1.
Ta chọn ở núi rừng,
Đường
chim bặt dấu người.
Trước
sân có những gì?
Mây
trắng ôm núi đá.
Ở
đây gồm bao năm,
Thường
thấy xuân đông đổi.
Nhắn
nhủ khách lợi danh,
Tên
rỗng có ích gì?
2.
Người đời đọc thơ ta,
Trong
tâm cần giữ tịnh,
Keo
tham ngày kế mõng,
Dua
nịnh ngay đó chánh.
Đuổi
trừ hết nghiệp ác,
Quy
y nơi chân tánh,
Ngày
nay được thân Phật,
Hãy
mau theo luật răn.
3.
Nực cười đường Hàn Sơn,
Không
có dấu xe ngựa.
Khe
liền khó nhớ khúc,
Núi
chồng chẳng biết lớp
Sương
đọng ngàn đầu cỏ,
Gió
ngâm một dáng tùng.
Lúc
này quên đường tắc,
Hình
hỏi bóng về đâu?
4.
Muốn được chỗ an thân,
Hàn
Sơn giữ gìn lâu.
Gió
nhẹ thổi tùng dày,
Gần
nghe tiếng càng hay.
Dưới
núi người áo vá,
Lầm
thầm tụng kinh Phật.
Mười
năm về chẳng được,
Quên
mất đường đã qua.
5.
Tâm ta tợ trăng thu,
Đầm
xanh nước trong vắt.
Không
vật có thể sánh,
Bảo
ta nói thế nào?
6.
Trong núi sao quá lạnh,
Rét
buốt hơn mọi năm.
Đỉnh
núi tuyết đóng mãi,
Rừng
sâu khói thường cuộn.
Mùa
hạ cỏ xanh tươi,
Tiết
thu lá vàng rụng.
Đây
có khách trầm mê,
Nhìn
mãi chẳng thấy trời.
7.
Gái mày ngài trong thành,
Đeo
châu khua vang tai.
Oanh
vũ đùa trước hoa,
Tỳ
Bà đàn dưới trăng.
Ca
mãi âm mùa xuân,
Múa
vũ vạn người xem.
Chẳng
thể mãi như thế,
Phù
dung chẳng chịu lạnh.
8.
Chàng trai tài cởi ngựa,
Vun
roi chỉ dương liễu.
Nói
rằng không ngày chết,
Trọn
chẳng làm thang, thuyền.
Bốn
mùa hoa tươi đẹp,
Một
mai thành héo vàng.
Phô
mai cùng đường phèn,
Đến
chết chưa từng nếm.
9.
Muốn đi về vách đông,
Đến
nay biết bao năm.
Hôm
qua vịn dây leo,
Giữa
đường bị mây phủ.
Đường
hẹp
khó tiến lên,
Rêu
bám giày khó bước.
Mặc
tình dưới gốc quế,
Gối
đầu mây trắng ngủ.
10
. Trước núi riêng tĩnh tọa,
Trăng
tròn đang sáng ngời.
Muôn
vật bóng trong ấy,
Một
vầng vốn không soi.
Rỗng
rang thần tự trong,
Trùm
khắp rỗng mầu nhiệm,
Nương
tay thấy trăng kia,
Trăng
là tâm quan yếu.
11
. Nhà ta khéo ẩn giấu,
Chỗ
ở không ồn ào.
Đạp
cỏ thành ba lối,
Nhìn
mây thành bốn thôn.
Trợ
ca có tiếng chim,
Hỏi
pháp người không lời.
Ngày
nay cây sa bà,
Bao
năm là một xuân?
12
. Đàn, sách phải tự theo,
Tước
lộc dùng làm gì?
Vào
xe theo vợ hiền,
Trong
xe có con hiếu.
Gió
thổi bày đất lúa,
Nước
tràn vào ao cá.
Thường
nhớ con chim ri,
Đậu
yên trên một cành.
13
. Anh em cùng năm quận,
Cha
con vốn ba châu.
Muốn
nghiệm bầy le hợp,
Cần
rõ thỏ trắng chạy.
Bầu
linh trong mộng nhận,
Trong
tòa thần quít thu.
Cố
hương sao xa xôi,
Như
cá nương dòng nước.
14
. Một lần làm khách văn võ,
Ba
phen gặp vua anh minh.
Giữ
đông không thưởng quan văn,
Đánh
tây không khen quan võ.
