Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Sàla, Cổ thụ cát tường
(465.
Tiền thân Bhadda - Sàla)
"Ngài
là ai đứng giữa không gian..."
Chuyện
này bậc Đạo Sư kể trong lúc trú tại Jetavana (Kỳ Viên)
về việc làm thiện sự đối với quyến thuộc của mình.
Thời
ấy vua Vidudabha vừa kế vị vua cha là Pasenadi ở Kosala, đã
quyết định đem quân sĩ đi sát hại dòng họ Thích Ca để
trả mối thù cũ đối với ngoại tộc. Đức Phật hay tin
liền đi đến thành Kapilavatthu (Ca Tỳ La Vệ) để ngăn cản
nhà vua tiến quân vào đó.
Vào
ngày bậc Đạo Sư ra đi lần thứ ba đã trở về, sau khi du
hành khất thực, và đã thọ thực xong, Ngài đang nằm nghỉ
trong Hương phòng, Tăng chúng từ mọi nơi tụ tập trong Chánh
pháp đường. Khi ngồi lại với nhau, Tăng chúng bắt đầu
nói đến công hạnh của bậc Đạo Sư.
-
Này các Hiền giả, bậc Đạo Sư chỉ cần xuất hiện và
khiến cho vua lui về, là giải quyết cho thân tộc Ngài khỏi
nỗi sợ chết. Bậc Đạo Sư thật là một người bạn lành,
hay cứu giúp gia tộc.
Bậc
Đạo Sư đi vào, hỏi Tăng chúng đang nói chuyện gì trong khi
ngồi tại đó. Tăng chúng thưa lại với Ngài. Sau đó, Ngài
bảo:
-
Này các Tỷ kheo, không phải chỉ bây giờ Như Lai mới hành
động vì lợi ích của các người thân tộc, mà ngày xưa
Như Lai cũng đã làm như thế.
Cùng
với lời này, Ngài kể một chuyện quá khứ.
*
* *
Một
thuở nọ, khi vua Brahmadatta trị vì tại Ba La Nại, và thực
hành Thập vương pháp (Mười đức tính của vua hiền), ngài
nghĩ thầm: "Khắp cõi Diêm phù đề này, vua chúa đều sống
trong các cung điện có nhiều cột trụ chống đỡ. Vậy một
cung điện được nhiều cột trụ chống đỡ chẳng kỳ diệu
gì, song nếu ta xây một cung điện chỉ có một trụ chống
đỡ thì sao?... Lúc ấy ta sẽ thành vị đế vương bậc nhất
giữa các vị vua!". Do vậy ngài triệu tập các nhà kiến trúc
lại, bảo họ xây cất cho ngài một cung điện nguy nga chỉ
dựng trên một cột trụ thôi. Họ thưa:
- Xin
tuân lệnh
Rồi
họ đi sâu vào rừng.
Tại
đó, họ ngắm nghía nhiều cây thẳng tắp, cao lớn xứng đáng
làm cây cột trụ duy nhất của một cung điện sang trọng
như thế. Họ bảo nhau:
- Đây
có đủ các cây loại này, song đường sá gồ ghề, ta chẳng
bao giờ chở chúng theo được, vậy ta phải thỉnh ý đức
vua về chuyện đó.
Khi
họ tâu như vậy, vua đáp:
- Hãy
dùng cái móc hay neo mà kéo chúng về, thế càng nhanh nữa.
Song
họ thưa:
- Chẳng
cái móc nào làm được việc này cả.
Vua
phán:
- Vậy
thì hãy tìm một cây trong thượng uyển của trẫm.
Các
nhà xây dựng đi vào vườn ngự, tại đó họ nhìn thấy một
cây Sàla dáng vương giả cao quý, thẳng tắp, cành lá xum xuê,
vẫn được dân làng, thị trấn tôn sùng, ngay cả hoàng tộc
cũng thường đến chiêm bái, và dâng lễ vật. Họ liền tâu
lại với vua. Ngại phán:
- Trong
vườn ngự của trẫm kia, các khanh đã tìm ra cho trẫm một
cây đại thụ, ồ tốt lắm, vậy hãy đi đẵn nó xuống ngay.
Họ
đáp:
- Xin
tuân lệnh.
Họ
đến khu vườn ngự, đôi tay cầm đầy các tràng hoa thơm
và các hương liệu khác, sau đó treo lên cây một tràng hoa
năm chùm, cuộn quanh thân cây một sợi dây thừng, buộc vào
đó một bó hoa thơm, rồi vừa thắp hương đèn, vừa chiêm
bái vừa khấn rõ:
- Từ
nay đến bảy ngày nữa, chúng tôi sẽ đẵn cây xuống theo
lệnh vua truyền. Cầu xin các Thần cư ngụ trên cây này hãy
đi nơi khác, và đó không phải lỗi chúng tôi.
