Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Con Báo
(Số
426. Tiền thân Dìpi)
"Bác
ơi, bác có được an khang …"
Bậc
Đạo sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về một
con dê cái.
Một
thời Trưởng lão Moggallàna ở trong một am thất có một cửa,
trong một vùng đất được rào và núi đồi bao bọc. Lối
đi có mái che của nhà ngài ở gần cửa ấy. Một vài mục
tử nghĩ rằng hàng rào ấy là chỗ tốt cho đàn dê nên họ
lùa dê vào đó và sống thoải mái. Một hôm họ đến vào
buổi chiều đem cả bầy dê đi. Nhưng có một con dê cái đã
lang thang quá xa không thấy bầy dê ra đi, và bị bỏ lại
một mình. Sau đó khi nó ra đi, một con báo thấy nó, muốn
ăn thịt bèn đứng bên cửa của hàng rào. Dê cái nhìn quanh
và thấy con báo. "Báo đứng đó vì nó muốn giết ta và ăn
thịt." Dê suy nghĩ: "Nếu ta quay đầu bỏ chạy, ta sẽ mất
mạng. Vậy ta phải can đảm lên." Rồi dê giương đôi sừng,
vùng chạy thẳng trước mặt báo với tất cả dũng lực.
Dê thoát được móng vuốt báo, dù con báo rung mình vì nó
tưởng sẽ chụp được dê. Rồi chạy hết tốc lực, con
dê bắt kịp cả đàn.
Vị
Trưởng lão quan sát cách các súc vật ấy đối xử với nhau.
Hôm sau vị ấy đi trình Đức Như Lai:
--
Bạch Thế Tôn, con dê cái đã đạt được một kỳ công nhờ
có sẵn mưu lược và thoát được con báo.
Bậc
Đạo sư đáp:
--
Này Moggallàna, lần này con báo không bắt được dê, nhưng
ngày xưa báo đã giết dê dù dê kêu lớn, rồi ăn thịt nó.
Và theo lời thỉnh cầu của tôn giả Moggallàna, Ngài kể một
chuyện quá khứ.
*
Ngày
xưa có thời Bồ tát được sanh vào một làng ở quốc độ
Magadha, trong một gia đình giàu. Khi lớn lên, ngài từ bỏ
tham dục và sống đời tu hành, đạt được Thiền định
viên mãn. Sau khi sống rất lâu ở Tuyết Sơn, ngài đến Rajagàha
để tìm muối và giấm, rồi về cư trú trong thảo am ngài
đã dựng trong một thung lũng có rào chắn.
Giống
như ở phần duyên khởi, các mục tử lùa bầy dê ra đi và
cũng như trên, một hôm, khi một dê cái đi ra chậm hơn bầy
kia, một con báo đợi sẵn ở cửa, nghĩ cách ăn thịt nó.
Khi con dê thấy con báo, nó suy nghĩ: "Đời ta tàn rồi; bằng
một mưu kế nào đó ta phải dụ nó vào cuộc chuyện trò
vui vẻ ân cần để làm dịu lòng nó và cứu mạng ta." Vừa
đứng từ xa bắt đầu nói chuyện thân thiện với con bao,
dê ngâm vần kệ đầu:
Bác
ơi, bác có được khang an,
Và
bác lâu nay mạnh khỏe chăng?
Mẹ
cháu nhắn đưa lời kính hỏi,
Cháu
mong cùng bác kết thân bằng!
Nghe
vầy, báo suy nghĩ: "Con bé này muốn đánh lừa ta bằng cách
gọi ta là 'bác'; nó không biết ta hung dữ ra sao cả." Vì thế
báo ngâm vần kệ thứ hai:
Cô
dẫm đuôi ta đấy, bé dê,
Và
làm ta phải bị đau ghê,
Tưởng
rằng nhờ gọi ta là 'bác',
Cô
được tự do để trở về!
Khi
nghe vậy, dê đáp:
--
Thưa bác, xin đừng nói như vậy.
Và
nó ngâm vần kệ thứ ba:
Tôi
đi phía trước mặt, thưa ngài,
Ngài
vẫn ngồi kia đối diện tôi,
Đuôi
của ngài nằm sau phía ấy,
Làm
sao tôi lẫm lên đuôi?
Báo
đáp:
--
Này dê cái, cô nói gì vậy? Có nơi nào lại không có đuôi
của ta trải ra chứ?
Và
nó ngâm vần kệ thứ tư:
Suốt
cả trong toàn bốn đại châu,
Với
sông hồ biển núi non cao,
Đuôi
ta trải rộng ra cùng khắp,
Sao
cẳng dê không dẫm nó nào?
Khi
nghe vầy, dê cái nghĩ: "Con ác thú này không bị lời ngon ngọt
quyến rũ. Vậy ta sẽ đáp lại nó như một kẻ thù." Rồi
dê ngâm kệ thứ năm:
Ta
biết đuôi ông ác thật dài,
Vì
ta đã được báo tin rồi,
Anh
em cha mẹ đều khuyên bảo,
Lúc
trước ta bay bổng giữa trời!
Báo
lại nói:
--
Ta biết cô đã bay giữa trời. Nhưng khi cô đến cô đã làm
hỏng miếng mồi của ta bằng cách đáp xuống ấy!
Rồi
báo ngâm vần kệ thứ sáu:
Bóng
dáng cô dê ở giữa trời
Bay
qua không khí ấy mà thôi,
Đã
làm kinh sợ đàn nai nọ,
Vì
thế mồi ta bị hỏng rồi!