Học
văn cùng học võ,
Học
võ cùng học văn.
Ngày
nay đã già rồi,
Sống
thừa chẳng đáng nói.
15
. Trang Tử nói đám ma,
Trời
đất là quan tài.
Ta
có lúc về đây,
Chỉ
cần một tấm bạc.
Chết
đem nuôi ruồi xanh,
Điếu
chẳng cần hạc trắng.
Đói
đến núi Thủ Dương, (Bá Di, Thúc Tề chết đói tại núi
này)
Sống
sạch chết cũng vui.
16
. Người hỏi đường Hàn Sơn,
Đường
Hàn Sơn chẳng thông.
Mùa
hạ băng không tan,
Ba
ngày mây lờ mờ.
Giống
ta từ đâu đến?
Cùng
tâm anh chẳng đồng.
Tâm
anh nếu giống ta,
Lại
được đến trong ấy.
17
. Trời sanh cây trăm thước,
Cắt
làm một khúc dài.
Đáng
tiếc tài rường cột,
Quăng
bỏ trong hang tối.
Nhiều
năm lỗi còn chắc,
Lâu
ngày da mục sạch.
Người
trí vác đem về,
Còn
chống được chuồng ngựa.
18
. Đuổi ngựa qua thành hoang,
Thành
hoang động tình khách.
Tường
thành xưa cao thấp,
Mồ
mã hoang lớn nhỏ.
Bóng
cỏ (bồng) tự bay lên,
Vang
vọng tiếng người chết.
Thở
than đều xương tục,
Sách
tiên không ghi tên.
19
. Oanh vũ nhà phía tây,
Ngu
La bắt đem về.
Người
đẹp sớm chiều đùa,
Ra
vào tại nhà mình.
Ban
cho lồng vàng nuôi,
Lồng
hẹp tổn cánh lông.
Sao
bằng loài ngỗng trời,
Bồng
bềnh vào mây trắng.
20
. Nhà ngọc rũ rèm châu,
Trong
có thiếu nữ đẹp.
Dáng
mạo hơn thần tiên,
Hồng
hào như đào lý.
Nhà
đông hợp sương xuân,
Nhà
tây nổi gió thu.
Đã
qua tuổi ba mươi,
Lại
thành bã xác mía.
21
. Cha mẹ nhiều kinh doanh,
Ruộng
vườn kia chẳng dư.
Vợ
dệt tơ kẻo kẹt,
Con
đùa miệng oa oa.
Chống
má nghe chim ca.
Ngày
sau ai khen ngợi,
Tiều
khách thường đi qua.
22
. Nhà ở ven dưới núi,
Trước
sân cỏ không cắt,
Dây
leo quấn chằng chịt,
Đá
xưa dựng cao vót.
Quả
núi khỉ vượn hái,
Cá
ao cò trắng ngậm,
Sách
tiên một hai quyển,
Dưới
cây đọc thì thào.
23
. Bốn mùa không dừng lại.
Năm
đi rồi năm đến.
Muôn
vật thường đổi thay,
Trời
cao không hoại diệt.
Trời
mọc rồi trời lặn,
Hoa
nở rồi hoa tàn.
Chỉ
có khách suối vàng,
Lặng
lẽ đi chẳng về.
24
. Năm đi đổi năm sầu,
Xuân
mới sắc vật tươi.
Hoa
núi cười nước xanh,
Cây
rừng múa khói biếc.
Ong
bướm tự nói vui,
Chim
cá lại rất thích.
Tình
bạn chơi chưa nguôi,
Đến
sáng không thể ngủ.
25
. Xử sự rất ngang tàng,
Chiếc
thân quá nặng nề.
Sống
là thân có hạn,
Chết
làm quỷ vô danh.
Từ
xưa nhiều như thế,
Anh
nay tính thế nào?
Nên
đến trong mây trắng,
Dạy
anh ca linh chi.
26
. Bèn tự ở Hàn Sơn,
Đã
qua bao vạn năm.
Mặc
tình ẩn suối rừng,
Dừng
lâu thấy tự tại.
Trong
núi người chẳng đến,
Mây
trắng thường mịt mù.
Cỏ
mịn làm nệm nằm,
Trời
xanh làm chăn đắp.
Vui
sống dựa đầu đá,
Trời
đất mặc đổi thay.
27
. Có đạo sĩ tu tiên,
Chỗ
ở kỵ người đến.
