BẢN
TRÍCH DẪN VÀI NÉT CHÍNH
TRONG
CÁC BÀI THUYẾT GIẢNG CỦA HT. THÍCH THÔNG LẠC
1..
Phật Giáo Đại Thừa không phải là Phật Giáo chánh thống,
mà là Phật giáo theo kiểu kiến giải giáo pháp của Bà La
Môn. Hay nói cách khác, Phật Giáo Đại Thừa là đạo Bà
La Môn lấy tên là Phật Giáo Đại Thừa để lừa đảo tín
đồ Phật Giáo. Cho nên nghĩa lý toàn bộ kinh sách Đại
Thừa là Giáo pháp của Bà La Môn chính gốc. .(ĐVXP-Tập 8)
2..
Thiền Đông Độ không phải là của Phật Giáo mà là của
Lão Giáo Trung Hoa (Tiên Đạo) Tư tưởng Lão Trang Trung Hoa phát
triển, có những điểm tương đồng với tư tưởng kinh sách
phát triển Đại Thừa Giáo Ấn Độ. Vì thế, sau này Phật
giáo Đại Thừa đồng hóa tư tưởng Lão Giáo lấy tên là
Phật Giáo Tối Thượng Thừa" hay còn gọi là "Thiền Tông".
Chủ trương của Thiền Tông là kết hợp Lão Giáo và Đại
Thừa, nên thường gọi là "Thiền Giáo đồng hành". ...(ĐVXP-Tập
8)
3..Khi
về họp ở Tỉnh Hội Phật Giáo Tây Ninh, ông Trưởng Ban
Tỉnh Hội đề nghị tôi biên soạn giáo án Tịnh Ðộ Tông,
Mật Tông, Pháp Hoa Tông và Thiền Tông. Trong buổi họp hôm
đó, tôi đưa ra ý kiến và vạch rõ bốn tông phái này
không phải của Phật Giáo mà của Bà La Môn Giáo:
a-
Tịnh
Ðộ Tông là pháp môn mê tín, lừa đảo giới tín đồ
bình dân, biến tu sĩ thành những ông Thầy tụng, Thầy cúng
tế làm những điều mê tín, phi đạo đức. Các vị Thầy
này phá giới luật Phật tận cùng, có một lối sống giống
như người thế tục, có vợ con, làm tất cả các nghề nghiệp
để sanh sống.
b-
Mật
Tông là pháp môn tà thuật, huyễn hoặc lường gạt tín
đồ nhẹ dạ, ham mê thần thông, biến ông Thầy thành Thầy
phù thủy, Thầy bùa, Thầy pháp, v.v...
c-
Pháp
Hoa Tông là pháp môn phi đạo đức, ngồi không mà muốn
làm giàu, làm ác mà muốn trốn tránh tội lỗi, biến ông
Thầy thành một vị Bà La Môn chuyên tế lễ, cúng bái, cầu
khẩn van xin v.v... Biến Ðạo Phật thành thần giáo.
Biến tín đồ mất sức tự chủ, luôn luôn sống trong tha
lực, tựa nương vào thần quyền, do thế mới sản xuất ra
Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.
d-
Thiền
Tông là pháp môn ngã chấp, lý luận có logic, dễ lừa
đảo giới trí thức, biến Phật Giáo vô ngã thành Phật Giáo
hữu ngã trừu tượng, mơ hồ, biến thiền sư thành giảng
sư, luận sư, v.v...
Sau
buổi họp đó các Thầy trong Ban Tri Sự Tỉnh Hội báo cáo
về Giáo Hội Trung Ương và Thầy tôi tức là Hòa Thượng
Thanh Từ. Tôi biết rất rõ điều đó, nhưng tôi không
ngại, là vì tôi xác định: Những gì tôi nói là sự thật,
vì sự thật thì còn để mọi người suy ngẫm, chứ sự thật
mà dối gạt được ai sao? ... [ĐVXP-Tập 7]
4.
Đức Phật dạy: “Tu là phải lìa xa ý muốn của mình”.
