Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
vua Susìma
(Số
411. Tiền thân Susìma)
"Tóc
ta đen nhánh từ ngày xưa…"
Bậc
Đạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên về Đại
sự xuất thế. Tăng chúng lúc ấy đang ngồi trong Chánh pháp
đường tán thán Đại sự xuất thế của Đức Phật. Khi
thấy đây là chủ đề của chư vị, Ngài bảo: -- Này các
Tỷ kheo, không lạ gì ngày nay ta lại làm Đại sự xuất thế
và giã từ thế tục, khi Ta đã thực hành các công hạnh viên
mãn (Ba la mật) trong hàng trăm ngàn kiếp, mà ngày xưa Ta cũng
đã từ bỏ ngai vàng tại quốc độ Kàsi rộng ba trăm do tuần
(dặm) và làm đại sự xuất thế. Và vì vậy, Ngài kể câu
chuyện quá khứ.
*
Ngày
xưa, khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba La Nại, Bồ tát nhập mẫu
thai của bà vợ vị tế sư hoàng gia. Trong ngày sinh ra ngài,
hoàng hậu cũng sinh một con trai.
Vào
ngày lễ đặt tên, bậc Đại Sĩ [1] được gọi là Nam tử
Susìma, và hoàng nam được đặt tên Vương Brahmadatta.
Vua
cha thấy đôi trẻ cùng sinh ra một ngày nên truyền giao Bồ
tát cho nhũ mẫu cùng nuôi chung với vương tử. Cả hai trẻ
lớn lên tươi đẹp như các thiên tử trên trời.
Cả
hai đều học đủ mọi ngành nghệ thuật ở Takkasilà và trở
về nhà. Vương tử trở thành phó vương, cùng ăn uống, sống
chung với Bồ tát. Lúc vua cha băng hà, vương tử lên làm vua,
ban cho Bồ tát mọi vinh hiển và phong chức Tế sư hoàng gia.
Một
hôm tân vương truyền trang hoàng cả kinh thành, rồi được
tô điểm rực rỡ như Sakka Thiên chủ, vua tham dự đám rước
quanh kinh thành, ngự trên vai vương tượng chẳng khác nào
bảo tượng Eràvana [2] của Thiên chủ, trong niềm tự hào
cùng với Bồ tát ngồi phía sau trên lưng voi. Mẫu hậu nhìn
ra từ cửa sổ trông thấy hoàng nam và chợt thấy vị tế
sư sau lưng vua khi ngài từ đám rước trở về. Bà đâm ra
si tình ngài, liền đi vào hậu cung nghĩ thầm: "Nếu ta không
chiếm được chàng, ta sẽ chết tại đây."
Vua
không thấy mẹ liền hỏi thăm, khi nghe bà bị bệnh, ngài
đến hầu thăm và cung kính hỏi bà bị bệnh gì. Bà không
nói vì hổ thẹn. Vua liền ngự lên ngai, truyền chánh chung
hoàng hậu đi tìm hiểu xem thái hậu bị bệnh gì.
Hoàng
hậu đến, vừa hỏi thăm, vừa vuốt ve lưng mẫu hậu. Nữ
nhân thường không giấu nhau các chuyện bí mật, vì thế chuyện
bí mật kia được tiết lộ. Hoàng hậu liền đi trình vua.
Ngài bảo:
--
Được rồi, ái khanh hãy đi an ủi mẫu hậu, ta sẽ tôn vị
tế sư lên làm vua và mẫu hậu lên làm chánh hậu của ngài.
Hoàng
hậu liền đến an ủi thái hậu, và vua truyền mời vị Tế
sư đến kể lại vấn đề:
--
Này hiền hữu, hãy cứu mạng mẹ ta, hiền hữu sẽ làm vua
và mẹ ta sẽ lên làm chánh hậu, còn ta sẽ làm phó vương.
Vị
Tế sư đáp:
--
Không thể được.
Song
cứ bị khẩn cầu mãi, ngài bằng lòng và vua tôn ngài lên
làm vua, mẫu hậu làm chánh hậu và chính mình làm phó vương.
Tất cả mọi người đều sống hòa hợp, song bồ tát khô
héo dẫn giữa cuộc sống tại gia. Ngài từ bỏ mọi dục
lạc và hướng về đời tu hành.
Chẳng
còn màng các lạc thú trần gian, ngài đi đứng nằm ngồi
như tù nhân bị giam lỏng hay con gà trống trong lồng son. Chánh
hậu suy nghĩ: "Hoàng thượng tránh mặt ta. Ngài đi đứng nằm
ngồi một mình, giờ đây ngài vẫn tươi trẻ, còn ta đã
già và có tóc bạc. Giả sử ta kể cho ngài nghe chuyện ngài
đã có tóc bạc, khiến cho ngài tin chuyện ấy và đến bầu
bạn với ta chăng?"