Nghe
vầy, dệ sợ chết không còn có thể tìm cớ nào khác nữa,
bèn kêu lớn:
--
Bác ơi, xin đừng phạm một việc ác độc như thế, xin tha
mạng cháu đi.
Nhưng
dù dê kêu lớn, báo vẫn chụp vai nó, giết chết và ăn thịt
dê.
Chính
dê kêu lớn để cầu ân,
Song
máu thịt kia mới thỏa lòng,
Dã
thú chụp dê vào cổ họng;
Ác
nhân không tỏ chút ân cần.
Kẻ
ác không sao biết tỏ ra
Ân
tình, chánh hạnh, tránh đường tà,
Nó
thù ghét những người lương thiện,
Thượng
sách là nên xáp lá cà!
Đây
là hai vần kệ phát xuất từ Tối Thắng Trí (của Đức Phật)
Một
vị Thánh nhân khổ hạnh chứng kiến tất cả câu chuyện
của hai con thú này.
*
Sau
pháp thoại, bậc Đạo sư nhận diện Tiền thân: Thời ấy,
con dê cái và con báo là con dê cái và con báo bây giờ, và
vị Thánh nhân khổ hạnh chính là Ta vậy.
-ooOoo-
Nhận
xét:
Đây
là một chuyện Tiền thân liên hệ đến những sự việc thường
xảy ra ở đời: mạnh được yếu thua.
Những
kẻ mạnh có ác tâm thường dùng những lời lẽ ngụy biện
hết sức vô lý để ức hiếp những kẻ yếu kém hơn mình
rồi sau đó tiêu diệt các nạn nhân không chút thương tiếc.
Con
dê ở đây tượng trưng hạng người yếu kém thường bị
thua thiệt ờ đời và có khi phải mất mạng. Nhưng nếu nó
có quyết tâm vùng lên chống lại kẻ thù to lớn hung hãn
thì nó có thể thoát nạn và thành công.
Bồ
tát là vị hiền nhân khổ hạnh chứng kiến tận mắt sự
can đảm và thành công của con dê, đã nói lời khen ngợi
con dê biết nỗ lực tự vệ trước kẻ thù tàn ác không
hề biết lẽ phải là gì. Sau đó ngài khuyên răn người đời
trong những hoàn cảnh tương tự, "thượng sách là nên xáp
lá cà" để có cơ may sống còn, nếu không kẻ hèn yếu phải
bị tiêu diệt là điều tất nhiên theo quy luật sinh tồn giữa
muôn loài.
Chuyện
Tiền thân Đức Phật là một kho tàng văn hóa được kết
hợp hài hòa giữa lời Đức Phật dạy và truyền thuyết
cổ tích dân gian. Rất nhiều chuyện liện hệ đến phép xử
thế đạo đức ở đời, nên đã được truyền tụng qua
nhiều thời đại và đã vượt biên giới Ấn Độ để lan
khắp nơi với ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều nền văn
học trên thế giới.
Vào
thế kỷ XVII ở Pháp có thi hào La Fontaine (1621-1695) nổi tiếng
với những chuyện Ngụ ngôn (Les Fables). La Fontaine công nhận
ông đã lấy tài liệu từ những kho tàng cổ tích Hy Lạp,
La Mã và Ấn Độ để sáng tạo những mẩu chuyện ngụ ngôn
và ông nhấn mạnh: Mục đích đạo đức của ông là "dùng
loài vật để dạy loài người". Ông tự xem mình như người
tiếp nối truyền thống giảng dạy đạo đức của các nhà
ngụ ngôn cổ đại đã sử dụng những câu chuyện đơn giản
đầy thú vị kể khuyến dụ loài người về cách xử thế
đúng mực. Do vậy, những chuyện ngụ ngôn của ông dần dần
được dịch sang nhiều thứ tiếng trên thế giới, và ở
nước ta, những chuyện này đã được học giả Nguyễn Văn
Vĩnh dịch ra theo thể thơ Việt Nam lần đầu tiên và từ
đó đã được đưa vào sách giáo khoa ở các bậc tiểu-trung
học. Ta thấy trong số đó rất nhiều chuyện có nội dung
tương tự với các chuyện Tiền thân, như chuyện Con nhái
muốn to bằng con bò, Chó sói và con cừu, v.v… Đặc
biệt, chuyện 'Chó sói và con cừu' có lời đối thoại
giữa hai con vật tương tự lời con báo và con dê ở đây:
con sói kết tội con cừu làm đục nước suối của nó trước
khi vồ con cừu để ăn thịt.
Như
vậy, ta thầy rõ rằng La Fontaine đã tìm nguồn cảm hứng
ở những chuyện cổ dân gian Ấn Độ để xây dựng những
câu chuyện ngụ ngôn có tính cách tân kỳ theo óc sáng tạo
của ông mà vẫn giữ được một nét truyền thống đặc
biệt của các cổ tích ngụ ngôn từ ngàn xưa: đó là nhân
cách hóa các loài vật để cho chúng có thể đối thoại với
nhau và qua đó chứa đựng quan niệm sống chân chính ở đời.
Nhờ phương pháp dạy đạo đức uyển chuyển, nhẹ nhàng
và thú vị như vậy, các câu chuyện ngụ ngôn này đã được
truyền bá khắp thế giới, và ta có thể nói rằng những
bài học đạo đức của các chuyện Tiền thân đã có ảnh
hưởng trực tiếp hay gián tiếp khắp nơi trên thế giới
qua mọi thời đại.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 64, 07-2001)