Cái ý muốn của mình là gì? Là Bản Ngã Ác Pháp.
Bản Ngã Ác Pháp không ly thì làm sao có Niết Bàn? Vô
Ngã Ác Pháp là Niết Bàn, chứ không phải Vô Ngã là Niết
Bàn, vì vô ngã cả ác lẫn thiện là cây đá. [trang
41 TCB1] Ðạo Phật chủ trương lấy thiện diệt ác, lấy đạo
đức nhân quả làm cuộc sống của mình không làm khổ mình
khổ người. Từ chỗ này chúng ta suy ra để thấy Ðạo
Phật không mâu thuẩn, vì Ðạo Phật "Vô ngã ác pháp chứ
không phải vô ngã thiện pháp". Nếu chúng ta tu hành
vô ngã cả thiện pháp và lẫn ác pháp thì hóa ra chúng ta
là cây, là đá; cây, đá là một loại vô tri vô giác, đó
là cái vô ngã của Ðại Thừa. Ðạo Phật không có vô
ngã như kiểu đó. (ĐVXP-Tập 8)
5.
Một người toạ thiền thân không động, miệng không nói
và ý không tư duy thì giống như cây đá, đó là thiền của
Đại Thừa và Thiền Đông Độ, ngược lại thiền định
của Đạo Phật thân không hành ác, nhưng thân hành thiện,
miệng không nói lời ác, nhưng miệng nói lời thiện,
ý không suy nghĩ điều ác, nhưng ý suy nghĩ điều thiện.
Cho nên nên Đạo Phật không chấp nhận hành không, không
chấp nhận hành ác, chỉ chấp nhận hành thiện. Vì
vậy tu theo đạo Phật không trở thành cây đá, mà trở thành
một con người hữu ích cho mình cho người, có nghĩa là không
làm khổ mình khổ người, tạo cảnh sống thế gian thành
cõi Cực Lạc, Thiên Đàng.....[trang 170 TCB 1]
6.
Muốn triển khai Minh trí tuệ, các nhà Đại thừa và thiền
Đông Độ dùng pháp hành ức chế niệm thiện niệm ác, cho
tâm không niệm thiện niệm ác là định và do tâm định thì
phát tuệ (chẳng niệm thiện niệm ác bản lai diện mục hiện
tiền), bản lai diện mục hiện tiền là Phật Tánh, mà Phật
Tánh là tánh giác, tánh giác tức là trí tuệ. Do những pháp
hành tu tập để triển khai trí tuệ như vậy. Họ đã lầm,
không ngờ đường tu tập ấy lại khai mở tưởng tuệ. Khi
tưởng tuệ được khai mở thì lý luận của các nhà Đại
thừa siêu việt tưởng, nên không tôn giáo nào tranh luận
hơn được, nhất là lý Bát Nhã của Đại Thừa. Do lý luận
siêu
việt tưởng Bát Nhã nên nó đã phá luôn Phật Giáo chính
gốc (vô khổ, tập, diệt, đạo). (ĐVXP-Tập 6)
7.
Cái
sai thứ nhất của kinh sách Phát Triển và Thiền Tông là:
Khi tâm hết vọng tưởng do sự tập trung ức chế ý thức
mà cho là định thì định đó không phải là định của Đạo
Phật, mà là định của ngoại đạo.
Cái
sai thứ hai là: Trong chỗ hết vọng phát sanh sự hiểu
biết, mọi người đều lầm tưởng mà cho sự hiểu biết
đó là trí tuệ. Sự thật đó là tưởng tri chứ không phải
trí tuệ. Đức Phật đã xác định trí tuệ ở đâu thì giới
luật ở đó; mà giới luật tức là đức hạnh, cho nên người
có đức hạnh là người có trí tuệ, người có trí tuệ
là người có đức hạnh.
Trí
tuệ hiểu biết những tưởng pháp như hiểu biết trong kinh
sách Đại Thừa và các công án của Thiền Đông Độ là tưởng
tuệ. Sự hiểu biết đó không ích lợi cho mình cho người.