Một
hôm, làm như thể lau đầu nhà vua, bà nói:
--
Hoàng thượng sắp già rồi đấy, có sợi tóc bạc trên đầu
Hoàng Thượng!
--
Hãy nhổ nó ra và đặt vào tay trẫm.
Hoàng
hậu nhổ một sợi tóc, nhưng lại ném nó đi và đặt vào
tay ngài một sợi tóc bạc của bà. Khi thấy nó, nỗi sợ
chết khiến mồ hôi đổ ra chảy xuống trán ngài, dù vầng
trán bóng láng như một phiến vàng, ngài tự nhủ mình: "Này
Susìma, ngươi đã già cỗi ngay tuổi thanh xuân, suốt bấy
lâu ngay ngươi chìm sâu vào vũng bùn dục lạc như thể con
heo vùng quê lặn lội trong bùn lầy, ngươi không thể xa rời
bùn nhơ được. Hãy rời bỏ tham dục, và sống đời khổ
hạnh ở vùng Tuyết Sơn. Nay đã đến thời xuất gia rồi."
Cùng với ý tưởng này, ngài ngâm vần kệ đầu:
Tóc
ta đen nhánh tự ngày xưa
Vẫn
mọc quanh vầng trán của ta,
Bạc
trắng giờ đây, lưu ý nhé;
Đến
thời ta phải bước đi ra.
Như
thế Bồ tát ca tụng đời tu hành, song hoàng hậu thấy bà
đã làm cho ngài rời bỏ bà chứ không phải yêu thương bà,
nên lòng sợ hãi, bà muốn cản trở ngài sống đời xuất
gia bằng cách ngâm hai vần kệ ca tụng dung sắc ngài:
Tóc
bạc thiếp đây, chẳng phải chàng,
Từ
trên đầu thiếp mới đem sang,
Vì
chàng, thiếp nói điều hư vọng,
Xin
lượng thứ cho lỗi thiếp làm,
Trông
chàng tươi đẹp, dáng thanh tân
Như
một cây non trẻ giữa xuân,
Hãy
trị nước nhà, cười với thiếp,
Đừng
tìm việc của tuổi thu đông!
Song
Bồ tát đáp:
--
Này Hoàng hậu, Hoàng hậu đang nói đến những việc phải
xảy đến: Khi tuổi tác chín muồi, tóc đen này phải ngả
màu bạc như vôi, ta thấy sự biến hoại của xác thân theo
năm tháng lúc đến tuổi lão thành, từ công nương cho đến
mọi người khác, dù có dịu mềm như tràng hoa sen xanh, sáng
đẹp như vàng ròng, và say sưa với niềm kiêu hãnh về tuổi
xuân rực rỡ của mình. Này hoàng hậu, đó kết thúc đáng
sợ của mọi loại hữu tình.
Hơn
nữa, muốn trình bày chân lý với oai lực của một vị Phật,
ngài ngâm hai vần kệ:
Ta
thường trông thiếu nữ xuân thì,
Uyển
chuyển như cành lả lướt kia,
Kiêu
mạn vì hình dung diễm lệ,
Mọi
người say ngắm bước chân đi.
Cũng
chính nàng kia, ta ngắm trông
(Trải
qua đã tám, chín mươi năm)
Run
run chân bước, tay cầm gậy,
Thân
thể còng như ngọn liễu rung.
Trong
vần kệ này, bậc Đại sĩ nêu rõ nỗi khổ đau của dung
sắc và giờ đây ngài tuyên bố nỗi bất mãn của ngài với
đời tại gia:
Những
ý tưởng này ta xét luôn,
Tư
duy vẫn đến giữa đêm đơn,
Đời
người thế tục, ta không chuộng,
Đúng
lúc tu hành phải bước chân,
Dục
lạc trong đời sống thế nhân
Là
nơi hèn yếu để nương thân,
Trí
nhân cắt đứt, theo đường khác,
Bỏ
dục lạc kia với lực thần.
Như
vậy trong khi tuyên bố cả lạc thú lẫn khổ đau của tham
dục, ngài giảng bày chân lý với vẻ kỳ diệu của bậc
Giác ngộ, rồi ngài truyền đi mời thân hữu của ngài đến
nhận lại vương quốc: Ngài từ giã vinh quang và quyền lực
giữa tiếng than khóc của thân bằng quyến thuộc, trở thành
bậc hiền nhân khổ hạnh ở vùng Tuyết Sơn, và về sau chứng
đắc Thiền định, ngài được tái sinh lên cõi Phạm thiên.
*
Khi
pháp thoại chấm dứt, bậc Đạo sư tuyên thuyết các Thánh
đế và đem lại nguồn nước bất tử cho nhiều người. Ngài
nhận diện tiền thân: Thời ấy, chánh hậu là mẫu thân Ràhula,
nhà vua là Ànanda và vua Susìma chính là Ta vậy.
