Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Cây Kim
(Số
387- Tiền thân Suci)
"Xâu
nhanh, trơn láng, thẳng ngay"…
Bậc
Đạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kỳ Viên, về sự
thành tựu Tối thắng trí [1]. Hoàn cảnh câu chuyện sẽ được
kể trong Tiền thân Mahàummagga, số 546. Bậc Đạo Sư bảo
chư Tăng: Này các Tỳ kheo, đây không phải lần đầu tiên
Như Lai [2] trí tuệ và nhiều phương tiện thiện xảo. Rồi
Ngài kể câu chuyện quá khứ.
*
Ngày
xưa, khi vua Brahmadatta (Phạm Thọ) trị vì tại Benares (Ba La
Nại), Bồ tát [3] được sinh ra ở quốc độ Kàsi (Ca Thi)
trong nhà một thợ rèn và khi lớn lên, ngài rất tinh thông
nghề này. Cha mẹ ngài rất nghèo. Không xa làng này có một
làng khác gồm một ngàn nhà. Người trưởng nghiệp đoàn
của cả ngàn thợ rèn này là người được vua ân sủng,
giàu tiền của và thế lực. Con gái vị này cực kỳ diễm
lệ, chẳng khác nào một thiên nữ, đầy đủ mọi hảo tướng
cát tường của một mệnh phụ phu nhân. Nhiều người từ
các làng chung quanh đến nhờ rèn dao kiếm, rìu búa, lưỡi
cày, gậy nhọn… đều trông thấy nàng…
Khi
họ trở về làng, họ ca tụng sắc đẹp của nàng ở những
nơi có đàn ông tụ tập và nhiều nơi khác. Chỉ mới nghe
nói về nàng thôi, Bồ tát đã cảm thấy say mê và nghĩ thầm:
"Ta sẽ lấy nàng làm vợ". Vì thế, ngài lựa thứ sắt tốt
nhất, làm một cây kim thật cứng và mảnh có thể đâm thủng
con súc sắc và nổi trên nước. Rồi ngài làm một cái bao
bọc ngoài nó cùng thứ sắt ấy và cũng đâm thủng con súc
sắc với bao kim kia.
Theo
cách ấy, ngài làm bảy cái bao kim, phương pháp ngài làm chúng
ra sao không được tiết lộ, vì việc ấy thành tựu nhờ
trí tuệ hiểu biết vĩ đại của ngài. Sau đó ngài đặt
kim vào ống và để ống vào một cái hộp, ngài đi vào làng
kia, hỏi đường đến nhà người trưởng phường thợ rèn.
Rồi đứng tại cửa nhà ấy, ngài hỏi:
--
Ai muốn mua cây kim loại đặc biệt này của tôi đổi lấy
tiền chăng?
Và
vừa đứng cạnh nhà ông trưởng phường thợ rèn, ngài ngâm
vần kệ đầu tiên miêu tả cây kim:
1.
Xâu nhanh, trơn láng, thẳng ngay
Được
bôi lóng nhoáng bột mài xanh xanh,
Đầu
kim sắc nhọn, thanh thanh,
Kim
đây, ai muốn mua mình bán cho?
Sau
đó ngài lại ca tụng cây kim lần nữa qua vần kệ thứ hai:
2.
Xâu nhanh, vững mạnh, thẳng ngay,
Thân
kim khéo luyện tròn đầy đẹp sao!
Sắt
kia cũng sẽ xuyên vào.
Kim
đây! Ai muốn mua nào ai ơi!
Lúc
ấy cô gái đang quạt cho cha bằng chiếc quạt lá thốt nốt
trong lúc ông nằm trên chõng tre để được thoải mái sau
buổi điểm tâm. Khi nghe giọng ngọt ngào của Bồ tát, nàng
đã cảm thấy buồn nôn như thể nuốt một miếng thịt sống,
và phải làm cho sự khó chịu ấy tan biến bằng cả ngàn
ấm nước, nàng bảo:
--
Người nào đây lại có thể rao bán kim với giọng ngọt ngào
như thế trong một làng thợ rèn? Người ấy đến đây vì
việc gì? Ta phải tìm xem sự việc ra sao.
Vì
thế, nàng đặt cây quạt xuống và bước ra nói chuyện với
ngài bên ngoài, đứng ở hành lang. Mục đích của chư Bồ
tát luôn đạt thành tựu: chính vì nàng mà ngài đã đến
ngôi làng này. Nàng bảo ngài:
--
Này cậu, dân chúng trong nước đều đến làng này mua kim
và các vật dụng tương tự. Còn cậu lại muốn bán kim trong
làng thợ rèn thật là điên rồ! Dù cậu có ca tụng kim của
cậu suốt ngày, cũng không ai mua hàng của cậu đâu! Nếu
cậu muốn được giá thì qua làng khác. Thế rồi nàng ngâm
hai vần kệ:
3.
