VÀI Ý NGHĨ
VỀ BÀI VIẾT CỦA HOẢ THƯỢNG THÔNG LẠC (7)
Nguyễn
Hòa
(Nét
chữ mầu đen là nguyên bản của HT Thông Lạc.
Nét
chữ mầu xanh đậm là của Nguyễn Hòa)
Đường Về
Xứ Phật Tập 7
Lời nói đầu
Khi
Ðức Phật còn tại thế, ông A Nan quỳ xin Ðức Phật cho
giới nữ xuất gia. Ðể thành lập giáo đoàn ni chúng, Ngài
đã xác định và tuyên bố trước chúng Tỳ Kheo: Nếu cho
người nữ xuất gia tu tập thì đạo Ta chỉ trụ thế có
năm trăm năm, thay vì phải trụ thế một ngàn năm.
Cớ
sao lại tuyên bố: Nếu cho giới nữ xuất gia thì đạo
Ta chỉ còn truyền thừa năm trăm năm. Không lẽ cho giới
nữ xuất gia thì giới nữ làm hư hoại Phật Giáo sao?
Không đúng giới nữ cũng là một con người như người nam,
họ cũng được quyền sống như người nam, cũng được quyền
xuất gia tu hành như người nam, họ tu hành cũng chứng quả
A La Hán như người nam, họ cũng đầy đủ trí tuệ không
thua gì người nam, họ cũng nhập được Tứ Thánh Ðịnh,
họ cũng đầy đủ Tam Minh lục thông. Cớ sao Ðức Phật lại
chế ra Bát Kỉnh Pháp bắt họ phải quỳ đảnh lễ một nam
tu sĩ mới xuất gia, thân tâm của vị này chưa có chút gì
gọi là thanh tịnh, mà buộc một người tu sĩ nữ chứng quả
A La Hán thân tâm đã thanh tịnh hoàn toàn phải đảnh lễ,
người nữ này có thể là một bậc Thầy của vị tu sĩ nam.
Lời
nói này là lời nói của các nhà phong kiến, của các tôn
giáo chịu ảnh hưởng phong kiến trọng nam khinh nữ chứ không
phải Ðức Phật nói những lời này và chế Bát Kỉnh Giới.
Nếu
Đại Thừa hạn chế, hay khinh thường việc Ni xuất gia , coi
như thế là sai lạc với giáo lý Tiểu Thừa (?) , thì
tại sao hiện nay ở các nước theo Nam Tông lâu đời
và thuần thành như Thái Lan, vẫn chưa cho nữ nhân xuất gia,
vẫn chưa cho họ lập Ni đoàn để tu hành theo đạo Phật.
Trong khi ở VN, nữ nhân đi tu (theo Thiền Tông) ít ra từ đời
Lý, như bà Chân Không Diệu Nhân (1041- 1113), và rất được
tôn kính. Nói chung, ở Đại Thừa nữ nhân vẫn dễ được
xuất gia hơn . Còn chuyện phụ nữ bị coi kém cỏi hơn, hay
bị đặt ở hàng thứ yếu sau nam nhân là vì nằm trong cái
văn hoá chung đề cao phụ hệ, phụ quyền (quyền của cha,
chồng, đàn ông được trọng hơn) trong lịch sử của nhân
loại thấy ở khắp Đông Tâỵ Tất nhiên, bây giờ và dần
dần những cách nhìn và đối xử thiên lệch đó chắn chắn
sẽ bị loại trừ. Như chúng ta hy vọng được là phụ nữ
Thái Lan rồi ra sẽ lập được Ni đoàn theo ý nguyện.
Thế
mà, Bà La Môn dám đặt điều: Nếu cho người nữ xuất gia
đạo Ta chỉ còn trụ thế năm trăm năm và chế ra Bát Kỉnh
Giới rồi cho là Đức Phật chế, để Phật Giáo cũng trọng
nam khinh nữ như các tôn giáo khác, thật là đau lòng.
Lại
phải viết thêm . Phụ nữ đi tu vẫn từng thấy có ở VN,
Trung quốc từ rất xa xưạ Dù là vẫn ít hơn nam giới, vì
ngày xưa phụ nữ ít quyền tự quyết định về cuộc đời
của họ, lại khi phải sống nơi vắng vẻ như chùa chiềng,
rừng núi, phải tự lực nuôi thân để tu hành thì rất là
khó khăn, bất tiện. Nên có thể giới luật đặt ra
dành cho họ rất nhiều khó khăn để họ phải suy nghĩ thật
kỹ lưỡng trước khi quyết định đi tu, phần khác là để
bảo vệ ho khi đi tụ Nhưng dù vậy, các nữ sư trụ
trì ở các chùa Đại Thừa đã có từ lâu, thuộc nhiều
tông phái . Ngày nay thì các ni sư giảng pháp trước công chúng,
hay trước tác sách Phật giáo cũng nhiều, nhưng lại là điều
rất ít thấy ở Phật giáo Nam Tông (hay Tiểu Thừa ngày xưa).