Khí
hậu thật mát mẽ,
Mùa
hạ cũng như thu.
Khe
tối thường chảy mãi,
Tùng
cao gió xạc xào.
Trong
ấy ngồi nửa ngày,
Quên
hẳn sầu trăm năm.
28
. Nhà thiếp ở Hàm Đan,
Giọng
ca thật trầm bổng.
Nhờ
ta ở an ổn,
Khúc
ấy dài xưa nay.
Đã
say chớ bảo về,
Quyến
luyến chưa hết ngày.
Nhà
em chỗ ngơi nghỉ,
Chăn
thêu đầy giường bạc.
29
. Chèo nhanh thuyền ba lá,
Khéo
cỡi ngựa ngàn dặm.
Không
thể đến nhà ta,
Bảo
rằng quá hoang vắng.
Hang
động sâu trong núi,
Sấm
vang trọn cả ngày.
Nếu
chẳng phải Khổng Khâu,
Không
thể đến với nhau.
30
. Người trí, anh bỏ ta,
Người
ngu, ta bỏ anh.
Không
ngu cũng chẳng trí,
Từ
đây nghe tiếp nhau.
Vào
đêm ca (với) trăng sáng,
Bình
minh múa (cùng) mây trắng.
Đâu
thể dừng tay miệng,
Ngồi
thẳng tóc phất phơ.
31
. Người quê ở nhà tranh,
Trước
cửa xe ngựa ít.
Rừng
sâu chim tụ họp,
Khe
rộng chứa nhiều cá.
Dắt
trẻ hái quả núi,
Cùng
vợ bừa ruộng cao,
Trong
nhà có những gì?
Chỉ
có sách đầy giường.
32
. Đi lên đường Hàn Sơn,
Đường
Hàn Sơn chẳng cùng.
Suối
dài đá chồng chất,
Khe
rộng cỏ chen nhau.
Rêu
trơn chẳng ngại mưa,
Tùng
kêu chẳng nhờ gió.
Người
nào thoát khổ lụy,
Cùng
ngồi trong mây trắng.
33
. Lục cực (2) trẻ thường bệnh,
Chín
châu luống tự bàn.
Có
tài bỏ hoang vắng,
Không
nghề nhàn lều tranh.
Trời
lên hang còn tối,
Mây
tan động còn mờ.
Trong
ấy con trưởng giả,
Mỗi
đứa không quần mặc.
34
. Mây trắng cao chót vót,
Sóng
nổi đầm nước xanh.
Lúc
này nghe ngư phủ,
Luôn
luôn vỗ chèo ca.
Mỗi
tiếng chẳng thể nghe,
Nay
ta nhiều lo sầu.
Ai
bảo (chim) sẻ không sừng,
Làm
sao xuyên mái nhà.
35
. Đường Hàn Sơn tối tăm,
Bến
khe lạnh vắng vẻ.
Tiếng
chim vang lảnh lót,
Lặng
lẽ không một người.
Gió
thổi mặt vùn vụt,
Phất
phới tuyết đầy thân.
Mỗi
sáng chẳng thấy trời,
Năm
năm chẳng biết xuân.
36
. Tuổi trẻ sầu những gì?
Sầu
thấy râu tóc bạc.
Tóc
bạc sầu những gì?
Sầu
thấy ngày rút ngắn.
Dời
đến ở Thái Sơn,
Đày
giữ nhà nghĩa địa.
Sao
nhẫn nói lời này,
Lời
này đau khách già.
37
. Nghe nói sầu khó bỏ,
Bảo
lời này chẳng đúng .
Sáng
qua vừa đuổi sạch,
Ngày
nay lại trói thân.
Tháng
hết sầu còn mãi,
Năm
mới sầu lại thêm.
Ai
biết dưới chiếc nón,
Vốn
là người sầu xưa.
38
. Hai rùa nương xe trâu,
Vượt
lên đầu đường đùa.
Bò
cạp bên cạnh đến,
Kêu
cứu muốn nương nhờ.
Chẳng
chở tình lầm lỡ,
Vừa
chở bị trầm lụy.
Nháy
mắt chưa nói gì,
Ra
ân lại bị đâm.
39
. Mùa xuân tầm còn nhỏ,
Người
nữ đi hái hoa.
Đùa
bướm nơi góc tường,
Quăng
ểnh ương xuống nước.
