước lành.
Ngồi
trong xe, nghe rõ lời đối đáp, thấy rõ cung cách của vua
tôi Phạm-Ða-Ta đã hơn hẳn mình, nên vua Ma-Ly-Ca liền bước
xuống xe ra lệnh cho quan hầu kéo xe mình qua một bên để
nhường lối cho vua Phạm-Ða-Ta đi trước. Nhân đây vua Phạm-Ða-Ta
dùng đạo lý khuyến hóa vua Ma-Ly-Ca.
Những
lời khuyến hóa đầy đạo lý của vua Phạm-Ða-Ta như những
giọt nước mát chảy sâu vào tim phổi vua Ma-Ly-Ca. Thế rồi,
cả hai nhà vua sau khi chia tay từ biệt ai về nước nấy, mỗi
người đều lấy đạo đức trị dân, còn chính bản thân
mình thì ngày đêm ngoài việc quốc sự ra cũng hết sức chuyên
cần tinh tấn tu tâm dưỡng tánh hành thiện bố thí không
một chút giải đãi. Cả hai nhà vua ấy khi mạng chung đều
sanh lên cõi trời hưởng phước báu và tiếp tục tu hành
không đời kiếp nào gián đoạn.
Nói
xong, đức Phật khai thị cho vua nước Câu-Tát-La biết rằng:
Người đánh xe cho vua Ma-Ly-Ca trong kiếp quá khứ đó, chính
là tiền thân của Mục-Kiền-Liên ngày nay. Còn vua Ma-Ly-Ca
của kiếp quá khứ xa xưa kia, chính là A-Nan. Người đánh
xe cho vua Phạm-Ða-Ta thuở xưa, chính là tiền thân của Xá-Lợi-Phất.
Còn vua Phạm-Ða-Ta trong quá khứ đó, chính là tiền thân của
Như-Lai ta đây vậy.