Nói như vậy , không phải là đẩy cái gì không hay về với
Tiểu Thừa (lại có thể mắc mưu làm kẻ đánh phá Tiểu
Thừa), nhưng phải trả lời như thế khi TL cho là đứng trên
"quan điểm" của Tiểu Thừa để phê phán Đại Thừạ Thật
ra, chuyện "trọng Nam khinh Nữ" là di sản văn hoá xấu của
cả nhân loại có từ khi mẫu hệ bị mất, và mọi người
đều chịu trách nhiệm, không phải chỉ có Phật giáo Đại
Thừạ
Thầy
Tổ của chúng ta lầm, cứ tin theo kinh sách D-ại Thừa mà
biến Phật Giáo thành một tôn giáo có giai cấp, một tôn
giáo trọng nam khinh nữ, một tôn giáo không xứng d-áng cho
con người ngưỡng mộ.
Bây
giờ nước VN trên lý thuyết vẫn đề cao giới vô sản ,
chống các giai cấp bốc lột, thì sư Thông Lạc cũng
theo lập trường Nhà Nước mà cho việc phân chia giai cấp
là điều rất xấụ Nếu một ngày nào đó VN bỏ việc đề
cao giai cấp vô sản, như đa số các nước khác trên thế
giới, thì HT TL có thay đổi "lập trường" không
? Dù sao, thì cũng không phải là trách gì HT TL. Vì đạo
Phật không thể sống, tồn tại bên ngoài xã hội, bên
ngoài chế độ chính trị quốc giạ Từ mấy ngàn năm nay,
các nước được đạo Phật truyền bá tới , nếu theo một
chế độ chính trị nào đó mà mọi người dân chấp nhận,
thì đạo Phật ở đó cũng phải chấp nhận như thế
, giống với mọi ngườị Dù đó là chế độ quân chủ hay
dân chủ, phân chia đẳng cấp hay không, tuy là ngay vào thời
Phật, ngài cũng đã lên tiếng bài trừ đẳng cấp, kêu gọi
tôn trọng người cùng khổ, coi mọi người đều bình đẳng
như nhaụ Nhưng nhìn chung, ở đạo Phật, chỉ nói riêng tại
các nước theo Đại Thừa, không thấy có chuyện phân chia
giai cấp, nghĩa là coi trọng vua quan, những kẻ giàu có
mà bỏ bê đám lê dân nghèo khổ. Ai cũng có thể đi tu được
và trở thành hoà thượng được mọi người kính trọng,
hay được phong làm quốc sư giảng pháp cho vua . Chuyện Bồ
Đề Đạt Ma thuyết pháp trước vua Lương Vũ Đế cho
thấy cái trí dũng, ít nhiều ngang tàng theo con mắt thế gian,
của một thiền sư gốc "Hồ lỗ" đối với bậc vua chúa
mà mọi người đều phải cung kính, phủ phục .
Năm
trăm năm đầu ấy, khi Đức Phật nhập diệt xong, các vị
Đại đệ tử của Người cũng lần lượt nhập diệt hết,
chỉ còn lại một số rất ít Tỳ kheo ẩn bóng tu hành chơn
chánh. Họ tránh danh, tránh lợi, tránh chia phe chia nhóm, tránh
chống trái, kích bác nhau; tránh những Tỳ kheo phạm giới,
phá giới, bẻ vụn giới v.v... Lúc nào cũng giữ
gìn giới luật nghiêm chỉnh và còn tu tập theo đúng giáo
pháp của Phật dạỵ Sống đúng phạm hạnh, không hề
vi phạm những lỗi nhỏ nhặt. Còn bao nhiêu vị khác
chạy theo danh, lợi, chia manh, chia múm thành lập 20 bộ pháị
Nếu họ không vì danh lợi, chia ra bộ phái để làm gì?
Phải không quý vị?