Tay
áo đầy trái mơ,
Thoa
vàng khều măng non.
Bàn
luận tranh sắc vật,
Đất
này hơn nhà tôi.
40
. Bà già nhà phía đông,
Giàu
sang khoảng ba năm.
Ngày
xưa nghèo hơn ta,
Nay
cười ta không tiền.
Bà
cười ta về sau,
Ta
cười bà ngày trước.
Cười
nhau nếu không dừng,
Bên
đông rồi bên tây.
(2)
Sáu hiện tượng hoặc quá nóng, quá lạnh … khiến trẻ phải
bệnh.
41
. Giàu sang nhiều phiền nhọc,
Gặp
việc khó vâng theo.
Gạo
trắng đã đổi hồng,
Một
lít chẳng cho vay.
Hỏi
vặn tra xét mãi,
Mua
tơ chọn lụa trước.
Nếu
đến ngày lâm chung,
Khách
điếu có ruồi xanh.
42
. Tôi xưa từng thấy kẻ thông minh,
Thông
suốt tài ba chẳng ai sánh.
Thi
đậu tiếng khen rền đất trời,
Thơ
cú ngũ ngôn vượt quần chúng.
Làm
quan trị nước siêu tiền bối,
Lại
bảo người sau khó noi theo.
Bỗng
nhiên giàu có tham tài sắc,
Ngói
bể băng tan không lời bày.
43
. Hạc trắng ngậm hoa đắng,
Một
hơi bay ngàn dặm.
Muốn
qua núi Bồng Lai,
Đến
đây lương thực nhiều.
Chưa
đến lông gẫy rụng,
Lìa
bầy lòng nhớ thương.
Bay
về tổ xưa cũ,
Vợ
con chẳng biết nhau.
44
. Quen ở nơi xa vắng,
Chợt
về chùa Quốc Thanh.
Thường
hỏi lão Phong Can,
Nhưng
đến gặp Thập Đắc.
Riêng
về trên Hàn Nham,
Không
người nói hợp lòng.
Tầm
cứu không nguồn nước,
Nguồn
cùng nước không cùng.
45
. Đời trước quá ngu si,
Chẳng
phải ngộ hôm nay.
Hiện
tại nghèo như thế,
Đều
do đời trước làm.
Đời
nay nếu chẳng tu,
Đời
sau hoàn như cũ.
Hai
bờ đều không thuyền,
Xa
xôi nên khó qua.
46
. Rực rỡ gái họ Lư,
Xưa
nay tên chẳng sầu.
Thích
cỡi ngựa hái hoa,
Vui
chèo thuyền cắt sen.
Quỳ
trên chiếu thêu gấu,
Thân
mặc áo phụng xanh.
Nhớ
sầu sau trăm năm,
Cũng
phải về nghĩa trang.
47
. Vợ Trâu Công (ở) Để Nhãn,
Mẹ
nàng tại Hàm Đan.
Hai
người đều đã già,
Đồng
thích thiếu niên đẹp.
Hôm
qua gặp tiệc tùng,
Áo
rách bày sau lưng.
Chỉ
vì mặc quần rách,
Ăn
bánh thừa của người.
48
. Một mình nằm hang đá,
Mây
đùn ngày chưa tan.
Trong
thất tuy tối tăm,
Nơi
lòng dứt ồn náo.
Nằm
mộng dạo lầu vàng,
Hồn
về qua cầu đá.
Đuổi
trừ kẻ phiền ta,
Rõ
ràng bầu treo cây.
49
. Sự vật có chỗ dùng,
Dùng
nó phải thích hợp.
Nếu
dùng không đúng chỗ,
Không
lợi lại hại thêm.
Đục
tròn đẽo mộng vuông,
Buồn
thay phí công làm.
Ngựa
giỏi sai bắt chuột,
Chẳng
bằng con mèo què.
50
. Mọi người ai chẳng chết,
Việc
chết xưa nay đồng.
Mới
thấy gã to lớn.
Bỗng
thành một đống tro.
Suối
vàng không ánh sáng,
Cỏ
xanh có lúc tươi.
Đi
đến chỗ đau lòng,
Gió
tang buồn chết người.
51
. Đánh ngựa roi san hô,
Đuổi
chạy về Lạc Dương.
Tự
thích tuổi trẻ đẹp,
Chẳng
tin có già buồn.
