Tiểu
Bộ Kinh - Chuyện Tiền Thân
Chuyện
Củ sen và Hoa sen
(Số
392, Tiền thân Bhisapuppha)
"Ngài
không được phép ngửi hương hoa..."
Bậc
Đạo Sư kể chuyện này trong lúc trú tại Kì viên về một
Tì kheo. Chuyện kể rằng vị tì kheo ấy đã rời kì viên
và trú ở quốc độ Kosala gần một khu rừng. Một hôm, vị
ấy xuống hồ sen, khi thấy một hoa sen, vị ấy đứng tránh
gió và ngửi mùi hương sen. Vị nữ thần trong khu rừng ấy
đe doạ vị ấy:
-Này
tôn giả, ngài ngửi trộm hương, đây là một hình thức trộm
cắp.
Vị
Tỉ khoe ấy hoảng sợ trở về Kì viên, đến đảnh lễ Bậc
Đạo Sư và ngồi xuống một bên.
-Này
Tì kheo, lâu nay ông ở đâu?
-Bạch
Thế Tôn, con ở trong rừng nọ và vị nữ thần đe doạ con
như vậy.
Bậc
Đạo Sư bảo:
-Ông
không phải là người đầu tiên bị nữ thần đe doạ khi
ngửi hương hoa. Các bậc trí ngày xưa cũng từng bị đe doạ
như vậy. Và theo lời thỉnh cầu của vị Tì kheo ấy, Ngài
kể lại câu chuyện quá khứ.
Ngày
xưa, khi Vua Brahmadat ta trị vì ở Banares (Ba la nại), Bồ tát
thọ sanh vào một gia đình Bàlamôn Kàsi. Khi lớn lên, ngài
học các nghệ thuật ở Takkhasi là và sau đó trở thành nhà
khổ hạnh sống gần một ao sen. Một hôm ngài bước xuống
ao và đứng ngửi một đoá hoa đang nở, một nữ thần ở
trong một hốc cây gần đó ngâm vần kệ đầu đe doạ Ngài:
1.
Ngài không được phép ngửi hương hoa,
Dù
chỉ một hoa mới nở ra,
Đó
thật là hình thức đạo tặc,
Sa
môn, ngài trộm ngửi hương hoa.
Bồ tát
liền ngâm vần thi kệ thứ hai:
2.
Ta chẳng hái, không bẻ gãy hoa,
Mùi
hương ta ngửi tự đằng xa,
Ta
không thể bảo nào duyên cớ
Nàng
nói ta đang ngửi trộm hoa.
Cùng
lúc ấy, có một người đang đào bới ngó sen và củ sen,
làm gãy nát thân cây sen. Bồ tát thấy thế, liền nói:
-Nàng
gọi một người ngửi mùi hương từ đằng xa là ăn trộm.
Sao nàng không nói vậy với người kia đi.
Thế
là Ngài ngâm vần thi kệ thứ ba để nói chuyện này:
3.
Kẻ nọ đang đào bới củ sen,
Phá
thân cây gãy, đó nhìn xem,
Sao
nàng không bảo cách hành động
Kẻ
ấy là bừa bãi, thấp hèn?
Nữ thần
liền ngâm vần kệ thứ tư và thứ năm giải thích tại sao
nàng không nói với kẻ kia:
4.
Những người phóng túng , sống buông lơi,
Như
áo vú em, sống chán rồi,
Ta
chẳng nói năng gì kẻ ấy,
Song
ta chiếu cố nói ngài thôi.
5.
Khi bỏ tham dục của thế nhân,
Và
đi tìm chánh định thân tâm,
Tội
dù chỉ nhỏ như đầu tóc
Chẳng
khác trên trời đám hắc vân!
Nghe nữ
thần cảnh báo như vậy, Bồ tát xúc động ngâm vần kệ
thứ sáu:
6.
Hiển nhiên nữ thần hiểu tinh tường,
Nên
với ta, nàng đã đoái thương,
Nếu
thấy ta rày còn tái phạm,
Xin
nàng nói nữa, khẩn cầu nàng.
Sau đó,
nữ thần ngâm vần kệ thứ bảy:
7.
Ta chẳng sống đây phụng sự ngài,
Chúng
ta không ở mướn cho ai,
Xin
ngài tự kiếm đường đi tới
Hạnh
phúc tối cao giữa cõi đời.
