Tiểu
Bộ Kinh - Ngạ quỷ sự
Chuyện
Nữ nhân sói đầu
Bậc
Đạo sư kể chuyện này trong lúc trú tại Sàvatthì (Xá vệ).
Thời
xưa tại Bebares (Ba la nại), có một nữ nhân sống nhờ sắc
đẹp của mình. Bấy giờ tóc Nàng thật dài, đen nhánh, mịn
màng, mềm mại và óng ả, cuộn lại rất đẹp. Các bím tóc
Nàng được kết thành hai nắm tay, mỗi khi buông lơi chúng
xuống tận thắt lưng Nàng.
Lúc
đó, một số nữ nhân ganh tị bàn luận và sau khi mua chuộc
nữ tì của nàng, lại gửi cho cô ả một thứ thuốc sẽ
huỷ hoại mái tóc Nàng. Bấy giờ, nữ tì pha thuốc ấy vào
bột tắm và đưa cho chủ nhân vào lúc chủ nhân đi tắm ở
sông Hằng. Nàng dùng thứ thuốc pha ấy tẩm vào tóc thật
kĩ đến tận gốc và nhảy vào dòng nước. Ngay khi Nàng vừa
ngâm mình vào nước, tóc nàng liền rụng ra tận gốc, sạch
trơn tru và đầu nàng giống như trái mướp đắng.
Sau
đó, trông xấu xí như chim bồ câu bị vặt hết lông, Nàng
hổ thẹn không dám vào thành nữa, phải choàng khăn phủ đầu
và cư trú ngoài thành. Khi nỗi hổ thẹn đã qua đi và đã
biết ép hạt mè, Nàng sinh sống bằng nghề bán dầu và rượu
mạnh.
Một
hôm, khi ba người đàn ông say rượu đã ngủ mê man, Nàng
lấy trộm tất cả y phục của họ đang treo lủng lẳng. Rồi
một ngày nọ, Nàng thấy một vị Thánh tăng đi khất thực,
sau khi mời vị ấy vào, Nàng cúng dường một chiếc bánh
làm bằng hạt dẻ trộn dầu mè. Vì thương xót Nàng, vị
ấy đã nhận bánh và ăn.
Nàng
đứng đó với tâm hoan hỉ, che lên trên vị ấy một chiếc
lọng. Vị trưởng lão xúc động, nói lời tuỳ hỉ công đức
và ra đi.
Bấy
giờ, Nàng phát nguyện: "Mong ước Ta sẽ được mái tóc đen
mịn màng óng ả, mềm mại như tơ cuốn lên thật đẹp".
Về
sau nàng từ trần, nhờ vào thiện nghiệp của mình, Nàng được
tái sinh giữa một đại dương một mình trong một lâu đài
bằng vàng, tóc nàng được phục hồi như Nàng đã ước nguyện.
song vì Nàng đã lấy trộm y phục của đám đàn ông, nay Nàng
phải trần truồng. Nàng cứ tái sinh mãi trong lâu đài bằng
vàng kia và phai chịu sống trần truồng một kiếp (1) tại
đó.
Rồi
về sau, Đức Thế Tôn giáng thế, trong lúc Ngài trú tại Sàvatthì,
một trăm thương nhân có nhà ở đó lên thuyền đến xứ
Suvanbhùmi (Kim địa). Thuyền của họ bị bão tố trôi dạt
đến bờ kia. Lúc ấy nữ quỉ cùng lâu đài hiện ra trước
mặt họ. Khi vị trưởng đoàn thương nhân thấy nữ quỉ,
liền hỏi:
Nàng
là ai trú ở lâu đài,
Xin
hỏi, sao không đến phía ngoài?
Mau
bước ra đây, này nữ chủ,
Cho
ta chiêm ngưỡng lực hùng oai.
Nữ quỉ
đáp:
Ta
đây khốn khổ lại trần truồng
Không
dám bước ra bởi thẹn thuồng
Che
tấm thân mình bằng mái tóc,
Vì
ta ít tạo nghiệp hiền lương.
Thương
nhân:
Ta
sẽ đem y phục tặng nàng,
Mặc
vào che kín, hỡi hồng nhan,
Bước
ra, nữ chủ, ta mong muốn
Nhìn
ngắm nàng mang đủ thần lực.
Nữ quỉ:
Những
vật gì chư vị tặng ta
Cũng
không giúp ích được ta mà.
Song
đây có một người đồ đệ
Đầy
đủ lòng tin đức phật đà.
Sau
khi đem áo tặng người này,
Hồi
hướng cho ta phước đức vầy,
Ta
sẽ được ban nhiều hạnh phúc
Mọi
nguồn lạc thú sẽ tràn đầy.
Sau khi
nghe nàng nói, các thương nhân tắm rửa và thoa dầu thơm lên
người đệ tử tại gia kia và khoác lên chàng một bộ y phục.
Chư
vị kết tập kinh điển, ngâm ba vần kệ để giải thích
việc này:
Khi
đã tắm chàng, đám phú thương
Cho
chàng cư sĩ tẩm dầu hương,
Và
cho chàng được mang y phục,
Nữ
quỉ hưởng công đức cúng dường.
Kết
quả này do việc cúng dường.
Tràn
đầy y phục với đồ ăn.