Tóc
bạc chắc chắn điểm,
Hồng
nhan há bền lâu?
Hãy
xem mồ nghĩa trang,
Chính
là đảo Bồng Lai.
52
. Trọn ngày mãi như say,
Dòng
đời chẳng tạm dừng.
Vùi
dưới cỏ bồng lau,
Sáng
nay sao mờ mịt.
Xương
thịt tiêu tán hết,
Hồn
phách bao điêu linh.
Chẳng
cần cắn miệng sắt,
Bởi
do chẳng đọc kinh (kinh Lão)
53
. Chuyên bề ngồi Hàn Sơn,
Thầm
ở ba mươi năm.
Hôm
qua hỏi bạn thân,
Quá
nửa vào suối vàng.
Chết
dần như đuốc tàn,
Chảy
mãi tợ nước sông,
Sáng
nay đối ảnh mình,
Chẳng
theo dòng lệ rơi.
54
. Gọi nhau hái phù dung,
Rất
thích trên dòng xanh.
Vui
đùa chẳng biết chiều,
Thường
thấy gió cuồng thổi.
Sóng
bợ con uyên ương,
Nước
nhồi chim le le.
Lúc
này ngồi trên thuyền,
Tình
dâng trào không nguôi.
55
. Liễu rũ tối như khói,
Hoa
bay như tuyết rơi.
Chồng
ở châu Lìa Vợ,
Vợ
tại huyện Nhớ Chồng.
Mỗi
người trụ một nơi,
Khi
nào được thấy nhau?
Nhắn
nhủ lầu trăng sáng,
Chớ
chứa đôi én bay. |
56
. Có rượu đãi nhau uống,
Có
thịt mời nhau ăn.
Suối
vàng người trước sau,
Tuổi
trẻ cần nổ lực.
Quan
quyền tạm thời vinh,
Vòng
vàng trang sức tạm,
Ông
Trương cùng bà Trịnh,
Chết
rồi không tin tức.
57
. Đáng thương bậc trượng phu,
Thân
thể rất oai linh.
Tuổi
chưa tròn ba mươi,
Tài
nghệ trăm thứ khéo.
Ngựa
vàng đuổi hiệp khách,
Cơm
vua nhóm bạn lành,
Chỉ
có một thứ ác,
Chẳng
truyền đèn vô tận.
58
. Hoa đào sắp qua hạ,
Gió
trăng thúc chẳng chờ.
Tìm
hỏi người đời Hán,
Không
thể còn một người.
Mỗi
sớm hoa héo rụng,
Hàng
năm người đổi dời.
Ngày
nay nơi đất liền,
Khi
xưa là biển lớn.
59
. Ta thấy gái nhà đông,
Tuổi
đời khoảng mười tám,
Nhà
tây bên cạnh hỏi,
Nguyện
cùng kết vợ chồng.
Giết
dê nấu mạng chúng,
Tụ
đầu hành dâm sát,
Vui
thích cười hỷ hạ,
Tiếng
khóc bị hành quyết.
60
. Nhà nông nhiều ruộng dâu,
Vết
trâu đầy mé hiên.
Chẳng
tin có nhân quả,
Cố
chấp khi nào tỉnh.
Mắt
nhìn tiêu tán hết,
Mỗi
người tự tìm sống.
Mặc
quần ngói, khố giấy,
Cuối
cùng lạnh đói chết.
61
.Ta thấy một bầy chó,
Mỗi
con lông bù xù,
Con
nằm tự vui nằm,
Con
đứng tự vui đứng.
Quăng
cho một khúc xương,
Tranh
giành cắn sủa nhau,
Bởi
do vì xương thiếu,
Chó
phần nhiều bất bình.
62
. Ta thấy một bầy chó,
Mỗi
con lông bù xù,
Con
nằm tự vui nằm,
Con
đứng tự vui đứng.
Quăng
cho một khúc xương,
Tranh
giành cắn sủa nhau,
Bởi
do vì xương thiếu,
Chó
phần nhiều bất bình.
63
. Lạc Dương nhiều thiếu nữ,
Ngày
xuân khoe sắc hương.
Cùng
hái hoa bên đường,
Cày
vào trong mái tóc.
Tóc
cao hoa một vòng,
Người
thấy đều liếc nhìn.
Riêng
cầu chút tình yêu,
Sắp
về thấy phu quân.