Móc câu ta đã bán rồi,
Làng
trên xóm dưới ai người chẳng hay,
Thợ
rèn ta ở thành này,
Còn
ai bán được kim may nữa à?
4.
Nghề rèn nổi tiếng chúng ta,
Việc
làm khí cụ ai mà sánh ngang?
Thợ
rèn ta ở trong làng,
Ai
còn đem bán kim mang tới mình?
Bồ
tát nghe lời nàng, vội đáp:
--
Thưa cô nương, cô nói vậy là do không hiểu biết gì cả
đó.
Rồi
ngài ngâm hai vần kệ tiếp theo:
5.
Thợ rèn ở cả trong thành,
Nhưng
người tài bán kim mình mới hay!
Tổ
sư nghề sẵn trong tay,
Món
hàng đệ nhất mua ngay kẻo hoài!
6.
Một khi nghiêm phụ biết rồi
Cây
kim này đã do tôi tự làm,
Tôn
ông chắc chắn sẽ ban
Gia
tài sản nghiệp cùng nàng cho tôi.
Người
trưởng phường rèn nghe toàn thể câu chuyện, bèn gọi con
gái vào hỏi:
--
Con đang nói chuyện với ai đó?
--
Thưa cha, một cậu trai bán kim.
--
Thế cho gọi cậu ấy vào đây.
Nàng
ra gọi ngài vào. Bố tát cung kính chào vị trưởng phường
rèn xong, đứng sang một bên. Vị ấy hỏi:
--
Cậu ở làng nào?
--
Thưa tôn ông, tôi ở làng nọ, là con trai gia đình thợ rèn
kia.
--
Tại sao cậu đến đây?
--
Thưa, để bán kim.
--
Nào, đưa ta xem thử kim của cậu.
Bồ
tát mong muốn công bố mọi đặc tính của ngài giữa nhiều
người, bèn nói:
--
Một vật được nhiều người xem lại chẳng tốt hơn chỉ
được một người xem hay sao?
--
Này anh bạn, đúng lắm.
Vì
thế, vị phường trưởng tập họp tất cả thợ rèn lại,
và đứng giữa đám đông, ông bảo:
--
Nào anh bạn, hãy lấy kim ra đây.
--
Thưa tôn ông, xin hãy bảo lấy một cái đe và một cái đĩa
bằng đồng đựng đầy nước ra đây.
Việc
ấy được thực hiện ngay. Bồ tát lấy cây kim ra khỏi hộp
đưa cho đám kia xem. Ông trưởng phường rèn cầm lấy và
hỏi:
--
Đây là cái kim chăng?
--
Không, đó không phải là cái kim, mà là cái cái bao.
Ông
phường trưởng quan sát kỹ cũng không thấy đầu duôi gì
cả. Bồ tát lấy lại, dùng móng tay rút cái bao ra và chỉ
cho mọi người:
--
Đây là cây kim, đây là cái bao.
Ngài
đặt cây kim trong tay ông phường trưởng và cái bao dưới
chân. Ông phường trưởng lại bảo:
--
Ta chắc đây là cây kim rồi.
Ngài
đáp:
--
Đây cũng chỉ là cái bao kim.
Rồi
ngài lấy móc tay đánh bật nó ra và cứ thế ngài đặt sáu
cái bao liên tiếp dưới chân vị phường trưởng và nói:
--
Đây là cây kim, và đặt kim vào tay vị kia.
Cả
ngàn người thợ rèn búng ngón tay một cách thích thú và bắt
đầu vẫy khăn tung hô. Sau đó vị trưởng phường hỏi:
--
Này anh bạn, thế cây kim này có sức mạnh thế nào?
--
Thưa tôn ông, hãy bảo một người lực lưỡng nâng nghiêng
cái đe này lên và đặt chậu nước dưới cái đe. Sau đó
đâm thẳng cây kim vào đe.
Vị
ấy bảo làm đúng như vậy và đâm đầu nhọn của kim vào
cái đe. Cây kim xuyên thủng cái đe và nằm ngang mặt nước
không nhếch lên hay lệch xuống tí nào dù chỉ bằng một
sợi tóc.
