Cắt
Thịt Nuôi Cha Mẹ
Thuở
quá khứ vô lượng kiếp A-tăng-kỳ nhằm vào thời đức Phật
Tỳ-Bà-Thi ra đời. Lúc ấy, có vị vua hiệu là Ðức-Phạm.
Nhà vua thân hình tốt đẹp, tâm tánh nhân từ đức hạnh,
công bình chánh trực, dùng chánh pháp trị quốc, được nhân
dân kính mộ, nhà nhà sung túc, hạnh phúc hòa vui, thiên thần
địa kỳ thảy đều ủng hộ.
Vua
Ðức-Phạm và hoàng hậu Diệp-Ðầu-Ðàn sanh được một
thái tử tên là Tu-Xà-Ðề, thân hình sáng láng, sắc vàng
kim. Thái tử tuổi vừa mười bảy, hiển lộ tướng mạo
khôi ngô anh tuấn, tánh tình thuần hậu, tâm lượng từ bi
cương trực được vua cha yêu quý, hoàng triều dân chúng ai
ai cũng mến mộ đức hạnh của thái tử.
Một
hôm, vua Ðức-Phạm đang ngủ mơ nghe có tiếng gọi rằng:
"Nhà vua phải cấp tốc lánh nạn, có nghịch thần La-Hầu
làm loạn, muốn sát hại vua. Vậy phải mau chân thì mới thoát
nạn". Nhà vua giựt mình thức giấc, bán tín bán nghi, trong
lúc bàng hoàng trầm ngâm tâm thần bối rối, thì trên hư
không lại có tiếng vang vọng thúc dục: "Nhà vua phải gấp
rút ẩn thân, bằng chậm trễ sẽ không hoàn tánh mạng!"
Vua
Ðức-Phạm kinh hãi, toàn thân toát mồ hôi, dựng cả chân
lông, tâm trí giao động cực độ, lòng đầy phiền não bối
rối, té xỉu xuống đất bất tỉnh, hoàng hậu và thái tử
phải đỡ dậy, đắp khăn nước, hồi lâu vua mới tỉnh.
Thế
rồi vua, hoàng hậu và thái tử gấp rút âm thầm rời cung
thành đi lánh nạn. Trong lúc tâm trí bấn loạn, đi lầm phải
con đường dài xa đầy gập ghềnh chông gai, nên đã hơn nửa
tháng trời rồi mà chưa đến nước láng giềng. Lương thực
đã cạn, cả ba người đều đói lả, cái chết lảng vảng
trước mắt. Nhà vua định giết hoàng hậu để nuôi sống
mình và thái tử. Thừa lúc hoàng hậu đói khát mệt lả ngã
lăn bất tỉnh ngủ mê, vua Ðức-Phạm tay run run nhè nhẹ rút
gươm định chém hoàng hậu. Tay cầm thanh gươm vừa đưa lên,
thì ngay lúc đó, thái tử Tu-Xà-Ðề giựt mình thức giấc,
mở mắt thấy vua cha run lập cập thất sắc trong thái độ
bất bình thường với cử chỉ khác thường, thái tử kinh
hãi chụp lấy tay vua quỳ gối thưa:
- Thưa
Phụ-vương! Phụ-vương định làm gì mà có cử chỉ kỳ lạ
như thế nầy?
- Con
ơi! Việc bất đắc dĩ, không dấu gì, ta định hy sinh mẹ
con để lấy thịt nuôi sống cha con ta qua cơn hoạn nạn nầy,
để đến nước láng giềng chờ ngày phục quốc.
- Thưa
Phụ-vương! Con không muốn thấy việc đó xảy ra. Thưa Phụ-vương!
Xưa nay chưa có sách thành hiền nào dạy con ăn thịt cha mẹ
để sống bao giờ. Thà chết chứ con không thể nào nhìn thấy
làm điều bất hiếu bất nhân như vậy.
- Con
ơi! Con là con mắt của ta, là máu huyết ta, là nguồn sống
của hoàng tộc ta! Xưa nay có ai ăn con mắt của mình, uống
máu huyết của mình, và đoạn diệt giống nòi mình bao giờ?
- Thưa
Phụ-vương! Con nguyện ngày ngày tự tay cắt thịt của con
để dâng Phụ-vương và Mẫu-hậu dùng cho đến khi nào con
tắt thở mà thân con còn thịt thì lúc đó xin Phụ-vương
và Mẫu-hậu cứ tiếp tục lóc thịt con dùng để sống cho
qua cơn ngặt nghèo, hầu mong đến nước láng giềng chờ ngày
thực hiện quang phục tổ quốc.