Ở
chỗ này , HT TL trong lúc như giả bộ đề cao các đệ tử
gần gũi của Phật, thì lại chống các tổ chức Phật giáo
có liền sau đó. Nên nhớ, vào lúc 20 bộ phái thành hình ở
Ấn Độ thì chưa có phân biệt Đại Thừa với Tiểu
Thừa, nhưng vì giáo nghĩa của họ có chỗ khác nhau,
nên mầm móng phân chia đã có. Ngoài những lý do khác, như
về chính trị, tình hình xã hội, thì có một điều phải
chấp nhận là bộ phái nào có giáo nghĩa đúng đắn,
hợp với Phật pháp, thích ứng với cuộc sống xã hội luôn
đổi thay, được nhiều người tin theo để tu tập, thì bộ
phái đó tồn tại lâu dài, thậm chí nhiều giáo nghĩa còn
được giữ gìn cho tới ngày naỵ Do đó , sau cùng chỉ còn
lại hai nhánh lớn của Phật giáo tạm gọi là Đại Thừa
và Tiểu Thừa, được truyền bá tại những vùng điạ lý
có tổ chức xã hội khác biệt. Chính ra Tiểu Thừa đã
được truyền qua Trung Hoa rất sớm, như Câu Xá tông,
nhưng vì không thích hợp với văn hoá , xã hội Trung
quốc thời đó, nên sau cùng không thể tồn tạị Ngoài
ra, nhiều hình thức tổ chức của giáo đoàn nguyên thủy
nếu giữ y nguyên thì không thể áp dụng được bên ngoài
Ấn Độ, như chuyện khất thực, tu trong rừng, toạ thiền
và ngủ dưới gốc cây,v.v... ở những nơi có thơì tiết
lạnh lẽo như Tây Tạng, Mông Cổ, Trung Hoạ
Hai
mươi bộ phái chia ra để dễ bề tự do phá giới luật của
Phật tận cùng. Giới luật các vị tỳ kheo không còn
giữ nghiêm túc như lúc Đức Phật còn tại thế. Hiện
giờ, chúng Tỳ Kheo không còn giữ gìn giới luật nghiêm túc,
nên được xem Đạo Phật đã mất từ khi chia ra bộ pháị
Xem
ra HT Thông Lạc chống lại đạo Phật từ lúc Phật giáo nguyên
thủy chia thành các bộ phái ở Ấn Độ, trước khi có chuyện
Đại Thừa với Tiểu Thừa “nên
được xem Đạo Phật đã mất từ khi chia ra bộ pháị".
Như vậy, theo Thông Lạc, Phật giáo chỉ "chân chính" vào thời
Phật, và đó là đạo Phật mà Thông L.ac hiện đang theo giữ
chăng ? Nếu ai có chút hiểu biết về lịch sử phát triển
Phật giáo thì thấy khó tin theo .
Đặc
biệt, thiền định của Đạo Phật bắt buộc tu tập phải
sống đúng giới luật và sống rất nghiêm túc, thì mới mong
thực hiện nhập được các loại thiền định đó, có nhập
được Tứ Thánh Định thì mới triển khai được trí tuệ
của Phật (trí tuệ Tam Minh).
Cái
"Tứ Thánh Định" này được Thông Lạc đề cao chỉ là Tứ
Thiền Định của Bà La Môn được Phật giáo tiếp nhận.
Nhưng Phật giáo có cải tiến, biến đổi, bằng cách thêm
Diệt Tận Định, hay sau khi thành tựu Tứ Thiền Định thì
hành giả quán Tứ Vô lượng tâm để phát triển lòng Từ
Bi, chứ không dừng lại ở chỗ cảm tho an lạc của
thiền ngoại đạọ Bây giờ loại thiền này, cũng còn gọi
là Phàm Phu Thiền, được Thông Lạc đưa lên làm Thánh Thiền.
Trong
buổi họp hôm đó, tôi đưa ra ý kiến và vạch rõ bốn tông
phái này không phải của Phật Giáo mà của Bà La Môn Giáo:
1-
Tịnh Độ Tông là pháp môn mê tín, lừa đảo giới tín đồ
bình dân, biến tu sĩ thành những ông Thầy tụng, Thầy cúng
tế làm những điều mê tín, phi đạo đức. Các vị Thầy
này phá giới luật Phật tận cùng, có một lối sống giống
như người thế tục, có vợ con, làm tất cả các nghề nghiệp
để sanh sống.
Tịnh
Độ Tông đã có từ xưa ở Ấn Độ, được truyền bá đến
VN qua Trung quốc, và là tông phái Phật giáo có tín
đồ đông nhất ở Trung Hoa, Nhật Bản và cả tại VN. Lịch
sử và lý do thành hình, tồn tại, phát triển của tông
Tịnh Độ không thể viết ngắn gọn được. Nhưng sự có
mặt của Tịnh Độ Tông cho tới ngày nay, ngay cả ở những
nước có nền văn minh khoa học, kỹ thuật và đời sống
cao hơn VN nhiều lần, như Nhật và Đài Loan, đã chứng tỏ
Tịnh Độ tông không phải là mê tín, dị đoan, chỉ dụ dỗ
được người nghèo khổ, ít học hay dốt nát. Chuyện các
tu sĩ (Tịnh Độ) ngày nay có gia đình (như ở Nhật, Đại
Hàn, VN) là những thay đổi mà riêng tôi thấy khó đánh giá
là tốt hay xấu, nên hay không nên, và phải cần một thời
gian lâu dài hơn, khi mà họ chọn đứng ở giữa hai giới
tu sĩ và cư sĩ trong pháp môn dựa nhiều vào tha lực. Ai không
chấp nhận được thì chọn làm hoặc tu sĩ hoặc cư
sĩ, hay chọn tu pháp môn khác. Thử nhìn ở các tôn giáo khác
đã có biến chuyển từ tu sĩ độc thân (linh mục) qua hình
thức cư si ~( mục sư) như đạo Thiên Chúa hay ở Ấn
độ giáo (nhiều đạo sư có gia đình). Dù sao là chuyện
tùy thuộc ở căn cơ của mỗi người tu theo Phật pháp.