Xiêm
y thanh lịch, nàng trong trắng
Khoác
lụa ba la nại tuyệt trần
Vừa
mỉm miệng cười, nàng mĩ nữ
Bước
ra lầu ấy, lại thưa rằng:
"Đây
là kết quả từ công đức
Lễ
vật các ngài đã hiến dâng".
Thương
nhân:
Lâu
đài lắm kiểu cách cao sang,
Khả
ái tươi vui sáng rỡ ràng,
Thần
nữ (2) nói cho đoàn lữ khách
Nghiệp
gì đây kết quả cho nàng?
Nữ thần:
Gặp
người khất sĩ bước du hành,
Chân
chánh tì kheo, dạ tín thành,
Ta
đến cúng dường người bánh dẻ
Trộn
dầu mè với chính tay mình.
Vì
thiện nghiệp này ta hưởng đây
Trong
lâu đài đã biết bao ngày
Như
là kết quả phần công đức,
Song
chẳng còn lâu ở chốn này.
Sau
bốn tháng nay sắp đến gần,
Rồi
ta sẽ gặp Dạ ma thần (3)
Xuống
niền địa ngục đầy khắc nghiệt,
Ta
sẽ đoạ kinh khủng tột cùng.
Ngục
bốn góc và bốn cửa vào,
Được
chia phần nhỏ thật cân sao,
Chung
quanh tường sắt đều bao bọc,
Và
sắt che trên đỉnh mái cao.
Nền
bằng sắt rực lửa bừng bừng,
Nóng
bỏng, chói loà khắp mười phương,
Địa
ngục muôn đời còn đứng mãi,
Trải
dài muôn cả trăm do tuần.
Nơi
kia ta chịu khổ lâu dài
Thọ
quả do ta nghiệp chín muồi,
Vì
thế ta thương than khóc mãi
Chuyện
này quả thật chẳng hề nguôi.
Tâm vị
đệ tử tại gia đầy xúc động thương cảm, chàng nói:
-Này
nữ thần, do năng lực của lễ vật nàng cúng dường ta, nàng
đã thành tựu mọi ước nguyện một cách xung mãn. Nhưng giờ
đây, do cúng dường các cư sĩ tại gia này và ghi nhớ mọi
đức hạnh của bậc đạo sư, nàng sẽ thoát ra khỏi tái
sinh vào địa ngục.
Nữ
thần vô cùng hạnh phúc, thiết đãi chư vị đây dủ các
loại ẩm thực, y phục, châu báu thần tiên và đưa tận tay
chư vị một bộ y dâng Đức Thế Tôn. Nàng cung kính đảnh
lễ và nói:
-Xin
hãy đến Sàvatthì và đảnh lễ Đức Thế Tôn cùng các lời
này ta nhắn gửi: "Bạch Đức Thế Tôn, có một nữ quỉ kia
cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn".
Sau
đó nhờ thần lực của mình, nàng đưa chiếc thuyền đến
cảng ngày hôm đó. Các thương nhân đó đúng hạn đến dâng
lễ vật lên Đức Thế Tôn và kể lại chuyện trên.
-ooOoo-
Nhận
xét:
Đây
là một trong những chuyện trình bày cảnh giới quỉ thần,
đó là trú xứ của những hạng chúng sanh đã gây ác nghiệp
đồng thời có làm việc thiện lúc còn sống ở cõi người.
Nữ
nhân trong truyện này đã sống theo tà hạnh, nhưng nhờ đã
làm được việc thiện cúng dường một vị thánh tăng một
chiếc bánh với tâm hoan hỉ nên nàng đã được hưởng một
phần hạnh phúc trong lâu đài giữa đại dương. Đồng thời
nàng phải chịu khổ hình sống trần truồng lạnh lẽo với
mái tóc che thân như là quả báo của hành vi trộm cắp áo
quần kiếp xưa.
Khi
duyên lành đến, nàng gặp được đám thương nhân là những
người đệ tử tại gia của Đức Phật và nhờ họ dâng
lễ vật cúng dường rồi hướng công đức ấy cho nàng thoát
khỏi khổ cảnh mà nàng phải lãnh thọ trong suốt một kiếp.
Sau đó, nàng lại được vị đệ tử đầy thành tín của
Đức Phật chỉ cho nàng cách cúng dường cả nhóm thương
nhân và ghi nhớ mọi công đức của bậc Đạo Sư để thoát
khỏi tái sinh vào địa ngục do tà hạnh trước kia của nàng.
Như
vậy, nhờ hành động cứu giúp người hoạn nạn và có lòng
tin vào Đức Phật, ác nghiệp của nàng được tiêu trừ và
nàng tiếp tục sống đời nữ thần trong lâu đài giữa đại
dương.
Điều
đáng chú ý ở đây là trong trường hợp đặc biệt không
có các bậc chân tu, các đệ tử tại gia đầy đủ lòng thành
tín mộ đạo có thể cúng dường lễ vật lên Tam bảo và
hồi hướng công đức về các loài quỉ để đem lại phước
phần cho chúng hưởng.
Chú
thích:
1.
Kiếp: một khoảng thời gian vô hạn lượng
2.
Từ đây, nữ quỉ (Peti) được gọi là nữ thần (Devi).
3.
Thần Dạ Ma (Yama) hay Diêm vương cai quản địa ngục. Ngục
toàn bằng sắt ở đây là ngục Avici hay vô gián, A tỳ- nơi
các loại chúng sanh có tội phải chịu đau khổ không ngừng.
(Trích
Nguyệt san Giác Ngộ, số 45, 12-1999)