Kyabje
Chatral Sangye Dorjee Rinpoche là một trong những Yogi thành tựu
nhất hiện còn sống của Phật Giáo Tây Tạng. Ngài sinh vào
tháng Sáu năm 1913 tại Kham, Tây Tạng. Mỗi năm ngài cứu thoát
hàng triệu thú vật và là một người ăn chay nghiêm nhặt
trong hơn bốn mươi năm. Giờ đây ở tuổi cửu tuần, ngài
hết sức tích cực trong việc giúp đỡ con người và những
thú vật với lòng bi mẫn sâu xa vô lượng. TVA (Những Tình
nguyện viên Tây Tạng Bảo vệ Thú vật) có một cuộc phỏng
vấn độc quyền với Rinpoche vào ngày 29 tháng Năm, 2005 tại
Nepal. Khenpo Dorjee Tsering và Jamphel Rabten ghi lại lời của Rinpoche
và Chonyid Zangmo dịch sang Anh ngữ.
Từ
khi chúng tôi tới Ấn Độ, tôi là người đầu tiên trở
thành người ăn chay. Năm đầu tiên của Nyingma Monlam (1) ở
Bodh Gaya không dùng món chay. Qua năm sau tôi tới đó và phát
biểu tại một hội nghị của tất cả các Lạt ma Nyingma
cao cấp.
Tôi
nói với các ngài rằng Bodh Gaya là một địa điểm hết sức
đặc biệt, nó thật thiêng liêng đối với tất cả các Phật
tử, và nếu ta nói chúng ta tụ họp ở đây để dự Nyingma
Monlam nhưng ta lại ăn thịt thì đây là một điều đáng hổ
thẹn và là một sỉ nhục to lớn nhất đối với Phật Giáo.
Tôi nói từ giờ trở đi họ nên bỏ hẳn món thịt trong Nyingma
Monlam. Ngay cả những Lạt ma và tu sĩ Tây tạng cũng ăn thịt!
Thật xấu hổ biết bao nếu ngay cả các Lạt ma cũng không
thể từ bỏ thịt! Trước tiên các Lạt ma nên cam kết là
những người ăn chay trường. Nếu các Lạt ma trở thành người
ăn chay thì quý vị có thể nói với các cư sĩ. Khi ấy quý
vị cũng nên thuyết phục các tu sĩ trở thành người ăn chay.
Nếu những người tu hành hiểu biết nhiều mà lại ăn thịt
thì làm thế nào ta có thể trông chờ ở quần chúng ít học,
là những người chỉ biết đi theo sau giống như đàn cừu,
trở thành người ăn chay?
Trước
đây trong phái Sakya, ngài Sachen Kunga Nyingpo đã kiêng thịt
và rượu. Từ đó trở đi dần dần trong phái Nyingma có ngài
Ngari Pandita Pema Wangyal, một hiện thân của Vua Trisong Detsen.
Ngài là người ăn chay trọn đời. Ngoài ra còn có Lạt ma
không bộ phái Zhabkar Tsogdrug Rangdrol, ngài sinh ở Amdo và là
một người ăn thịt rất nhiều, nhưng khi ngài tới Lhasa và
thấy nhiều súc vật bị làm thịt trong lò sát sanh, ngài đã
trở thành người ăn chay trong những ngày còn lại của đời
ngài. Nhiều đệ tử của ngài cũng trở thành người ăn chay.
Nhiều người khác – những hành giả trong phái Sakya, Geluk,
Kagyud và Nyingma – đã làm như thế và trở thành người ăn
chay.
Ở
Kongpo, Gotsang Natsog Rangdrol bảo các tu sĩ kiêng thịt và rượu.
Bởi các tu sĩ Kongpo Tsele Gon không tuân lệnh ngài, ngài giận
họ và đi tới Gotsang Phug ở Kongpo hạ, và ở đó trong ẩn
thất cô tịch trong 20-30 năm. Tránh không làm những ác hạnh
như ăn thịt và uống rượu, ngài đã thành tựu chứng ngộ
và nổi danh là Gotsang Natsog Rangdrol, một vị Thầy có đầy
đủ phẩm tính cao cấp. Tương tự như thế, Nyagla Pema Dudul
kiêng thịt và rượu. Ngài đã thiền định trong ẩn thất
cô tịch trong 20-30 năm, không nhờ tới thực phẩm của người
khác mà tự nuôi sống bằng tinh chất của đá và đất, và
đã đạt được thân cầu vồng. Ngài nổi danh là “Pema Duddul
thành tựu thân cầu vồng.” Ngài sống vào thời của Nyagke
Gonpo Namgyal. Câu chuyện đã xảy ra như vậy.