2-
Mật Tông là pháp môn tà thuật, huyễn hoặc lường gạt tín
đồ nhẹ dạ, ham mê thần thông, biến ông Thầy thành Thầy
phù thủy, Thầy bùa, Thầy pháp, v.v...
Mật
tông ở VN sau thời cực thịnh có lẽ vào đời Lý, nay thấy
chìm sâu vào dân gian với nhiều tập tục cũ còn rơi rớt
từ xưa, ít phù hợp với thời khoa học, văn minh. Nhưng nếu
có trí tuệ, Thông Lạc phải thấy biết là Mật Tông với
các pháp môn hành trì chân chính đang được những nước
Tây phương đón nhận, tu tập, và không hề bị coi là mê
tín, dị đoan.
3-
Pháp Hoa Tông là pháp môn phi đo đức, ngồi không mà muốn
làm giàu, làm ác mà muốn trốn tránh tội lỗi, biến ông
Thầy thành một vị Bà La Môn chuyên tế lễ, cúng bái, cầu
khẩn van xin v.v... Biến Đạo Phật thành thần giáọ
Biến tín đồ mất sức tự chủ, luôn luôn sống trong tha
lực, tựa nương vào thần quyền, do thế mới sản xuất ra
Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.
Tôi
không biết về Pháp Hoa tông được trình bày như trên, hình
như chỉ có ở VN (?). Ở Trung quốc ngày xưa Pháp Hoa Tông
là tên có được dùng để chỉ tông Thiên Thai của ngài Trí
Khải (hay Trí Giả) thì rất chú trọng việc tu Thiền nghiêm
chỉnh, đồng thời cũng nghiên cứu học hỏi kinh Pháp Hoạ
Còn Quán Thế Âm bồ tát được Tịnh Độ và Mật tông đón
nhận, và giữ vai trò quan trọng trong việc tu hành của các
tông phái đó . Người ta tôn sùng Bồ Tát Quán Thế Âm, và
niệm danh hiệu ngài vì ngaì thể hiện cho lòng Từ Bi
vô lượng, cùng với nguyện lực độ sinh rộng lớn. Người
ngoài tông phái này, hay không thuộc về Đại Thừa, không
nhận có tha lực và sự cảm ứng giữa Bồ Tát và chúng sinh,
thì không thể luận bàn đúng đắn được.
4-
Thiền Tông là pháp môn ngã chấp, lý luận có logic, dễ lừa
đảo giới trí thức, biến Phật Giáo vô ngã thành Phật Giáo
hữu ngã trừu tượng, mơ hồ, biến thiền sư thành giảng
sư, luận sư, v.v...
Ở
đây Thiền Tông phải chịu tất cả chỉ trích mà Tiểu Thừa
dành cho Đại Thừạ Đó là "pháp môn ngã chấp" , hay "hữu
ngã" vì Thiền Tông nhận có cái Chân Tâm, Tự Tánh, như Đại
Thừa đã chủ trương. Thật ra, ban đầu Phật dạy "vô ngã"
là để phá cái ngã chấp. Nhưng khi mà "ngã" đã nhận là
không có, chỉ là một khái niệm từ nhận thức vô minh, thì
"vô ngã" cũng chỉ là một khái niệm khác mà thôi, chứ không
thật có. Tu Phật mà tưởng để đạt tới chỗ "vô ngã"
là không đúng, vì sẽ dễ rơi vào chỗ hư vộ Hơn nữa, cần
gì phải tu mới có "vô ngã", không tu thì vạn pháp cũng là
"vô ngã" cả rồi, chỉ thay đổi nhận thức là thấy được.