Mọi
người thợ rèn đồng thanh bảo:
--
Chúng ta chưa từng bao giờ nghe, thậm chí qua lời đồn đại,
rằng hiện có những người thợ rèn như thế này!
Như
thế họ lại búng ngón tay và tung vẫy cả ngàn chiếc khăn.
Ông
phường trưởng gọi cô con gái vào, và đứng giữa đám đông,
ông bảo:
--
Đây là cô gái xứng đôi với cậu.
Ông
liền rót nước giao kết trên tay hai vị và trao nàng cho ngài
đem đi.
Về
sau, khi vị trưởng phường qua đời, Bồ tát trở thành trưởng
phường rèn trong làng ấy.
*
Khi
pháp thoại chấm dứt, bậc Đạo Sư tuyên thuyết các Thánh
đế và nhận diện tiền thân: "Thời ấy, con gái người trưởng
phường rèn là mẫu thân Ràhula [4], chàng thợ rèn thông minh
chính là Ta vậy."
-ooOoo-
NHẬN
XÉT:
Đây
là truyện tiền thân rút ra từ tập III, chương 6 với sáu
bài kệ.
Nhân
một buổi họp tại Chánh pháp đường, chư Tăng ca ngợi trí
tuệ viên mãn tối thượng của Đức Phật và trình đề tài
ấy lên Ngài. Sau đó, theo lời yêu cầu của chư vị, Ngài
kể chuyện quá khứ này để chứng minh trí tuệ đặc biệt
phi thường của Ngài trong các đời trước.
Trong
tiền thân ấy, Bồ tát chỉ là một người thợ rèn nghèo
khó ở địa vị hèn kém trong xã hội, nhưng nhờ có trí thông
minh khác người, ngài đã lập được một kỳ công là làm
một cây kim có sức mạnh đặc biệt nằm trong sáu bao kim.
Khi rút ra, cây kim có thể đâm thủng hòn đe và đứng thẳng
trên mặt nước trước sự thán phục của mọi người thợ
rèn, và sau đó Bồ tát được vị trưởng phường rèn gả
cô con gái tuyệt sắc đã từng làm mọi chàng trai mơ ước,
trong số đó có Bồ tát. Người con gái ấy chính là tiền
thân của mẫu thân Tôn giả Ràhula, thường được gọi là
công chúa Yasodharà (Da Du Đà La). Theo truyền thống kinh điển,
khi bồ tát còn là vị đạo sĩ Sumedha được thọ ký thành
Phật dưới chân Đức Phật Dìpankara (Nhiên Đăng), có một
thiện nữ nhân đã phát nguyện làm bạn đời của Bồ tát
qua vô lượng kiếp sinh tử luân hồi cho đến khi Ngài thành
đạo Vô thượng Giác ngộ. Về sau, chính nàng cũng được
cảm hóa vào đạo pháp của Ngài và chứng đắc Thánh quả
A la hán.
Mối
nhân duyên tốt đẹp phi thường giữa Bồ tát và mẫu thân
Ràhula đã là một trong những đề tài chính của bộ truyện
tiền thân và truyện này là một ví dụ chứng minh.
Nhân
dịp đầu Xuân Tân Tỵ, tôi xin gửi đến chư vị đạo hữu
một chuyện đời xưa, nêu rõ trí tuệ phi thường của Bồ
tát tiền thân Đức Phật lồng trong một mối kỳ duyên giữa
đôi trai tài gái sắc đầy nét thơ mộng lãng mạn, diễn
tả một chàng trai si tình đã yêu say đắm dù chưa gặp mặt
cô gái, đó là một đặc điểm rất phù hợp với tình người
muôn thuở và đã đem lại niềm hỷ lạc nhẹ nhàng cho người
học đạo qua mọi thời đại.
-ooOoo-
Ghi
chú:
[1]
Tối thắng trí: trí tuệ viên mãn tối thượng của
Đức Phật sau khi Ngài thành đạo dưới cội bồ đề.
[2]
Như Lai: (Tathagata): nguyên nghĩa: vị đến như vậy, tức
là vị đã đạt chân lý. Đây là tiếng Đức Phật dùng để
xưng mình.
[3]
Bồ tát (Bodhisattva): nguyên nghĩa: vị hữu tình hướng
đến giác ngộ giải thoát. Ở đây chỉ nhân vật tiền thân
của Đứt Phật trong các đời trước cuủw Ngài, dù là thần
tiên, người hay thú vật v.v…
[4]
Mẫu thân Ràhula (Ràhulamàtà): tên gọi công chúa Yasodharà
hay Bimbadevi trong kinh điển Pàli.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 59, 02-2001)