Khi
tôi ở Bhutan, đôi khi thịt được phục vụ trong những buổi
lễ lớn hay những lễ cúng dường cho người quá cố. Việc
sát sinh cho người quá cố này là một chướng ngại cho sự
phát triển tâm linh của người chết và là một trở ngại
trên con đường dẫn tới giải thoát. Điều đó không có
lợi cho người quá cố.
Tất
cả những người sống trong vùng Himalaya đều là Phật tử.
Một vài Lạt ma Tamang và Sherpa là người vô minh. Vì muốn
ăn thịt và uống rượu, họ nói rằng điều đó là cần
thiết bởi họ là tín đồ của Guru Rinpoche, Ngài đã ăn thịt
và uống rượu. Nhưng Guru Rinpoche đã hóa sinh một cách kỳ
diệu chứ không như các Lạt ma đó sinh ra từ những cha mẹ
trong loài người. Guru Rinpoche lừng danh là Đức Phật Thứ
Hai. Vị Thầy của các Kinh điển là Đức Phật Thích Ca Mâu
Ni và vị Thầy của các tantra (Mật điển) là Guru Rinpoche
toàn trí, bậc đã tiên tri thật chính xác những điều sẽ
xảy ra trong tương lai. Kiêng thịt là một phương tiện để
thế giới được hòa bình. Tôi đã từ bỏ thịt, và tôi
cũng không dùng bánh ngọt vì nó có trứng. Ăn thịt và ăn
trứng thì giống như nhau. Một quả trứng sẽ nở thành một
con gà. Một con gà là một chúng sinh hữu tình. Ví dụ như
không có gì khác biệt trong việc giết một bào thai chưa ra
đời trong bụng một phụ nữ mang thai và việc giết một
đứa trẻ sau khi nó được sinh ra; việc sát sinh đều là
một ác hạnh. Đây là lý do tại sao tôi không ăn trứng.
Việc
làm của các bạn không vô ích – nó rất hữu ích. Thông
điệp này không chỉ dành cho Phật tử; mọi người có suy
nghĩ và lập luận đều có thể hiểu được thông điệp
này. Đặc biệt là tất cả những khoa học gia và bác sĩ
uyên bác hãy suy nghĩ về điều này: hút thuốc lá và ăn thịt
có lợi lạc gì không? Như một biểu thị của điều này,
người hút thuốc và người không hút thuốc, ai sống thọ
hơn? Người hút thuốc và người không hút thuốc, ai có nhiều
bệnh tật hơn? Các bạn sinh viên đại học có thể nghĩ về
tất cả những lý lẽ và tìm hiểu chúng. Tôi chỉ nói tiếng
Tây Tạng; tôi không nói các ngôn ngữ khác, nhưng tôi đã
nghiên cứu những giáo lý Luật ngoại và Kim cương thừa nội
của Đức Phật. Đặc biệt là tôi từng nghiên cứu các tác
phẩm Dzogchen (Đại Viên mãn) của nhiều học giả và yogi.
Tất cả các ngài đều nói rằng việc kiêng thịt có lợi
cho sự trường thọ.
Nếu
tôi nghĩ về gia đình của tôi, chẳng có ai sống quá 60 tuổi;
tất cả những thân quyến của tôi đã mất. Nhưng vì tôi
rời bỏ quê hương và kiêng thịt và không hút thuốc, hiện
nay tôi đã 93 tuổi. Tôi vẫn có thể đi bộ, ngồi và đi
đó đây bằng xe hơi hay máy bay. Trước đây ít ngày tôi
đã đi Lhakhang Gon ở Helambu, ở đó người ta đang xây mới
một tu viện Sherpa.
