Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Hiền mẫu Kaccàni
(Số
417. Tiền thân Kaccàni)
"Mặc
áo trắng và tóc xõa vai…"
Bậc
Đạo sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về một
người phụng dưỡng mẹ mình.
Một
hôm vị cư sĩ này đến Kỳ Viên nghe pháp, đảnh lễ bậc
Đạo sư xong, cháng đứng một bên. Bậc Đạo sư hỏi xem
có phải chàng vẫn không xao lãng bổn phận cũ, và vẫn tận
tụy chăm sóc mẹ già chăng.
Chàng
đáp:
--
Thưa vâng, bạch Thế Tôn. Mẹ con đem về cho con một cô gái
để làm vợ trái với ý con, nàng ấy đã làm nhiều việc
không xứng đáng như vậy.
Rồi
chàng kể hết mọi việc cho Ngài nghe:
--
Song nàng ấy không thể ly gián mẹ con với con được, nên
bây giờ nàng ấy lại chăm sóc bà hết sức cung kính.
Bậc
Đạo sư nghe chuyện và bảo:
--
Ngày nay ông không nghe theo lời vợ, song ngày xưa ông đã bỏ
mẹ vì nghe lời vợ xúi giục và nhờ ta đưa bà ấy về lại
nhà cho ông chăm nom.
Rồi
theo lời thỉnh cầu của chàng, Ngài kể một chuyện quá khứ.
*
Ngày
xưa khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba La Nại, có một thanh niên
trong gia đình nọ hết lòng chăm sóc mẹ già khi cha cậu từ
trần, giống như phần duyên khởi chuyện này, các chi tiết
cũng được nêu ra đầy đủ như trên. Nhưng trong trường
hợp này, khi người vợ bảo nàng không thể sống với bà
chằn kia và chàng phải quyết định một trong hai người phải
ra đi, thì chàng theo lời vợ cho rằng mẹ mình có lỗi và
bảo:
--
Mẹ ơi, mẹ luôn gây chiến trong nhà này, từ nay mẹ đi sống
nơi nào khác tùy ý mẹ.
Bà
mẹ nghe vậy, vừa khóc vừa đi đến nhà bạn đâu đó, làm
thuê chật vật để sống qua ngày. Sau khi bà ra đi, con dâu
bà mang thai sinh con trai, nên thường rêu rao với chồng và
hàng xóm rằng việc sinh con ấy chưa hề xảy ra trước kia,
khi còn có bà chằn ở trong nhà.
Sau
khi sinh con, nàng bảo chồng:
--
Tôi chưa bao giờ sinh con lúc mẹ chàng còn ở trong nhà, nay
tôi đã có con, như thế chàng có thể thấy rõ bà ấy đúng
là bà già chằn thuở trước rồi đó.
Bà
già nghe chuyện sinh con trai được con dâu bà xem là do bà ra
khỏi nhà, liền suy nghĩ: "Chắc chắn Thần Công Chánh đã
chết trên đời này, vì nếu không phải như vậy, những kẻ
này đã không sinh con trai và sống sung sướng sau khi đánh
đuổi mẹ mình. Ta muốn làm lễ cúng tế Thần Công Chánh
đã chết."
Vì
vậy một ngày kia, bà đem mè xay, gạo cùng một cái nồi và
muỗng nhỏ, bà ra nghĩa địa đốt lửa trong cái lò làm bằng
ba sọ người, rồi bà xuống suối tắm rửa đầu mình, giặt
áo quần xong trở lại nơi lò lửa, xõa tóc ra và bắt đầu
vo gạo.
Thuở
ấy Bồ tát là Thiên chủ Sakka [1], và chư Bồ tát luôn chú
tâm cảnh giác. Ngay lúc ấy Ngài nhìn xuống trần gian và thấy
bà già khốn khổ kia đang làm lễ tống táng Thần Công Chánh
như thể Thần Công Chánh đã chết. Muốn chứng tỏ uy lực
của ngài trong sự cứu giúp bà, ngài giáng trần giả dạng
một Bà la môn du hành trên đường; khi nhìn thấy bà, ngài
rời đường cái đến đứng bên bà, bắt đầu câu chuyện
bằng cách hỏi:
--
Mẹ ơi, người ta thường không nấu cơm trong nghĩa địa.