Vậy thì tu theo Phật là để đạt được cái gì khác, và
pháp "vô ngã" chỉ là phương tiện tu hành , không phải là
mục đích tu hành. Từ nhận thức tương tự, Đại Thừa thấy
có Chân Tâm ở cuối đường tu, chứ không phải là cái hư
vô ngoại đạọ Ai đồng ý vậy thì tu theo Thiền Tông để
đạt tới chân tâm, Phật tánh rất khó nghĩ bàn khi chưa tự
thể nghiệm được. Còn ai không đồng ý thì tu theo Tiểu
Thừa để có cái "vô ngã" cũng không biết là như thế nào
(Tiểu Thừa ở đây không phải chỉ Nam Tông). Có thể đây
chỉ là chuyện ưa thích hay do căn cơ riêng.
Sau
buổi họp đó các Thầy trong Ban Tri Sự Tỉnh Hội báo cáo
về Giáo Hội Trung Ương và Thầy tôi tức là Hòa Thượng
Thanh Từ. Tôi biết rất rõ điều đó, nhưng tôi không
ngại, là vì tôi xác định: Những gì tôi nói là sự thật,
vì sự thật thì còn để mọi người suy ngẫm, chứ sự thật
mà dối gạt được ai sao.
Từ
khi ra thất đến nay là 18 năm, tôi chẳng hề nói động ai
hết, chỉ có so sánh Thiền Đông Độ và bốn thiền của
Đạo Phật, cùng vạch trần những sự phá giới của tu sĩ
cho thầy tôi biết, đó là Hòa Thượng Thanh Từ.
Thông
Lạc học pháp "Tri Vọng"
của HT Thanh Từ chỉ trong ba tháng (và sau đó về miền
Tây tu theo khất sĩ) , và ai cũng biết HT Thanh Từ là thầy
giảng pháp chứ không phải thầy thọ giới của Thông Lạc..
Vậy thì TL việc gì mà phải trình thầy, phải "ngại" thầy
. Nhưng nếu kính trọng "thầy" Thanh Từ theo cách nói ở trên
thì sao Thông Lạc lại chê Thiền Tông của thầỵ Thử hỏi
có bao giờ Thông Lạc bàn thảo thẳng thắn về Thiền
Tông với HT Thanh Từ không ?
Bốn
tông phái này đã truyền thừa ở đất nước Việt Nam, một
thời gian rất dài (bốn ngàn năm văn hiến), nó đã trở thành
một truyền thống mê tín lâu đờị
Thích
Thông Lạc
Câu
viết trên tối nghĩa khiến có thể nghi ngờ cái trí
tuệ hay sự hiểu biết của Thông Lạc về Phật giáo nói
chung và về Phật giáo VN. Đạo Phật phát xuất từ Ấn Độ
vào 2500 năm trước thì làm sao truyền thừa ở VN tới 4000
năm ? Thật ra, Thông Lạc có biết Tịnh độ tông và
Thiền Tông là hai tông phái lớn đã được truyền qua VN từ
thời nào không ?
Với
thời gian dài đó cũng đủ để xác chứng các giáo pháp này
đã đem lại cho tín đồ Phật Giáo lợi ích được những
gì? Hay chỉ là đem lại sự lạc hậu mê tín ngu si cho
một dân tộc. Chắc quý vị đã rõ hơn ai hết.
Mọi
người, tôi tin có các học giả hiện nay trong nước,
đều tin là Phật giáo cực thịnh trong các đời Tiền Lê,
Lý , Trần đã đóng vai trò rất lớn trong việc xây dựng,
bảo vệ và phát triển đất nưóc VN , kể cả hình thành
một nền văn hoá dân tộc riêng rất đặc sắc . Sau này Phật
giáo VN suy yếu, theo luật vô thường , thì sự đóng góp đó
kém đị.
Những
chỉ trích của Thông Lạc về Tịnh Độ, Thiền Tông, Mật
tông, chỉ là nhắm vào một số hình thức sinh hoạt trong
một số cửa chùa hay ở một số người tu hành tại
VN hiện naỵ Đó chỉ là những gì rơi rớt lại
từ thời VN còn lạc hậu, thiếu hiểu biết về nhiều mặt
trong đời sống xã hội, thì bây giờ tự nó sẽ sửa
sai, điều chỉnh lại cho đúng với cách hành trì chân chính
và phù hợp với thời đại văn minh mà Phật giáo đang
phát triển rộng khắp thế giớị Không thể gán đó là di
sản xấu của Phật giáo Đại Thừa, trong khi Tiểu Thừa đã
không từng phát triển được ở nước VN thời cổ xưạ
Một vài hình ảnh của Phật giáo VN không được đẹp đẽ
, tồn đọng từ nhiều trăm năm nay, rồi sẽ qua mất đị
Nguyễn
Hòa
From:
Lien Tran <dentistkimlien@...>
Date:
Thu Jun 26, 2003 5:46 pm
Subject:
Re: Dear DH Hoa Nguyen
Chào
đạo hữu Hoà Nguyễn,
Chào
các đạo hữu,
Trước
đây có một vài đạo hữu giới thiệu các trích đoạn bài
giảng của Sư Thông Lạc lên diển đàn. Tôi đã đọc
và có rất nhiều băn khoăn thắc mắc vì Sư đã đụng chạm
đến Phật Giáo Đại Thừa, Tịnh Độ Tông, Mật Tông, Thiền
Minh Sát Tuệ và Thiền Tông Đông Độ. Mấy hôm nay được
đọc những bài viết của đạo hữu, tôi rất cảm kích và
lên tinh thần.
