Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Kiều nữ Sulasà
(số
419, Tiền thân Sulasà)
"Này
đây là chiếc vòng vàng..."
Bậc
đạo sư kể chuyên này trong lúc trú tại kì viên, về một
nữ tì của ông Cấp Cô Độc.
Chuyện
kể rằng vào một ngày lễ hội, khi nàng sắp đi cùng đám
gia nhân đến một lạc viên, nàng xin nữ chủ nhân Phước
Tướng cho nàng một món nữ trang để đeo. Bà chủ cho nàng
một món nữ trang của bà trị giá một trăm ngàn đồng tiền.
Nàng đeo vào cổ và cùng đám gia nhân đi đến chỗ vui chơi.
Một
tên trộm thèm món nữ trang kia, với dự định giết nàng
để đoạt của, hắn lân la đến nói chuyện với nàng tại
khu vườn kia. Hắn cho nàng ăn cá thịt và uống rượu mạnh.
Nàng suy nghĩ: "Ta chắc chàng làm vậy vì thích ta". Vào buổi
chiều tối khi mọi người nằm xuống nghỉ ngơi sau các cuộc
vui chơi, nàng đứng dậy đi tìn hắn. Hắn bảo:
-Này
cô nương, chỗ này không kín đáo, ta hãy đi xa hơn một chút.
Nàng
suy nghĩ: "Bất cứ việc gì thầm kín đều có thể xảy ra
nơi tại này, chắc chắn anh chàng muốn giết ta và đoạt
món nữ trang ta đang đeo. Vậy ta sẽ dạy cho chàng ta một
bài học". Vì thế nàng bảo:
-Thưa
tôn ông, thiếp đang khát nước khô cổ họng vì uống rượu
mạnh. Xin hãy kiếm cho thiếp một ít nước.
Rồi
đưa hắn đến giếng, nàng vừa bảo hắn kéo nước vừa
chỉ cho hắn sợi dây thừng và chiếc gàu. Tên trộm thả
gàu xuống. Rồi ngay khi hắn cúi mình để kéo nước lên,
cô nữ tì vốn rất lực lưỡng liền đẩy mạnh hắn với
đôi bàn tay và hất hắn xuống giếng. Nàng bảo:
-Mi
chẳng chết vì cách này đâu.
Rồi
nàng ném một cục gạch lớn trên đầu hắn. Hắn chết liền
tại chỗ. Khi nàng trở về thành và trả lại bà chủ món
nữ trang, Nàng bảo:
-Con
suýt bị giết hôm nay vì món nữ trang ấy.
Rồi
nàng kể lại toàn thể câu chuyện. Bà chủ bèn kể chuyện
lại với ông Cấp Cô Độc và ông trình báo với đức Như
Lai. Bậc đạo sư bảo:
-Này
gia chủ, đây không phải lần đầu tiên nữ tì ấy có trí
thông minh phát xuất kịp thời, mà ngày xưa cũng vậy. Đây
không phải lần đầu nàng giết kẻ ấy, mà trước kia cũng
đã từng giết kẻ ấy.
Và
theo lời ông Cấp Cô Độc, Ngài kể một chuyện quá khứ.
*
Ngày
xưa khi vua Bramadatta trị vì tại Ba la nại, có một kiều nữ
của kinh thành tên gọi la Sulasà, làm chủ một đoàn năm trăm
kĩ nữ sang trọng, giá mỗi đêm hưởng lạc ở đó là một
ngàn đồng tiền.
Cũng
trong kinh thành này có một tướng cướp tên là Sattuka, khoẻ
mạnh như voi, vẫn thường đột nhập vào các nhà giàu ban
đêm để cướp của thoả thích. Dân trong thành tụ tập lại
cáo trạng tâu với vua.
Vua
ra lệnh canh đóng rải rác khắp nơi để bắt tướng cướp
và xử trảm. Họ trói tay hắn ra sau và vừa dẫn hắn đến
pháp trường vừa đánh roi khắp minh mẩy. Lúc ấy nàng Sulasà
đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường, thấy tướng cướp
bỗng nhiên đâm ra si tình hắn và suy nghĩ: "Nếu ta có thể
giải nguy cho chàng chiến sĩ lực lưỡng này, ta sẽ từ bỏ
cuộc đời xấu xa hiện nay của ta và sống chân chánh với
chàng".
Nàng
lấy lại tự do cho hắn bằng cách gửi một ngàn đồng tiền
vàng đến tặng ngài thị trưởng rồi sau đó sống hạnh
phúc hoà hợp với hắn. Sau chừng ba bốn tháng, tướng cướp
suy nghĩ: "Ta sẽ chẳng bao giờ có thể ở một nơi như vầy,
song ta không thể ra đi tay không. Nữ trang của Sulasà trị
giá một trăm ngàn đồng tiền. Ta muốn giết nàng và lấy
của".
Vì
vậy một hôm hắn bảo nàng:
- Ái
nương ơi! Khi ta đang bị quân lính của nhà vua kéo đi, ta
hứa cúng lễ vật cho một thần cây trên đỉnh núi, nay vị
ấy đang đe doạ ta vì không trả lễ. Vậy chúng ta hãy đi
dâng lễ thần.