Mẹ định làm gì với cơm và mè này khi nấu xong?
Rồi
ngài ngâm vần kệ đầu:
1.
Mặc áo trắng và tóc xõa vai,
Kac-cà-ni
lại nấu nồi sôi,
Gạo
mè bà rửa đằng kia đó,
Bà
có dùng không lúc chín rồi?
Bà
ngâm vần kệ thứ hai nói cho ngài biết:
2.
Đạo sĩ ơi, tôi chẳng muốn ăn,
Mè
xay và cả món cơm hầm:
Giờ
đây đã chết Thần Công Chánh,
Tôi
muốn cúng dâng lễ tế thần.
Thiên
chủ, hiện thân của Thần Công Chánh, đáp vần kệ thứ ba:
3.
Khi quyết định, bà phải nghĩ suy:
Bà
nghe ai nói vọng ngôn kia?
Ngài
ngàn mắt [2] ấy đầy uy lực,
Công
Chánh Thần không thể chết đi.
Nghe
ngài nói, bà già ngâm đôi vần kệ tiếp theo:
4.
La môn, tôi chứng kiến rành rành,
"Công
lý chết rồi" tôi phải tin:
Tất
cả kẻ nào theo ác hạnh
Hiện
giờ đang hưởng đại phồn vinh.
5.
Dâu của tôi ngày trước hiếm hoi,
Đánh
tôi, rồi lại đẻ con trai,
Nó
thành bà chủ trong nhà ấy,
Tôi
bị lãng quên, bị bỏ rơi.
Thiên
chủ Sakka liền ngâm vần kệ thứ sáu:
6.
Không phải đâu, ta sống mãi mà,
Nay
ta giáng thế, chính vì bà,
Dâu
bà đánh mẹ, song dâu, cháu
Sẽ
hóa tro trong lửa của ta.
Nghe
thế, bà lão kêu to:
--
Than ôi, ngài vừa nói gì thế? Tôi sẽ cố sức giúp cháu
tôi khỏi chết.
Rồi
bà ngâm vần kệ thứ bảy:
7.
Thiên chủ, mong sao hợp ý ngài,
Vì
tôi, ngài đến tự trên trời,
Ước
mong đôi trẻ và thằng cháu,
Được
sống đời hòa thuận với tôi.
Sau
đó Thiên chủ Sakka ngâm vần kệ thứ tám:
8.
Ka-ti [3] sẽ mãn nguyện, vì ta
Bị
đánh, song bà tin tưởng ta
Công
Chánh, vậy cùng con, cháu nội
Sống
đời hòa thuận ở trong nhà.
Bấy
giờ sau khi nói xong, Sakka Thiên chủ hiện ra đủ mọi vẻ
uy nghi của ngài, dùng thần lực đứng trên không và nói:
--
Kaccàni, bà đừng sợ, nhờ thần lực của ta, con và dâu bà
sẽ đến đây đem bà về nhà; hãy sống hòa thuận với chúng.
Rồi
ngài trở về cõi của ngài.
Nhờ
uy lực của Thiên chủ, con và dâu bà nghĩ đến mọi tính
tốt của bà trước kia và đi tìm khắp thôn làng, họ thấy
bà đã đi về phía nghĩa địa. Họ theo con đường ấy và
gọi bà, khi gặp lại bà, họ quỳ xuống chân bà xin lỗi
bà và được bà tha thứ lỗi lầm cũ.
Bà
vui mừng chào đón cháu nội. Vì vậy cả bọn họ cũng hoan
hỷ trở về nhà và từ đó sống chung với nhau.
9.