Sự hiểu biết đó chỉ là một hý luận. Từ xưa đến
giờ các thiền sư dựng lên trò hý luận công án nói Đông
trả lời Tây, nói Nam trả lời Bắc và còn hơn thế nữa
là la, hét, chỉ, trỏ, v.v...(ĐVXP-Tập 8)
8.
Đọc suốt bộ kinh Kim Cang ta không thấy có một pháp hành
nào cả, chỉ toàn là hý luận lý thuyết suông. Cho nên
nói được nhưng chưa có ai làm được như trong kinh này.
Kinh này từ xưa đến nay đã cho chúng ta ăn toàn thứ bánh
vẽ......(ĐVXP-Tập 8)
9.
Kinh
Phạm Võng Bồ Tát Giới không phải là chánh pháp của
Phật mà là của Bà La Môn có thâm ý muốn diệt Phật
giáo nên mới chế ra Bồ Tát Giới. Mục đích của Bồ Tát
Giới là bộ sách có hình thức tổ chức người cư sĩ thành
một tổ chức để phục vụ cho Phật Giáo Đại Thừa. Phần
thứ nhất là khuyến dụ người cư sĩ thọ Bồ Tát Giới
để góp công góp của xây dựng đạo pháp của Bà La Môn,
nhưng sự thật là phục vụ cho quý Thầy Đại thừa: Bồ
Tát Giới là một bộ sách khuyến dụ Phật tử để lừa
công sức và lừa của cải, tiền bạc của họ. Bồ Tát Giới
là một loại kinh sách với thâm ý diệt Phật Giáo. Quý vị
đọc cho kỹ lại bộ sách thì mới thấy rõ âm mưu thâm độc
của Phật Giáo phát triển Đại Thừa. ...(ĐVXP-Tập 8)
10.
Kinh
Duy Ma Cật là kinh phát triển của Đại Thừa. Kinh
giáo Đại Thừa là kinh sách chịu ảnh hưởng của nhiều
tôn giáo khác nhau và những phong tục tập quán của con người
trên hành tinh này mà thành lập ra giáo lý của mình.
Nó không có gì đặc biệt riêng của nó, chỉ khéo dùng những
danh từ thật kêu và cũng giống như vẽ rắn thêm chân, thêm
râu, khiến cho mọi người dễ bị lường gạt tưởng là
rồng thật. Giáo lý Đại Thừa và Thiền Đông Độ cũng
lường gạt tín đồ như vậy, tưởng là một chân lý siêu
việt của Đạo Phật, nào ngờ là một giáo lý chắp vá,
như chiếc áo may nhiều loại vải thô xấu....(ĐVXP-Tập 8)
11.Kinh
Thủ Lăng Nghiêm đã lừa đảo mọi người. Tánh Biết,
Tánh Thấy, Tánh Nghe, những tánh này là thường, lạc, ngã,
tịnh, nó luôn luôn có trí tuệ diệu dụng, hằng giác, sáng
suốt
vô hạn, thế mà lại chui vào cái đải da hôi thúi. Thiền
Sư Triệu Châu trả lời cho một thiền tăng hỏi đạo: biết
mà cố phạm. Xưa Ðức Phật cho những luận thuyết này
là những loại luận thuyết trườn uốn như con lươn… Kinh
Thủ Lăng Nghiêm là kinh phát triển của Ðại Thừa, do người
sau viết ra mạo nhận là Phật thuyết, nên lối lý luận thiếu
chân thật, không logic, thường mâu thuẫn, v.v... Kinh này chỉ
dạy cho chúng ta thấy Phật Tánh thường hằng sáng suốt từ
vô thủy cho đến nay. Tất cả chúng sanh từ loài côn
trùng, cầm thú đến loài người đều có, có mà ngu như con
bò, nên thường chịu khổ từ kiếp này sang kiếp khác.
Thà là chịu ngu như loài cầm thú còn hơn có Tánh Giác mà
lại ngu thì mới buồn cười cho loại kinh sách xảo ngôn.