- Thưa
lang quân! tốt lắm, chúng ta hãy chuẩn bị lễ vật gửi đi
cúng thần.
- Này
ái nương! gửi lễ vật cúng thần không công hiệu gì đâu.
Chúng ta hãy cùng đi dâng lễ mang theo mọi món tư trang và
đám hầu cận.
- Thưa
lang quân! được rồi, chúng ta cùng làm vậy.
Hắn
bảo nàng chuẩn bị lễ vật và khi họ đến chân núi, hắn
bảo:
-Này
ái nương, vị thần này thấy đông người sẽ không nhận
lễ vật, vậy hai ta cùng đi lên núi dâng lễ.
Nàng
thoả thuận và hắn bảo nàng mang chiếc bình. Phần hắn đã
chuẩn bị hết sức chu đáo. Khi cả hai đến đỉnh núi, hắn
đặt lễ vật xuống gốc cây mọc cạnh bờ vực cao gấp
trăm lần một người thường và bảo:
-Này
ái nương, ta không đến đây để dâng lễ vật, mà đến
đây với ý định giết nàng rồi trốn đi với mọi tư trang
của nàng, vậy hãy cởi ra hết và góp thành một bó trong
áo khoác của nàng kia.
-Này
lang quân, tại sao chàng muốn giết thiếp?
-Vì
tiền của nàng đấy.
-Lang
quân ơi, hãy nhớ lại mọi việc tốt lành mà thiếp đã làm
cho chàng: Khi chàng bị xiềng tay chân và kéo đi xử trảm,
thiếp đã bỏ một anh chàng nhà giàu chỉ vì chàng và trả
một số tiền lớn để cứu chuộc chàng. Dù thiếp có thể
kiếm một ngàn đồng tiền mỗi ngày, thiếp cũng không nhìn
đến một nam nhân nào khác. Thiếp đã làm ân nhân của chàng
như vậy. Xin chàng đừng giết thiếp. Thiếp nguyện trao cho
chàng thật nhiều tiền và làm nô tì cho chàng.
Cùng
với những lời khẩn cầu này, nàng ngâm vần kệ đầu:
1.
Này đây là chiếc vòng vàng,
Này
đây ngọc bích cùng tràng hạt trai,
Lấy
đi tất cả chàng ôi
Xin
chàng cho thiếp làm tôi tớ chàng!
Khi ấy
Sattuka ngâm vàn kệ thứ hai phù hợp với mục đích của hắn,
đó là:
2.
Để vàng ngọc xuống kiều nương,
Và
nàng đừng có khóc thương buồn phiền
Ta
nay muốn giết nàng liền
Vì
ta không chắc hưởng tiền hồi môn.
Trí khôn
của Sulasà xuất hiện kịp thời, nàng suy nghĩ: "Tên cướp
này không muốn cho ta sống, vậy ta sẽ đoạt mạng hắn trước
bằng cách ném hắn xuống vực sâu”, và nàng ngâm hai vần
kệ tiếp:
3.
Suốt bao năm tháng lớn khôn
Với
bao hồi tưởng trong hồn thật chân,
Thiếp
thề giữa cõi phàm trần
Không
người nào đã thiết thân hơn chàng.
4.
Đến đây lần nữa cuối cùng
Thiếp
xin kính lễ trong vòng bàn tay
Chẳng
bao giờ ở đời này
Đôi
ta gặp mặt từ nay, hỡi chàng!
Sattuka
không thể hiểu được mục đích của nàng, liền nói:
-Tốt
lắm, này ái nương hãy đến ôm ta trong tay nàng.
Sulasà
đi vòng quanh hắn cung kính đảnh lễ ba lần, vừa hôn hắn
vừa bảo:
-Này
lang quân, bây giờ thiếp đảnh lễ chàng từ phía.
Nàng
đặt đầu nàng lên chân hắn, đảnh lễ hai bên, xong đi vòng
ra phía sau hắn như thế sắp đảnh lễ hắn tại đó; rồi
với sức mạnh như voi, nàng nắm hai cẳng hắn ném hắn lộn
ngược đầu xuống vực thẳm của tử thần cao gấp trăm
lần một người thường. hắn tan thân và chết tại chỗ.
Thấy
việc này, vị thần trên đỉnh núi ngâm các vần kệ sau:
5.
Trí tuệ khôn ngoan cũng lắm khi
Không
dành riêng với bọn nam nhi,
Nữ
nhi có thể nhiều minh trí
Xuất
hiện trong tình thế hiểm nguy.
6.
Trí tuệ khôn ngoan cũng lắm khi
Không
dành riêng với bọn nam nhi
Nữ
nhi nhanh trí nhiều mưu kế
Dự
định làm công việc kịp kì.
7.
Cô nàng bày tỏ trí khôn ngoan
Hiểu
biết tinh thông mọi lối đường,
Đã
giết anh chàng như lạp hộ
Giết
con nai với chiếc cung giương.
8.