64
. Xuân nữ khoe nhan sắc,
Dắt
nhau về phương nam.
Xem
hoa sầu ngày tàn,
Dưới
cây ẩn sợ gió.
Thiếu
niên từ xa lại,
Ngựa
trắng (dây) hàm vàng ròng.
Đâu
cần đùa nhau lâu,
Chồng
em thấy sẽ biết.
65
. Nhóm nữ vui bóng chiều,
Gió
thổi đầy đường thơm.
Quần
thêu bươm bướm vàng,
Tóc
cày uyên ương ngọc.
Tiểu
tỳ quần lụa hồng,
Tớ
hầu xiêm gấm tía.
Vì
thấy người mất đạo,
Tóc
bạc lòng bàng hoàng.
66
. Nếu người gặp quỷ sứ,
Bậc
nhất chớ kinh sợ.
Kềm
cứng chớ đổi sắc(?).
Gọi
tên nó bỏ đi.
Đốt
hương thỉnh lực Phật,
Lễ
bái cầu Tăng giúp.
Con
muỗi chích trâu sắt,
Không
chỗ nó cấm mỏ.
67
. Mênh mông nước Hoàng Hà,
Chảy
mãi về biển đông.
Nước
cuộn dòng chẳng trong,
Mỗi
người tuổi có hạn.
Nếu
muốn cỡi mây trắng,
Đâu
cần mọc cánh lông.
Chỉ
đang lúc còn khỏe,
Đi
đứng phải nổ lực.
68
. Ngồi trên chiếc thuyền mục,
Thái
bỉ nhậm bà tử (?).
Đi
vào trong biển lớn,
Sóng
nhồi mãi chẳng dừng.
Chỉ
mang một ngày lương,
Cách
bờ ba ngàn dặm.
Phiền
não sanh từ đâu?
Buồn
thay do khổ khởi.
69
. Im lặng mãi chẳng nói,
Người
sau biết gì theo.
Ở
ẩn tại rừng cỏ,
Do
đâu cảnh trí bày.
Khô
khan chẳng giữ lâu,
Gió
sương thành họa bệnh.
Trâu
đất cày ruộng đá,
Ngày
nào thu được lúa.
70
. Khách núi tâm lặng lẽ,
Thường
than năm đổi dời.
Siêng
năng hái chi truật, (linh chi, bạch truật)
Tìm
tòi há thành tiên?
Trước
sân mây vừa cuộn.
Trăng
chiếu rừng sáng ngời,
Chẳng
về ở làm gì?
Quyến
luyến cùng cây quế.
71
. Có người ngồi đường núi,
Áo
mây hề mũ ráng.
Ôm
cỏ thơm muốn gởi,
Đường
dài hề khó đi.
Tâm
buồn sầu hồ nghi,
Tuổi
già không ra gì.
Mọi
người chê già suy,
Riêng
đứng hề trung trực.
72
. Heo ăn thịt người mất,
Người
ăn ruột heo chết,
Heo
chẳng chê người hôi,
Người
lại khen heo thơm.
Heo
chết quăng trong nước,
Người
chết đào đất chôn,
Heo
người chẳng ăn nhau,
Nước
sôi sen hồng nở.
73
. Vui thay thân hỗn tạp,
Chẳng
ăn lại chẳng tiểu.
Gặp
được ai dùi phủng,
Do
đó thành chín lỗ (cửu khiếu).
Hàng
ngày vì ăn mặc,
Mỗi
năm sầu thuế nhiều.
Ngàn
kẻ tranh một tiền,
Dụm
đầu than muốn chết.
74
. Khóc than do việc gì?
Lệ
rơi như dòng châu,
Lý
đáng có biệt ly,
Lại
là gặp họa tang.
Bởi
vì còn nghèo cùng,
Chưa
thể rõ nhân quả.
Giữa
mồ gánh thây ma,
Sáu
đường chẳng thích ta.
75
. Phụ nữ lười dệt vải,
Nam
nhi nhác cày ruộng.
Buông
lung mê ôm đàn,
Ngón
chân khảy dây hát.
Lạnh
xương cần áo gấp,
No
lòng trước phải ăn.
Nay
ai thông cảm anh,
Đau
khổ khóc trời xanh.
76
. Chẳng đi đường chân chánh,
Theo
tà gọi hạnh bà.
Miệng
niệm chút Thần Phật,
Tâm
ôm nhiều tật đố.