Các
bạn đã yêu cầu tôi nói về những lý do khiến tôi trở
thành người ăn chay, và những gì tôi nói với các bạn có
thể công bố cho mọi người biết. Những điều tôi nói với
các bạn hoàn toàn là sự thật, không phải là điều dối
trá. Nó được dựa trên Kinh điển Phật giáo, những giáo
lý của các guru, và căn cứ trên kinh nghiệm của riêng
tôi, chứ không dựa trên lời lẽ của một ít người tuyên
bố mình là học giả.
Đó
là lý do tại sao các bạn nên công bố thông điệp này. Tôi
cũng rất hoan hỉ trước công đức của các bạn. Những hành
động của các bạn chắc chắn là rất tốt lành. Các bạn
nên tiếp tục cuộc vận động của các bạn để giáo dục
các cư sĩ, và cả những tu sĩ nữa. Các bạn nên nói điều
đó cho các Lạt ma và Tulku ngự trên ngai cao và nghĩ rằng
mình thật quan trọng, và cũng nói với những người ở địa
vị thấp kém nhất, nói với cộng đồng tu sĩ và cả với
công chúng, với những người thế tục ở địa vị cao cấp
có lương tri tự mình có thể suy luận và cũng nói với những
người không có lương tri. Đây là những gì tôi phải nói.
Các bạn đã yêu cầu lão già nhu nhược này nói, vì thế
tôi đã nói cho các bạn nghe lời khuyên tâm huyết của tôi.
Thông
điệp và lý lẽ này phải được công bố; không được che
dấu điều gì trong thông điệp này.
Hồi
hướng:
Cầu
mong mọi chúng sinh đều được hạnh phúc.
Cầu
mong mọi cõi thấp mãi mãi trống không,
Bất
kỳ nơi đâu có các Bồ Tát,
Cầu
mong lời nguyện này được thực hiện./.
Nguyên
tác: “A Powerful Message by a Powerful Yogi” by Kyabje Chatral Rinpoche
http://www.semchen.org/articles/chatral-rinpoche.htm
Bản
dịch Việt ngữ của Thanh Liên
Chú
thích:
(1).
Monlam, cũng được gọi là Lễ Hội Cầu nguyện Vĩ đại của
Phật Giáo Tây Tạng, từ ngày 4 tới 11 tháng 1 theo lịch Tây
Tạng. Nyingma Monlam là Lễ hội Cầu nguyện Vĩ đại do phái
Nyingma tổ chức.
Xem
thêm:
Cam
Kết Trì Giữ Đạo Đức của Chatral Rinpoche, Việt ngữ: Thanh
Liên
A
Powerful Message by a Powerful Yogi
Kyabje
Chatral Rinpoche
Kyabje
Chatral Sangye Dorjee Rinpoche is one of the most accomplished Tibetan
Buddhist Yogis alive today. He was born in June, 1913 in Kham, Tibet. He
rescues millions of animals each year and has been a strict vegetarian
for over forty five years. Now in his 90's, he is as active as ever, helping
humans and animals alike with an unfathomably deep compassion. TVA had
an exclusive interview with the Yogi himself on 29th May, 2005 in Nepal.
Ven Khenpo Dorjee Tsering and Jamphel Rabten transcribed the Rinpoche's
speech and Chonyid Zangmo translated it.
I was
the first to become vegetarian since we came to India. The first year of
the Nyingma Monlam in Bodh Gaya was non-vegetarian. In the second year
I came there and spoke at a meeting of all the high Nyingma Lamas. I told
them that Bodh Gaya is a very special place which is holy to all Buddhists,
and if we say we are gathered here for the Nyingma Monlam and yet eat meat,
this is a disgrace and the greatest insult to Buddhism. I said they should
all give up meat from now on, during the Nyingma Monlam. Even the Tibetan
lamas and monks eat meat! What a shame if even the lamas can't give up
meat! First the lamas should commit themselves to being life-long vegetarians.
If the Lamas become vegetarian, and then you can address the lay people.
Then also you should urge the monks to become vegetarian. Otherwise if
knowledgeable religious people eat meat, how can one expect the ignorant
public, who follow along just like sheep, to become vegetarian?
Earlier
in the Sakyapas, Sachen Kunga Nyingpo abstained from meat and alcohol.
From then on gradually in the Nyingmapas there was Ngari Pandita Pema Wangyal,
an emanation of King Trisong Detsen. He was a vegetarian all his life.