Nói
xong, thái tử liền lấy dao cắt thịt dâng cho cha mẹ. Mỗi
ngày cắt thịt dâng cha mẹ như thế cho đến một ngày nọ
thịt gần hết thái tử kiệt sức, té sấp xuống đất, vua
và hoàng hậu đau lòng nhìn con mà kêu than khóc nức nở. Thái
tử cố lấy sức trong hơi thở yếu tàn khuyên vua và hoàng
hậu nên bình tĩnh tiếp tục cắt thịt mình dùng để tiếp
tục cuộc hành trình lánh nạn, chớ nên quá xúc động mà
lụy đến sức khỏe, sẽ hỏng đại cuộc.
Trong
lúc vua và hoàng hậu còn đang dùng dằng bịn rịn đi không
đành, thái tử cố lấy hết sức tàn, khuyên vua cha và hoàng
hậu phải nên đi gấp rút, nếu không thì lại thiếu thức
ăn cả ba đều đói chết dọc đường, trước khi đến nước
láng giềng. Vua và hoàng hậu đau lòng òa khóc, đành đoạn
chân thấp chân cao từng bước nặng nề, dắt nhau đi đã
xa mà vẫn còn ngoảnh lại nhìn thái tử với cõi lòng đau
thắt. Thái tử nhìn theo bóng mờ của cha mẹ trong hơi thở
tàn cho đến khi khuất dạng.
Bấy
giờ thái tử Tu-Xà-Ðề một mình giữa rừng sâu, chỉ còn
hơi thở thoi thóp trong bộ xương đầy máu mủ với mùi hôi
tanh xông lên, khiến cho các loài ruồi nhặng kiến dòi bu lại
rút tỉa cái thân xương trắng máu đào của thái tử. Thái
tử cố lấy hết sức tàn phát hùng tâm thệ nguyện: "Nguyện
đời trước đời nầy lỡ làm những điều oán ác vay trả
thì xin dứt sạch từ nay. Xương thịt thân nầy còn lại xin
bố thí cho các loại chúng sanh thọ dụng. Nguyện đem thân
nầy cúng dường cha mẹ mong cha mẹ được mười điều hạnh
phúc: 1- Khi ngủ cũng như lúc thức, ngày đêm được an vui.
2- Không thấy ác mộng. 3- Chư thiên thường ủng hộ. 4- Mọi
người đều ái kính. 5- Không gặp những sự kiện tụng.
6- Không bị trộm cướp. 7- Không bị giặc dã. 8- Không bị
mưu hại. 9- Không bị oán cừu thù nghịch tàn hại tiêu diệt.
10- Gặp việc gì cũng đều được thuận lợi tốt lành".
Khi
thái tử Tu-Xà-Ðề phát nguyện như thế rồi, trời đất
sáu phen rung động, sóng biển nổi dậy, núi Tu-di khuynh đảo,
cõi trời Ðao-Lợi rung chuyển. Lúc bấy giờ vua trời Ðế-Thích
thấy điềm lạ, nên dùng thần lực quán sát biết rõ sự
việc, liền đem chư Thiên cõi trời Dục-giới xuống thế
giới Ta-bà nầy, đến chỗ thái tử Tu-Xà-Ðề hóa làm sư-tử
hổ lang ra oai hùng hổ muốn nhảy đến vồ bắt ăn tươi
nuốt sống, để xem thái tử có khiếp sợ không? Nhưng thái
tử Tu-Xà-Ðề vẫn thản nhiên hiền hòa bảo các loài sư-tử
hổ lang rằng: "Các ngươi muốn ăn thịt ta thì cứ tùy ý,
chớ sao lại có thái độ hùng hổ hung tợn như thế làm chi?"
Liền
khi đó vua trời Ðế-Thích hiện nguyên hình và nói với thái
tử rằng: "Ta không phải là loài lang sói sư-tử hổ báo mà
là trời Ðế-Thích hóa hình đến đây để thử lòng ngươi.
Vậy nhà ngươi hy sinh thân mạng để cúng dường cha mẹ,
bố thí cho chúng sanh là vì để cầu làm Thiên Ma Vương, Phạm-vương,
Thiên-vương, Nhân-vương hay Chuyển-luân Thánh-vương?"