Người nào khi gặp cảnh cùng đường,
Không
thể vương lên để thoát thân
Sẽ
ngã nhào như tên trộm ngốc
Ngã
vào trong vực thẳm tan xương.
9.
Còn kẻ tinh nhanh thấy sự tình
Hiểm
nguy đến với số phận mình,
Như
nàng được thoát thân ra khỏi
Cừu
địch bên mình đáng hãi kinh.
Như vậy
Sulasà đã giết tên cướp nọ. Khi nàng xuống núi và đứng
giữa đám hầu cận, hỏi chồng nàng đâu. Nàng bảo:
-Đừng
hỏi ta nữa!
Rồi
leo lên xe, nàng đi thẳng đến kinh thành.
*
Khi
pháp thoại chấm dứt, bậc Đạo sư nhận diện tiền thân:
thời ấy hai kẻ đó chính là hai người bây giờ, và vị
thần núi chính là Ta.
-ooOoo-
Nhận
xét:
Hai
chuyện tiền thân này đâu liên hệ đến hai người thiếu
phụ gặp tiếng sét ái tình với hai tướng cướp hung ác,
những kẻ lãng tử giang hồ trong bước đường cùng mà hai
nàng muốn cứu mạng để chung sống về sau. Nhưng cả hai
nàng đều phải trả giá rất đắt cho hành động phiêu lưu
mạo hiểm của mình dù mỗi người ở một hoàn cảnh, địa
vị khác nhau.
Vợ
chàng Tiểu xạ thủ vốn là một cô gái nề nếp gia phong
được cha nàng là một vị giáo sư danh tiếng lẫy lừng khắp
thiên hạ dạy bảo từ nhỏ trong khuôn khổ lễ giáo để
nàng trở thành người vợ hiền, và sau đó ông chọn chồng
cho con gái là người học trò xứng đáng nhất trong đám môn
đồ của ông. Nhưng tính tình của nàng lại chóng thay đổi
bất thường với nỗi khổ đam mê mãnh lịêt mù quáng, quên
mất đạo lý làm vợ, đã tàn nhẫn lập mưu giết chồng
nàng để thoả mãn dục vọng nhất thời. Và nàng đã gặt
hái kết quả tai hại do hành động khờ dại ấy ngay sau đó.
Tuy thế, nàng vẫn không thấy được lỗi lầm của nàng trong
cách xử thế và dự định tiếp tục sống theo tà hạnh,
nên Sakka Thiên chủ, hiện thân của Bồ Tát, phải giả dạng
xuống trần gian diễn một màn bi hài kịch để giáo hoá nàng
cho nàng biết ăn năn tội lỗi và sửa mình về sau.
Còn
nàng Sulasà trong chuyện này là một kỹ nữ thượng lưu vốn
theo nếp sống buông thả dục tình, nhưng bất chợt nàng đem
lòng say mê một tướng cướp mang tử tội và nàng tìm đủ
mọi cách cứu y thoát chết để có thể chung sống với y
từ giã nghề nghiệp xấu xa của nàng.
Nhưng
tướng cướp kia vốn quen sống đời giang hồ phiêu bạt đó
đây nên không thể gò bó mình vào cuộc sống bình thường
trong gia đình mãi được. Rồi bản tính hung bạo cũ nổi
lên khiến y quên cả người vợ ấy, chính là ân nhân đã
cứu mạng y không lâu trước đó. Và vì thế , y lập mưu
giết nàng để đoạt tài sản trước khi cất bước phong
trần một lần nữa. Ngay cả khi nàng hết lời van xin y tha
mạng và sẵn sàng dâng hết tài sản của nàng cùng làm nô
lệ cho y, y vẫn không từ bỏ ý định phản bội kia.
Đối
với một kẻ tán tận lương tâm không hề biết đã phải
như thế, nàng Sulasà chỉ còn cách duy nhất để tự cứu
mình là giết y. Trí thông minh xuất hiện giúp nàng nghĩ ra
mưu kế đánh lừa y để tránh được tai hoạ cho mình. Hành
động khôn ngoan và can đảm kịp thời của nàng để trừ
gian diệt bạo và tự giải thoát tình thế hiểm nghèo ấy
đã được Bồ tát thời ấy là vị thần núi chứng kiến
câu chuyện ngâm các câu kệ cảm hứng ca ngợi.
Cũng
như trong chuyện tiền thân con báo trước kia, đối với nhừng
loài hung ác, không hề biểt lẽ phải, Đức Phật cũng đã
khen ngợi những người hay vật đầy đủ trí khôn và lòng
can đảm chống cự lại chúng để tự bảo vệ mình.
Như
vậy, nói chung, trong những trường hợp gian nguy gặp kẻ hung
ác ỷ mạnh hiếp yếu để thỏa mãn cuồng vọng của chúng,
Đức Phật vẫn khen ngợi cách xử thế khôn ngoan của những
ai có đủ trí thông minh và can đảm để chống cự chúng
và tự bảo vệ mình, nếu không họ sẽ bị những kẻ thù
tàn bạo tiêu diệt ngay lập tức.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ số 69, 12-2001)