Với con dâu theo lại vui mừng
Bà
lão Ka-ti đã sống chung,
Thiên
chủ giải hòa xung đột cũ,
Cháu
con săn sóc thật ân cần.
Vần
kệ này được cảm tác do Tối thắng trí của Đức Phật.
*
Sau
pháp thoại, bậc Đạo sư tuyên thuyết các Thánh đế và nhận
diện Tiền thân: -- Khi kết thúc các Thánh đế, vị cư sĩ
được an trú vào sơ quả Dự lưu. Thời ấy, vị cư sĩ phụng
dưỡng mẹ mình là người đang phụng dưỡng mẹ ngày nay,
người vợ thời ấy là người vợ ngày nay và Sakka Thiên
chủ chính là Ta vậy.
-ooOoo-
Nhận
xét:
Đây
là một chuyện Thiền thân liên hệ đến lòng hiếu thảo
của một vị đệ tử tại gia của Đức Phật.
Chúng
ta đã từng đọc những chuyện Tiền thân liên hệ lòng hiếu
thảo của một số Tỷ kheo có cha mẹ già cần phụng dưỡng,
và việc ấy cũng được Đức Phật tán đồng. Còn đối
với các đệ tử tại gia, lòng hiếu thảo được Đức Phật
nêu lên làm một trong những bổn phận hàng đầu của họ.
Tuy
nhiên trong chuyện này, Đức Phật lại kể về một người
con bất hiếu được cảm hóa nhờ tình thương bao la của
bà mẹ già đối với con cháu. Ở đây, bà mẹ già hiền lành
tội nghiệp ấy bị con và dâu đuổi ra khỏi nhà một cách
tàn nhẫn, nên bà nghĩ rằng Thần Công Lý đã chết và bà
đi đến nghĩa địa làm lễ tống táng vị Thần tối cao ấy.
Cảnh tưởng này làm động lòng Sakka Thiên chủ, vị Thần
Công Chánh ở cõi trời, khi ngài nhìn xuống cõi trần.
Ngài
muốn chứng tỏ ngài vẫn còn sống để cứu giúp những người
tốt gặp hoạn nạn như bà già và trừng phạt những kẻ
ác như con dâu bà theo đúng quy luật công bằng về Nhân quả.
Nhưng bà mẹ già ấy là mẹ hiền rộng lượng, nên bà vội
cầu xin Thiên chủ tha tội cho con dâu và chỉ mong được sống
hòa thuận với con cháu mình thôi chứ không muốn ngài trừng
phạt họ.
Sakka
Thiên chủ, tiền thân của Đức Phật là vị Thần Công Lý
thời ấy, đã đồng ý với bà già và dùng thần lực cảm
hóa con và dâu của bà để họ ăn năn hối lỗi, rồi đi
tìm bà về sống chung hòa thuận trong cuộc đời còn lại
theo tinh thần đạo đức cổ truyền để có thể hưởng hạnh
phúc an lạc ở đời này và đời sau.
Nhân
dịp lễ Vua Lan -- mùa Báo hiều, tôi xin gởi đến chư vị
đạo hữu gần xa câu chuyện Tiền thân thắm đậm tình người
hòa lẫn hương đạo này. Nội dung câu chuyện nêu rõ tình
thương bao la của một bà mẹ hiền và cũng là của vô số
bà mẹ hiền ở cõi đời luôn sẵn sàng rộng lượng tha thứ
mọi lỗi lầm của con cái và chỉ ước mong hạnh phúc cho
con cháu mình dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù phải
chịu đựng mọi sự thiệt thòi phần mình đến đâu đi nữa.
-ooOoo-
Ghi
chú:
[1]
Sakka (Đế Thích): Thiên chủ cõi trời Ba mươi ba.
[2]
Ngài ngàn mắt: một danh hiệu của Sakka vì ngài có một ngàn
con mắt.
[3]
Ka-ti: viết tắt của Kaccàni, tên bà mẹ.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 65, 08-2001)