Thái
tử Tu-Xà-Ðề đáp: "Thưa vua trời Ðế-Thích, tôi chỉ có
một điều cầu mong duy nhất là đắc đạo quả Vô-thượng
Bồ-đề, để độ thoát tất cả chúng sanh".
Vua
trời Ðế-Thích lại nói: "Ngươi thật là quá ư ngu dại!
Ðạo quả Vô-thượng Bồ-đề cần phải nhẫn nhục khổ
lắm, lại dụng công tu hành rất lâu mới được, làm sao
ngươi có thể đủ sức chịu đựng nổi sự cần khổ đó?"
Thái
tử đáp: "Giả sử đặt vòng sắt nung đỏ trên đầu để
cầu đạo Vô-thượng Bồ-đề, ta cũng chẳng thối tâm".
Vua
trời Ðế-Thích: "Ðó chỉ là lời nói suông, lấy gì làm
bằng chứng cho tâm chân thành của nhà ngươi?"
Thái
tử Tu-Xà-Ðề liền lập nguyện: "Nếu tôi dối lòng với
Thiên-Ðế-Thích thì thân thể tôi sẽ mãi mãi bị chia lìa
đau khổ như thế nầy cho đến ngày mục nát thành cát bụi.
Ngược lại, nếu tôi thành tâm thật lòng, thì xin cho thân
tôi được bình phục tốt đẹp hơn xưa".
Lời
phát nguyện vừa xong, thân thể thái tử Tu-Xà-Ðề bình phục
như cũ, tướng mạo tốt đẹp hơn trước.
Thấy
hiện tượng quá nhiệm mầu như vậy, vua trời Ðế-Thích
và các thiên thần bay lên hư không đồng cất tiếng ca ngợi:
Cao
cả thay! Lòng tinh tiến
Tâm
dõng mãnh thần tiên kính phục
Vô-thượng
Bồ-đề chẳng còn mấy lúc
Xin
đoái thương trước độ chúng tôi.
Ngài
sẽ là Ðạo sư ba cõi trời người
Ðế-thích
xin nhờ ngôi Vô-thượng-giác.
Nói
về vua Ðức-Phạm và hoàng hậu từ ngày đau lòng phải từ
biệt thái tử, đã lần lượt đến được nước láng giềng
trình bày rõ sự tình, khiến vị Quốc-vương nước nầy vô
cùng cảm động lấy lễ quốc khách tiếp đãi vua và hoàng
hậu. Quốc-vương vô cùng cảm phục tấm lòng hiều đạo
của thái tử Tu-Xà-Ðề đã xả thân làm việc khó làm.
Sau
nửa tháng nghỉ ngơi dưỡng sức, vị Quốc-vương nước láng
giềng giúp bốn đạo binh lính voi ngựa đưa vua Ðức-Phạm
và hoàng hậu về nước, giết kẻ nghịch thần La-Hầu và
khôi phục lại giang sơn tổ quốc.
Cùng
đoàn quân trên đường quang phục giang sơn, vua Ðức-Phạm
và hoàng hậu tìm đến chỗ chia tay và từ biệt thái tử
Tu-Xà-Ðề để mong tìm gói nắm xương tàn của thái tử đem
về đất tổ chôn cất trong hoàng mộ, liệt thờ trong tông
miếu. Ðến nơi, vua và hoàng hậu vô cùng kinh ngạc trông
thấy thái tử mạnh khỏe, thân hình trẻ đẹp khác thường
hơn xưa. Vua Ðức-Phạm và hoàng hậu vội xuống ngựa ôm
chầm lấy thái tử nước mắt chảy ròng ròng mà không nói
nên lời.
Nhờ
đức hiếu của thái tử Tu-Xà-Ðề, nên quang phục đất nước
dễ dàng, và ngay sau đó, vua Ðức-Phạm lập thái tử lên
ngôi Hoàng-đế thay thế cho mình để trị vì thiên hạ.
Nói
đến đây, đức Phật nhìn tôn giả A-Nan mà phán rằng: "Nầy
A-Nan! Vua Ðức-Phạm khi xưa đó chính là tiền thân của vua
Tịnh-Phạn phụ vương ta. Hoàng-hậu Duyệt-Ðầu-Ðàn kiếp
xưa đó chính là Ma-Da Phu-nhân mẫu hậu ta ngày nay. Vua trời
Ðế-Thích lúc đó chính là tiền thân của tôn giả A-Nhã
Kiều-Trần-Như ngày nay. Còn thái tử Tu-Xà-Ðề chính là tiền
thân của Thích-Ca Như-Lai ta đây vậy.