Thưa
đạo hữu, như đạo hữu đã biết cái truyền thống trọng
Tăng đã ăn sâu vào gốc rễ đa phần Phật tử VIỆT NAM cho
nên khi một vị Tăng nói hay viết một lời nói dù sai hay
đúng cũng không ai dám mở lời hay không dám đưa ra ý kiến
mà chỉ cúi đầu im lặng vì không muốn đụng đến Sư mà
chỉ lo bảo vệ ca’ nhân mình, sợ một cái gì vu vơ như
là sợ phạm tộị..mà không biết những tác hại sâu rộng
về những lời nói của Sư như thế nàọ
Tôi
xin thán đạo hữu đã can đảm thực hành hạnh vô uý thí
không sợ hãị Với kiến thức Phật Pháp thâm sâu và không
quản ngại tốn nhiều thì giờ đạo hữu đã bỏ công để
đọc và viết lên những bài nhận xét, phân tích những lời
của sư Thông Lạc để những người mới bước vào đạo
Phật hay đã vào đạo nhưng chưa có con mắt trạch pháp như
tôi, có thêm niềm tin vào đạo Phật, vững tin vào pháp tu
mà tôi đang thực hành.
Rất
mong được đọc thêm những bài phân tích kế tiếp. Một
lần nữa xin cảm ơn đạo hữụ
Ngưỡng
mong chư Phật chư Bồ Tát, các vị Long Thần Hộ Pháp gia hộ
đạo hữu cùng tất cả mọi người dũng mãnh kiên cường
hộ trì chánh pháp để chánh pháp trường tồn, chúng sanh
bớt khổ.
Ki’nh,
From:
"Hoa Nguyen" <THANHHUY@m...>
Date:
Thu Jun 26, 2003 6:56 pm
Subject:
Re: [hoasen-1] Re: Dear DH Hoa Nguyen
Chào
đạo hữu Liên Trần,
Xin
cám ơn đạo hữu đã có những lời khích lệ tốt đẹp làm
tôi rất cảm kích.
Thật
ra, sở học của tôi về Phật giáo không là bao nhiêu, cho
nên phần góp ý ở đây về nhiều điều sai lạc của HT TL
chắc cũng không đạt với lòng tôi mong muốn, thì làm sao
có thể đáp lại sự kỳ vọng của đạo hữu hay ai khác
được. Tôi đang làm việc này chẳng qua vì thấy phải làm
mà thôị Tôi nghĩ chúng ta phải may mắn lắm với đến được
với đạo Phật, đó là duyên lành lớn thứ nhất. Rồi lại
may mắn được học hỏi từ thầy hay qua kinh sách về
Phật pháp cao thâm. Có thể đạo hữu và tôi qua tu học Phật
giáo đang cảm nhận được những đổi thay tốt đẹp ngay
trong thân tâm mình, để thấy là đạo Phật càng thêm vi diệụ
Cho nên việc giữ gìn hạt giống lành của Phật pháp đương
nhiên trở thành là chuyện nên làm.
Những
bài viết của HT TL, tuy tôi vẫn chưa đọc hết, nhưng đã
thấy rõ là cực kỳ tai hại cho Phật giáo VN, nhất là trong
nước, khi người bình thường không thể có phương tiệ n
nhìn thấy được nhiều giá trị cao đẹp của đạo
Phật đối với con người, khi mà ngay vào thời đại của
khoa học vật chất rất tiến bộ, người ta vẫn hoan hỉ
giang tay đón nhận Phật giáo , và hâm mộ học hỏi, thực
tập Phật pháp. Càng đọc, tôi càng thấy HT TL, vô tình hay
cố ý , trước hết muốn triệt hạ những tông phái Phật
giáo lớn nhất ở VN, như Tịnh Độ, Thiền Tông, để rồi
sau đó cái giáo đoàn "nguyên thủy" nhỏ bé của TL cũng sẽ
tự sụp đổ, vì không thể đứng chơ vơ được một
mình khi không có gốc rễ vững chắc bằng . Vô tình hay cố
ý, TL khi đả kích giáo lý của Đại Thừa, mà trong đó
có nhiều chỗ cũng giống với giáo lý "tiểu thừa" của ông,
thì là đả kích cả Phật giáo VN nói chung. Nghĩa
là , kết cục toàn thể Phật giáo VN đều bị đả kích và
cùng sụp đổ, bởi một người tự nhận là (có vai vế)
trong Phật giáọ Một việc làm từ trí tuệ hay vô minh ?