Suy nghĩ chút xíu, chúng ta sẽ thấy rất nhiều cái sai trong
kinh này ..[ĐVXP-Tập 8]
12..Kinh
Viên Giác không phải kinh sách Phật thuyết mà do các Tổ
thuyết, nhưng các Tổ khôn khéo gán cho Phật thuyết để dễ
lừa đảo tín đồ Phật Giáo và tín đồ Phật Giáo cũng
dễ tin tưởng là tất cả kinh đều do Phật thuyết vì kinh
sách Ðại Thừa tập kinh nào cũng bắt đầu bằng câu:
Như thị ngã văn nhất thời Phật tại Xá Vệ Quốc, kỳ thọ
Cấp Cô độc viên dữ ... , chỉ nội câu này cũng đủ lừa
đảo người khác rồi. Kinh sách Ðại Thừa nào cũng có
hai phần: 1- Dụ dỗ 2- Hăm dọa.
13..Ðức
Phật Di Lặc không có, đó chỉ là một Ðức Phật tưởng
tượng của các nhà Ðại Thừa Bà La Môn. Ðức Phật Di Lặc
đã được kinh sách Ðại Thừa nói đến rất nhiều.
Ðó là một thâm ý nham hiểm của các nhà Ðại Thừa Giáo,
đưa Ðức Phật Di Lặc ra để làm một cuộc cách mạng Phật
Giáo lật đổ Ðức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, thay thế bằng
vị giáo chủ mới là Phật Di Lặc. .(ĐVXP-Tập 7)
14…Bởi
vậy từ khi có sự hý luận của Ngài Long Thọ với
Trung
Quán Luận là một tai hại rất lớn cho tín đồ Phật
Giáo từ thế hệ này đến thế hệ khác chỉ toàn là ăn
thứ bánh vẽ cho nên không mấy vị tu sĩ đạt được giải
thoát, đến khi chết không có vị nào mà không đau khổ cả,
họ đều lăn lộn trăn trở trên giường bịnh một cách khổ
đau không thua gì người thế tục. .(ĐVXP-Tập 9)
15.
Trên đường hoằng hóa độ sanh, Thượng Tọa bộ tuy cố
giữ gốc Nguyên Thủy, nhưng vì các vị tu hành chưa chứng
đắc nên có sự kiến giải trong giáo lý ấy bằng trí tuệ
học giả hoặc bằng những kinh nghiệm chưa đến nơi đến
chốn như: Thiền sư Mahàsi, Thiền sư A-Chaan-chah. Hai
Ngài có những bài kinh soạn theo kiến giải kinh nghiệm tu
hành của mình như: Mặt Hồ Tĩnh Lặng, Thiền Minh Sát Tuệ,
v.v... Làm sai ý nghĩa và giáo pháp của Đức Phật rất lớn..Vì
tu hành chưa tới nơi tới chốn, nên các Ngài biên soạn những
loại kinh sách này vô tình đã để lại cho loài người trong
hiện tại và mai sau những tai hại rất lớn, làm hao tài tốn
của và phí cả cuộc đời của hậu học chẳng ích lợi
gì, khi họ theo tu những pháp môn này. Trong thế kỷ này,
tín đồ Phật Giáo khắp năm châu bốn biển đua nhau tu tập
thiền Minh Sát Tuệ. Tu tập thiền này phải tập trung
theo cơ bụng (Phồng, xẹp) nhằm diệt vọng tưởng. Loại
thiền ấy thuộc về thiền ức chế tâm nó không phải là
thiền của Đạo Phật.....(ĐVXP-Tập 8)
Cần
xem thêm chi tiết xin vào trang nhà của Tu Viện Chơn Như, Trảng
Bàng Việt Nam http://nguyenthuychonnhu.com/doctailieu.htm
hoặc down load đem về nhà đọc các sách do Tu Viện Chơn Như
ấn hành: http://nguyenthuychonnhu.com/download.htm