-ooOoo-
NHẬN
XÉT
Đại
sự xuất thế là đề tài quan trọng nhất trong núi bộ chuyện
Tiền thân. Qua vô lượng kiếp luân hồi sanh tử, Bồ tát
đã nhiều lần từ giã thế tục để trở thành một ẩn
sĩ tu hành, ngài có thể ra đi từ bất cứ hoàn cảnh nào:
tiện dân, đại phú gia, Bà la môn hay vua chúa.
Đặc
biệt trong tiền thân này, theo lời khẩn cầu tha thiết của
vị quốc vương là bạn thân của ngài muốn cứu bà thái
hậu khỏi mối tình tuyệt vọng, Bồ tát đã miễn cưỡng
sánh duyên cùng thái hậu và trở thành quốc vương bên bạn
ngài tự ý xuống làm phó vương.
Sống
giữa cuộc đời xa hoa trong quyền lực và danh vọng tối cao
với mối tình vương giả vong niên ấy, Bồ tát không cảm
thấy hạnh phúc, nên dần dần ngài rời bỏ tham dục, hướng
tâm đến đời tu hành độc cư.
Nhân
chuyện một sợi tóc bạc xuất hiện giữa tuổi xuân xanh,
ngài quyết định đây là thời điểm để ngài xuất gia xa
lìa thế tục. Ngài giải thích cho hoàng hậu rõ quy luật vô
thuờng của vạn vật: một hình thức sanh hữu ở thế gian
đều có ngày hoại diệt và sẽ đem lại khổ đau cho những
ai chỉ muốn bám víu vào dục lạc của sắc thân phù du ấy
cho đến khi quá muộn, không còn thì giờ tu tập thân tâm
để chuẩn bị hành trang bước vào thế giới bên kia.
Đó
chính là vấn đế vẫn ám ảnh tâm trí ngài thuờng xuyên
khiến ngài bất an giữa cuộc sống tại gia, và cuối cùng
với thanh gươm trí tuệ, ngài cương quyết cắt đứt tham
dục, trả lại ngôi báu cho bạn ngài và ra đi giữa tiếng
khóc than của quyến thuộc. Ngài trở thành vị ẩn sĩ tu tập
thiền quán ở vùng Tuyết Sơn cho đến khi đắc các Thiền
chứng và tái sanh vào cõi Phạm Thiên.
Thật
khó thay là từ giã vinh quang và quyền lực giữa tuổi xuân
và xuất gia, khỏi tình lưu luyến của thân bằng quyến thuộc.
Nhưng đó là sự việc mà Bồ tát thường xuyên thực hiện
qua vô lượng kiếp luân hồi cho đến đời cuối cùng, ngài
tái xuất hiện ở thế gian làm thái tử trong cung vua Tịnh
Phạn và sống tại gia nhưng ngài vẫn luôn trầm tư về vấn
đề sinh tử của con người và ngài muốn tìm một giải pháp
cho vấn đề ấy, nên cuối cùng ngài cũng đã xuất gia giữa
tuổi thanh xuân để tìm chân lý giải thoát giác ngộ cho muôn
loài.
Thật
hy hữu thay là Đại sự xuất thế của hàng vua chúa ở thế
gian này, nhất là trong độ tuổi thanh xuân. Thế nhưng ở
nước ta vào thế kỷ thứ XIII, đã có vua Trần Nhân Tông
noi gương vĩ đại của Đức Phật và thực hành nguyện ước
xuất gia của Ngài; sau hai lần chiến thắng giặc ngoại xâm
rồi truyền ngôi cho con, ngài đã lên núi Yên Tử tu khổ hạnh
và trở thành Sơ Tổ Trúc Lâm mở đầu sự nghiệp truyền
bá Thiền tông sáng chói trong lịch sử Phật giáo Việt Nam,
đem lại niềm vinh dự lớn lao cho Phật tử Việt Nam đến
muôn đời sau.
Nhân
dịp Phật Đản năm nay, tôi xin gửi đến các vị đạo hữu
gần xa câu chuyện tiền thân diễm lệ này để tưởng nhớ
công ơn của chư phật, chư Bồ tát và chư Tổ đã từ bỏ
dục lạc tầm thường của thế nhân và quyết tâm phát nguyện
đại bi tầm cầu chân lý giải thoát giác ngộ, đem lại hạnh
phúc tối thượng cho những ai muốn thực hành con đường
mà các ngài đã di qua.
-ooOoo-
Ghi
chú:
[1]
Đại sĩ (Mahàsatta): vị hữu tình cao cả, một tên khác của
Bồ tát tiêề thân Đức Phật.
[2]
Eràvana: tên một thiên thần ở cõi trời Ba mươi ba,
Thường mang hình voi với 33 cái đầu để 33 vị Thiên vương
ngự du, trong đó Sakka là Thiên chủ (Đế Thích).
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 62, 05-2001)