Tất
nhiên, để làm công việc đó, ông Thông Lạc đã bỏ ra rất
nhiều thơì gian , công phu, và có nhiều phương tiên khác giúp
sức. Phần tôi, chỉ làm được những gì rất nhỏ để đối
phó lại, nên hiệu quả chắc chẳng là gì hết. Trừ khi được
sự hỗ trợ, góp sức thêm của nhiều đạo hữu khác.
Rất
hân hạnh được chia sẻ vài ý nghĩ riêng tư với đạo hữụ
Và rất cám ơn đạo hữụ
Kính,
Nguyễn
Hòa
From:
vuong van <vuongvanvan@...>
Date:
Fri Jun 27, 2003 2:41 am
Subject:
Re: [hoasen-1] Vài ý nghĩ về bài viết của HT Thông Lạc
Chào
D/H Hoà,
Xin
phép góp thêm ý kiến về v/đ Nam Nữ.
Về
hình thức, luật nghi, truyền thống tông phái có thể có sự
phân biệt nam nữ dưới góc độ nào đó chứ không phải
là không. Tuy nhiên cọ xát một cách triết lý thì chúng sanh
hoàn toàn bình đẳng
1-
"Ta là Phật đã thành - Các ngươi là Phật sẽ thành" không
hề có nghi vấn về khả năng thành Phật, Bồ tát ... của
các nữ tu sĩ. Chứng cớ trong phẩm Đề bà đạt đa - Kinh
Pháp Hoa, có kể Long Nữ được thọ ký . " Phụ nữ cũng có
thể thành Phật; về bản chất không có sự phân biệt giới
tính - mọi chúng sanh đều bình đẳng". Đây là 1 quan niệm
lịch sử. Cho tới cách mạng Pháp 1789, ý niệm bình đẳng
Tây phương chào đời, khi hơn 2000 năm trước trong kinh
Pháp Hoa ý nghiã bình đẳng còn sâu xa hơn thời hiện
đại đã được thuyết giảng.
2-
Rằng: vô phân biệt trí, trùng trùng duyên khởi ,
chủ thể & đối tượng là 1 ...giải thoát tướng + xả
ly tướng + tận diệt tướng nhằm dập tắt sựphân biệt
giưã mình và người, nhằm cảm nhận sự đồng nhất tất
cả chúng sanh trong vũ trụ Có như thế mới đạt Đại
bi tâm tức có khả năng đau cái đau của người - vui cái
vui của người - Thái độ kỳ thị, phân biệt giai cấp đi
ngược tâm thức PG nói chung và Phat Giáo Đại Thưà nói riêng.
VVV
From:
"Hoa Nguyen" <THANHHUY@m...>
Date:
Fri Jun 27, 2003 5:06 am
Subject:
Re: [hoasen-1] Vài ý nghĩ về bài viết của HT Thông Lạc
Chào
d/h Vuong Van,
Tôi
đồng ý với nhiều nhận xét của đạo hữu dưới đâỵ
Chỉ nói thêm vài điều riêng về Đại Thừa
Trong
Phật giáo Đại Thừa, Nữ rất được tôn trọng, hơn
là nhiều người tưởng. Như Phật mẫu Chuẩn Đề ,
Bồ Tát Quan Thế Âm rất được tôn kính, thờ phượng
. Ở Mật Tông còn có các Dalani, và ở Mật giáo Tây Tạng
còn có các đạo sư ni nổi tiếng.
Trong
vài kinh Đại Thừa, bà di mẫu của Phật Thích Ca đứng
ra hỏi pháp Phật.
Tôi
thấy so với các tôn giáo , đạo giáo khác, ở Tây Phương
hay ở Trung Hoa, thì Phật giáo Đại Thừa dành cho nữ giới
một vai trò quan trọng hơn, có khi gần như bình đẳng với
nam giớị Trong các Bồ Tát có lẽ Quan Thế Âm được nhắc
tới nhiều nhất, và có khi dược đưa lên làm Phật (Phật
Bà).