Khích
lệ ngài như thế xong, nữ thần trở về nơi cư trú của
nàng. Còn Bồ tát nhiệt tâm nhập đại định về sau tái
sinh lên Phạm thiên giới.
*
Pháp
thoại chấm dứt, Bậc Đạo Sư tuyên thuyết các Thánh đế
và nhận diện tiền thân: lúc kết thúc các thánh đế, vị
Tì kheo đã được an trú vào sơ quả (Dự lưu). Thời ấy
nữ thần là Uppalavanna (Liên hoa sắc) và nhà khổ hạnh chính
là Ta vậy.
-ooOoo-
Nhận
xét:
Đây
là một chuyện tiền thân liên hệ đến lời dạy của Đức
Phật về cách giữ chánh niệm tỉnh giác trong mọi hành động
của một vị Tì kheo.
Đức
Phật luôn dạy chúng tăng giữ chánh niệm tỉnh giác trong
bốn oai nghi đi đứng nằm ngồi và tránh các cử chỉ buông
lung phóng dật của người đời để có thể đạt được
phong cách và ý tứ trang nghiêm của bậc chân tu.
Nhân
dịp một vị Tì kheo trẻ ngửi một hoa sen bên hồ, một nữ
thần đã xuất hiện và nhắc nhở vị ấy đừng ngửi trộm
hoa như vậy mà không xin phép ai.
Vị
ấy liền trình Đức Phật và được ngài dạy rằng ngày
xưa khi ngài còn là Bồ tát tu tập trong rừng, ngài cũng được
một nữ thần cảnh báo về hành vi tương tự.
Thuở
ấy, Bồ tát đã so sánh hành vi của mình với hành vi của
người đang bẻ ngó sen và củ sen một cánh bừa bãi, rồi
hỏi tại sao nữ thần không nhắc nhở kẻ ấy. Nữ thần
giải thích: Đối với những kẻ phàm tục chưa nghe chánh
pháp và còn tham đắm mọi dục lạc ở đời thì nàng không
muốn nhắc nhở vì họ đã từng phạm nhiều lỗi lầm khác
có thể còn to lớn hơn nhiều, nên dù được nhắc nhở cũng
vô ích.
Còn
đối với chư Tì kheo đã phát nguyện xuất gia, bỏ lại đằng
sau mọi dục lạc của thế gian thì phải luôn cẩn trọng
trong mọi cử chỉ hành động để có thể sông đời sống
phạm hạnh "hoàn toàn thanh tịnh và trắng bạch như vỏ ốc"
theo đúng lời Phật dạy mới có thể tinh cần tiến lên cao
trên con đường giải thoát giác ngộ.Vì thế chư vị ấy
cần thấy rõ sự nguy hiểm trong những lỗi nhỏ nhặt để
tránh phạm những lỗi lớn lao có thể cản trở bước đường
tu thân của mình.
Tuy
nhiên, lời cảnh báo ấy chỉ được đưa ra một lần và
sau đó vị ấy phải tự giác chế ngự bản thân chứ không
ai nhắc nhở mãi; vì việc xuất gia tu hành là ý nguyện riêng
của từng người. Vì vậy, nếu vị ấy muốn đạt hạnh
phúc tối cao thì phải tự mình thường xuyên hộ phòng tam
nghiệp thân, khẩu và ý thanh tịnh.
Bài
kinh này được xếp vào bộ Tương Ưng trong phẩm Chư Thiên.
Ở đây, bài kinh được chư vị kết tập kinh điển chế
tác thành một chuyện tiền thân theo thể văn xuôi xen kẻ
thi kệ vấn đáp để tăng thêm phần thú vị cho người học
đạo. Vị nữ thần ở đây chính là tiền thân của Tì kheo
ni Uppalavannà (Liên hoa sắc), một trong hai vị nữ đại đệ
tử của giáo hội Tì kheo ni đã được đức phật ban danh
hiệu nữ đệ tử thần thông đệ nhất bên cạnh Tì kheo
ni Khemà (Thái hoà) - trí tuệ đệ nhất. đồng đẳng với
hai tì kheo Sariputta (Xá lợi phất) và Moggallàna (Mục kiền
liên), trí tuệ đệ nhất và thần thông đệ nhất trong giáo
hội tì kheo tăng.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 66, 09-2001)