Vị
thần sống trên cây nghe nói vậy, nghĩ thầm: "Những người
xây dựng này quyết đốn cây xuống và phá hoại chỗ cư
ngụ của ta. Nay đời ta chỉ kéo dài bao lâu còn nơi cư trú
này. Tất cả các cây Sàla non ở chung quanh cây này, có các
thần quyến thuộc của ta cư truỏ thật đông, cũng sẽ bị
phá hủy. Sự hủy hoại thân ta không quan trọng bằng sự
tiêu diệt đám con cháu ta. Vậy ta phải bảo vệ sinh mạng
chúng".
Thế
là vào lúc nửa đêm, với trang phục huy hoàng, uy nghi, vị
Thần cây bước vào cung thất lộng lẫy của vua, chiếu sáng
rực rỡ khắp phòng và đứng khóc cạnh chiếc gối của vua.
Ngài rất kinh hãi khi thấy vị thần, liền thốt lên vần
kệ đầu:
1.
Ngài là ai, đứng giữa không gian,
Mình
khoác xiêm y tựa thánh thần,
Sao
nỗi kinh hoàng kia phát khởi,
Mắt
ngài sao đẫm lệ tuôn tràn?
Nghe
vậy, vị chúa tể Thần cây ngâm hai vần kệ:
2.
Ở trong quốc độ, hỡi quân vương,
Người
biết danh cây: Đại Cát Tường,
Đã
sáu mươi ngàn năm vẫn đứng,
Toàn
dân đều cúng bái ta luôn.
3.
Dù chúng dựng xây lắm thị thành,
Lâu
đài vương xá, các cung đình,
Tuy
nhiên, chúng chẳng hề phiền nhiễu,
Cũng
chẳng gây tai hại đến mình,
Vì
chúng tôn sùng ta đến thế,
Xin
ngài, Chúa thượng cũng tôn vinh!
Tiếp
theo, vua ngâm hai vần kệ khác:
4.
Song một thân cây vĩ đại này,
Trẫm
chưa hề thấy tự xưa nay,
Chu
vi đẹp cả chiều cao nữa,
Hùng
mạnh, một cây vững chắc thay.
5.
Trẫm muốn xây nên mỹ lệ cung,
Chỉ
cần độc nhất trụ làm chân,
Trẫm
muốn đặt ngài vào chỗ đó,
Đời
ngài không ngắn ngủi đâu thần.
Nghe
vậy, vị Thần chúa ngâm hai vần kệ:
6.
Vì ngài mong muốn đẵn cây thần,
Xin
hãy chặt ta nhỏ mỗi phần,
Và
xẻ thân này từng mảnh một,
Hoặc
đừng gì cả, tấu Anh quân.
7.
Hãy chặt trước tiên lấy đỉnh đầu,
Kế
là phần giữa, gốc về sau,
Nếu
ngài đốn được ta như thế,
Cái
chết chẳng còn tạo khổ sầu.
Sau
đó, vua lại ngâm hai vần kệ:
8.
Trước hết chân tay, kế mũi tai,
Khi
người lâm nạn chửa tàn hơi,
Cuối
cùng thủ cấp này rơi xuống,
Cái
chết này đau đớn rụng rời.
9.
Cát Tường cổ thụ! Chúa sơn lâm!
Lạc
thú gì ngài cảm thấy chăng?
Sao,
lý do gì ngài ước muốn
Thân
cây được xẻ nhỏ từng phần?
Đại
thụ Cát Tường liền đáp lời qua hai vần kệ:
10.
Vì lý do này cao cả thay,
Cớ
sao ta muốn xẻ thân này,
Phân
ra từng mảnh, tâu Hoàng thượng,
Xin
lắng nghe lời ta nói đây.
11.
Quanh ta phồn thịnh đám thân bằng,
Sinh
trưởng nhờ nơi trú vẹn toàn,
Nếu
ta ngã mạnh, đè tan chúng,
Nỗi
đớn đau kia sẽ ngập tràn.
Vua
nghe vậy xong, lòng đầy hoan hỷ: "Vị Thần này thật cao cả
thay, ngài không muốn quyến thuộc mình phải mất nơi trú
ẩn do việc ngài mất chốn cư ngụ của riêng ngài. Thế là
ngài hành động vì lợi ích của thân tộc mình".
Và
vua ngâm kệ cuối cùng:
12.
Cát Tường cổ thụ, Chúa rừng xanh!
Tư
tưởng ngài cao cả thật tình,
Ngài
muốn giúp thân bằng quyến thuộc,
Vậy
trẫm cho ngài thoát hãi kinh.