Hòa
From:
hongnhu96" <hongnhu96@..>
Date:
Sat Jun 28, 2003 5:13 pm
Subject:
Nam-Nữ - Re: Vài ý nghĩ về bài viết của HT Thông Lạc
Chào
hai anh,
Tôi
thấy xiển dương Nguyên Thủy, chỉ trích đại thừa mà nêu
vấn đề Nam nữ, là việc rất đáng ngạc nhiên. Trong Phật
giáo Nguyên Thủy, tôi chưa từng thấy nơi đâu nói có thể
mang thân nữ mà được giác ngộ. Nếu có cái nhìn nhất quán
trong PG, sẽ thấy vấn đề nam nữ thật ra khá gọi là đơn
giản. Tâm thức con người có thô có tế, không phải chỉ
1 thứ đơn thuần. (Tâm lý học này nay cũng biết phân biệt
có cái gọi là tiềm thức, sâu cạn nhiều tầng). Trong Phật
giáo, hoạt động của Tâm thức d-ược trình bày cực kỳ
phong phú. Các pháp môn khác nhau trong Phật giáo vận dụng
nhiều tầng lớp khác nhau của Tâm để tu hành.
Vì
vậy mà mỗi pháp môn có mỗi cách khác đối với Nam hay Nữ.
Nếu nữ hoàn toàn giống nam, thì d-ã chẳng cần chia ra Nam
hay Nũ, nhưng rõ ràng là có khác. Cái khác rõ rệt nhất, là
Nữ thì nhiều cẳm tính hơn. Hoạt động tâm thức ở mức
độ tình cảm giác quan ở người nữ mạnh hơn Nam. Nên tu
theo những pháp môn Tiểu thừa, người nữ không được sự
thuận tiện. Đó chỉ vì KHÁC, không vì có cao có thấp. Cũng
không vì Nguyên Thủy kỳ thị phái nữ.
Vào
D-ại thừa, thì nam nữ coi như nhau, đều có khả năng đứng
trong Tăng đoàn. Nhưng cũng chính vì giàu cảm tính, nên hễ
dính tới giới luật, là người nữ phải cố công nhiều
hơn nam. Nên giới luật cho tỷ kheo ni nhiều hơn tỷ kheọ
Cũng không phải vì kỳ thị, chỉ vì Nam Nữ vốn có sự khác
nhaụ Vào đến tinh túy của đại thừa là Phật tánh, Chân
Như, là tầng tâm thức vi tế nhất, ở đó Nam Nữ hoàn toàn
không sai biệt. Cho nên khi bước vào đỉnh cao của d-ại thừa,
thì không còn phân biệt Nam Nữ nữạ Vận dụng Chân Như
và Phật tánh để tu, thì vì ở dó Nam Nữ không sai biệt,
nên khả năng chứng ngộ của Nam hay Nữ, hoàn toàn như nhaụ
Lại
cho thấy vì giàu cảm tính, nên Nữ khó điều chế tâm thức,
nhưng khi điều chế được, thì khả năng của người nữ
đối với bồ đề tâm, cũng được sự thuận tiện hơn.
Nên hiện thân cho lòng từ bi của chư Phật thường luôn thị
hiện dưới sắc tướng của vị Phật bà. VN, Tàu có hình
ảnh d-ức Quán Thế Âm, Bạch Y Bồ Tát, Tây tạng có 21 vị
Taras, đều là biểu hiện của lòng từ bị Các vi, này là
bồ tát tận cùng địa vị, không thành Phật vì lòng đại
bi chứ không phải không có khả năng thành Phật. Và hoạt
động của các vị này ngang với hoạt động của chư Phật
Đà.
Là
chút điều được học, xin chia xẻ
Kính,
HNhư
From:
vuong van <vuongvanvan@..>
Date:
Mon Jun 30, 2003 12:21 am
Subject:
Re: [hoasen-1] Nam-Nữ - Re: Vài ý nghĩ về bài viết của HT Thông
Lạc
Chào
chịHN
Chức
năng thiên phú của phụ nữ là làm mẹ. Sự liên hệ tình
cảm giữa mẹ & con cho thấy vài "thần thông" hay thần
giao cách cảm hay giác quan thứ 6 ...v.v. nơi phụ nữ.
Ngoài ra còn có đức tính vô uý được diễn tả qua hình
ảnh gà mẹ đưa hai đối cánh yếu ớt che chỏ đàn con trong
khi diều hâu đang lao vút từ trên. Tình mẫu tử đước ví
von bao la như biển người Việt mình ai cũng biết. Tình
cảm thiêng liêng đó dành cho con mình hay "cái của ta". Nếu
tất cả chúng sinh được nhận thức như là "cái của
ta" thì không có gì, không có ai ngăn cản được phụ
nữ tới bờ bên kiạ
Nước
miếng trong miệng - một cách bình thường không dơ không sạch
vì không vướng bận tới - "cái của ta" rồi mà - Nhưng nếu
khạc nhổ ra ngoài không còn "cái của ta" - bắt
đầu có chuyện kể cả chuyện kỳ thị, chê bai, phân
chia giai cấp....
Trên
đây là ý nhỏ thêm với chị về đề tài lớn
: phụ nữ.
VVV
For
Printing or Down Load
Trở
Về Mục Lục