Also the non-sectarian Lama Zhabkar Tsogdrug Rangdrol: he was born in Amdo
and was a heavy meat-eater, but when he went to Lhasa and saw the many
animals being slaughtered in the butchers' district of Lhasa, he became
vegetarian for the rest of his life. Many of his disciples also became
vegetarian. Many others - Sakyapas, Gelugpas, Kagyudpas and Nyingmapas
- have done like this and become vegetarian.
In
Kongpo, Gotsang Natsog Rangdrol told his monks to abstain from meat and
alcohol. Because the Kongpo Tsele Gon monks wouldn't obey his orders, he
became angry with them and went to Gotsang Phug in lower Kongpo, and stayed
there in isolated retreat for 20-30 years. Abstaining from non-virtuous
actions such as eating meat and drinking alcohol, he attained realization
and became known as Gotsang Natsog Rangdrol, a highly qualified teacher.
Similarly, Nyagla Pema Dudul abstained from meat and alcohol. He meditated
in isolated hermitages for 20-30 years, not relying on people's food but
rather nourishing himself on the essence of rocks and earth, and attained
rainbow body. He is known as "Pema Dudul who attained rainbow body." He
lived at the time of Nyagke Gonpo Namgyal. It happened like that.
When
I was in Bhutan, sometimes meat would be served during big ceremonies or
pujas for dead people. This killing of animals for the dead person is an
obstacle for the spiritual evolution of the dead and an impediment on the
path to liberation. It is of no benefit to the dead person.
The
people in the Himalayan region are all Buddhist. Some of the Tamang and
Sherpa lamas are ignorant. Because they want to eat meat and drink alcohol,
they say that it is necessary since they are followers of Guru Rinpoche,
who ate meat and drank alcohol. But Guru Rinpoche was born miraculously,
not like those Lamas who were born from human parents. Guru Rinpoche is
known as the Second Buddha. The teacher of the Sutras is Shakyamuni and
the teacher of the tantras is the omniscient Guru Rinpoche, who prophesied
exactly what will happen in the future. Abstaining from meat is a means
of attaining world peace. I have given up meat, and I also don't eat cake
since it contains eggs. Eating meat and eating eggs is the same. An egg
will hatch into a chicken. A chicken is a sentient being. For example,
there is no difference between killing the unborn fetus in a pregnant woman
and killing the child after it is born; the killing is the same negative
action. This is the reason why I don't eat eggs.
Your
work is not useless - it is very useful. This message is not just for Buddhist;
everyone who thinks and reasons can understand it. Especially all the learned
scientists and doctors should think about this: are smoking and meat-eating
beneficial? As an indication of this, who has a longer life span,smokers
or non smokers? Who has more illnesses, smokers or non-smokers? You university
students can think about all the reasons and figure it out. I only speak
Tibetan; I don't speak other languages. But I have studied the Buddha's
outer vinaya and inner vajrayana teachings. Especially I have studied the
Dzogchen writings of many scholars and yogis. They all say that abstaining
from meat is good for longevity.
If
I consider my own family, there is no one else who has lived beyond 60;
all my relatives are dead. But because I left my homeland and abstain from
meat and smoking, I am now 93 years old. I can still walk, sit and get
around everywhere by car and plane. A few days ago I went to Lhakhang Gon
in Helambu, where they are building a new Sherpa monastery.
You
asked me to talk about the reasons for becoming vegetarian, and what I
have told you may be publicized. What I have told you is all true, not
a lie. It is based on the Buddhist scriptures, the teachings of the gurus,
and on my own experience, not on the words of a few people who claim to
be scholars.
That
is why you should publicize this message. I also rejoice in your virtue.
Your actions are definitely virtuous. You should continue your campaign
to educate the lay people, and also the ordained people. You should tell
it to the lamas and Tulkus who sit on high thrones and think they are important,
and also to those of the lowest rank, to the monastic communities and also
to the public, to those worldly people in high position with common sense
who can reason for themselves and also to those without common sense.
This
is what I have to say. You have asked this frail old man to speak, so I
have told you my heart advice.
There
is a need for this message and the reasoning to be publicized; there is
nothing in this message that should be withheld.
Dedication:
May
all sentient beings be happy.
May
all the lower realms be empty forever.
Wherever
the Boddhisattvas live,
May
this prayer be realized