Vị
Thần chúa, sau khi thuyết giáo vua xong, liền ra đi. Còn vua
an trú vào lời khuyên nhủ của ngài, bố thí và làm nhiều
thiện sự khác cho đến khi vua mạng chung, đi lên cộng trú
với các hội chúng ở cõi Trời.
* *
*
Sau
khi chấm dứt Pháp thoại này, bậc Đạo Sư bảo:
-
Này các Tỷ kheo, như thế là Như Lai vẫn hành động vì lợi
ích của thân bằng quyến thuộc mình.
Rồi
Ngài nhận diện Tiền thân:
-
Vào thời ấy Ànanda là vua kia, hội chúng của Đức Phật
là các thần trú thân trong các cây con của cây Sàla, và Ta
chính là cổ thụ Cát Tường, vị Thần chúa.
Nhận
xét:
Lòng
từ bi là một trong những đức tính quan trọng nhất của
Đức Phật và vì thế đạo Phật được gọi là Đạo của
Từ bi và Trí tuệ.
Đức
Phật dạy các đệ tử tu tập lòng thương xót đối với
muôn loài và giới bất sát là giới cấm đầu tiên của hàng
đệ tử tại gia. Không chỉ với các loài sinh vật, Ngài còn
trải rộng lòng từ đến muôn loại cỏ cây. Ngài khuyên các
đệ tử không làm hại cây cối, nhất là các khu rừng, vốn
là nơi trú ẩn, là bạn lành của những khất sĩ xuất gia.
Ngài khuyên mọi người phải tỏ lòng biết ơn các cây cao
bóng cả đã che chở họ bằng cách không chặt cành hái lá,
thậm chí Ngài còn dặn các Tỷ kheo thận trọng khi đem đổ
thức ăn thừa vào chỗ trống để tránh làm hại cây cỏ.
Trong
một số bài kinh Tương Ưng Bộ, Đức Phật dạy quần
chúng làm các thiện sự như xây cầu cống, đắp đường,
trồng công viên, trồng rừng, đào giếng... đem lại lợi
ích chung ở đời này và tái sinh cõi lành ở đời sau.
Câu
chuyện Tiền thân này là một ví dụ về lòng từ của Bồ
tát, tiền thân Đức Phật, khi Ngài là một vị chúa thần
cây.
Vị
vua trong chuyện này có tham vọng làm chủ một cung điện nguy
nga độc đáo nhất thiên hạ, nên dự định chặt cây Sàla
đệ nhất cổ thụ trong vườn ngự uyển. Đó là việc từ
xưa đến giờ chưa một vua chúa nào nghĩ đến vì cây này
vẫn được dân chúng toàn thành tôn sùng cúng bái hàng ngàn
năm nên có thể đã tạo thành một mỹ quan đặc biệt ở
vườn thượng uyển đem lại an lạc cho du khách mỗi khi đến
viếng cảnh này.
Sự
chặt ngã cây cổ thụ này sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng
đến cả vùng cây cỏ chung quanh. Nhưng với năng lực khiêm
tốn của một vị thần cây, Bồ tát không thể làm gì để
che chở quyến thuộc thân bằng của mình hơn là đến van
xin nhà vua ngừng việc tàn phá tai hại ấy.
Rồi
khi thấy không thể ngăn cản được ý định của vua, ngài
đề nghị vua cho chặt nhỏ cây cổ thụ ra từng phần để
bớt gây tổn thất cho đám cây cối chung quanh.
Trước
nghĩa cử hy sinh cao đẹp của vị thần cây, vua chợt tỉnh
ngộ và từ bỏ ý định đốn cây để bảo vệ khu rừng
như cũ. Vạ cũng từ đó, vua theo lời khuyên của vị thần
cây làm các thiện sự nên được sinh lên cõi trời.
Chưa
bao giờ lời khuyên của Đức Phật về sự bảo vệ môi trường
thiên nhiên lại mang tính thực tiễn và cần thiết như ở
thời hiện đại, trong khi khắp nơi trên thế giới, hàng ngày
vẫn diễn ra nạn phá rừng, nhất là các khu rừng nguyên sinh,
gây sức tàn phá có ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự sống
của muôn loài và có nguy cơ đe dọa luôn cả sự tồn tại
của loài người trên hành tinh xanh này. Tất cả các sự kiện
ấy đều phát xuất từ những tham vọng vị kỷ của những
người không hề biết nghĩ đến ích lợi và quyền sống
của người khác, nói gì đến muôn loài sinh vật.
Phải
chăng đã đến lúc các tổ chức hòa bình xanh cần khuyến
giáo toàn thể nhân loại phải bảo vệ môi trường sống
thiên nhiên để tự cứu mình theo tinh thần vô ngã vị tha
của Đức Phật từ ngàn xưa?
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 75, 06-2002)