Sau
lưng ăn cá thịt,
Trước
người niệm nam mô.
Chỗ
tu thân như thế,
Nên
khó tránh địa ngục.
77
. Đời có một hạng ngu,
Mờ
mịt tợ như lừa,
Lại
hiểu lời nói người,
Tham
dâm tợ như heo.
Hiểm
ca (3) khó thể lường,
Lời
thật lại thành hư,
Ai
hay cùng y nói,
Khiến
cho chớ ở đây.
78
. Có kẻ tánh ngạo mạn,
Tên
Tham tự Bất Liêm.
Một
thân không hiểu gì,
Trăm
việc bị người khi.
Chết
ghét hoàng liên đắng,
Sống
thích mật trắng ngon.
Ăn
cá vẫn chưa dừng,
Xơi
thịt lại không chán.
79
. Chọn lựa đất ở ẩn,
Thiên
Thai hết chỗ chê.
Vượn
kêu hơi khe lạnh,
Cỏ
xanh mọc đầy hiên.
Lá
trúc che thất tùng,
Khơi
ao dẫn suối về.
Cam
chịu buông tất cả,
Hái
rau hết tuổi già.
80
. Ích là ích tinh kia,
Sao
gọi là có ích.
Đổi
là đổi hình kia,
Đó
gọi là thay đổi.
Hay
ích lại hay đổi,
Được
ghi trên sách tiên,
Không
ích lại không đổi,
Trọn
chẳng thoát nạn chết.
(3)
Hiểm ca: Khúc ca kỳ quặc, không bình thường.
81
. Uổng công nói ba sử,
Tự
nhọc xem năm kinh.
Đến
già kiểm sổ vàng,
Như
cũ ghi thường dân.
Bói
gặp quẻ xấu tệ,
Mạng
sống (là) sao hư dối.
Sao
bằng cây bên sông,
Mỗi
năm lá thêm xanh.
82
. Khe xanh suối nước trong,
Hàn
Sơn trăng sáng rõ,
Thầm
biết thần tự trong,
Quán
không cảnh càng lặng.
83
. Ta nay có một áo,
Chẳng
tơ cũng không lụa,
Xin
hỏi là màu gì?
Chẳng
hồng cũng không tím.
Mùa
đông làm áo ấm,
Mùa
hạ đổi thành chăn,
Đông
hạ thay đổi dùng,
Nhiều
năm chỉ thế ấy.
84
. Phất trần cán trầm hương,
Mùi
thơm trọn ngày nồng.
Mềm
mại như khói cuộn,
Dao
động tợ mây bay.
Trời
nóng phụng sự mãi,
Quơ
cao để quét bụi.
Thường
ở trong phương trượng,
Dùng
để chỉ người mê.
85
. Có người tham ái mong vui sướng,
Chẳng
biết họa tại thân trăm năm.
Hãy
xem sóng nắng bọt nước nổi,
Liền
biết vô thường thân rã tan.
Ý
chí trượng phu cứng như sắt,
Trong
tâm không cong đạo tự chơn.
Mật
hạnh tiết cao sương phủ trúc,
Mới
biết chẳng uổng dụng tâm thần.
86
. Bao nhiêu bọn người hèn,
Trăm
kế cầu danh lợi.
Tâm
tham tìm vinh hoa,
Kinh
doanh mong giàu có.
Tâm
chưa từng thôi dứt,
Cuồn
cuộn như mây khói.
Gia
quyến thật sum vầy,
Vừa
hô trăm kẻ dạ.
Chẳng
quá tuổi bảy mươi,
Băng
tan ngói bể rồi.
Đã
chết muôn việc thôi,
Người
nào thừa kế tiếp.
Nước
thấm vào hòn đất,
Mới
biết quá ngu si.
87
. Người tham thích chứa tiền,
Giống
như cú thương con.
Con
lớn ăn thịt mẹ,
Tiền
nhiều lại hại mình.
Bố
thí tức phước sanh,
Tích
lũy liền họa khởi.
Không
tiền cũng không họa,
Vỗ
cánh trong mây xanh.
88
. Cách nhà một vạn dặm,
Đưa
kiếm giết hung nô.
Được
lợi anh liền chết,
Mất
lợi anh cũng tàn.
Mạng
anh đã chẳng tiếc,
Thân
anh có tội gì?
Dạy
anh thuật trăm thắng,
Chẳng
tham là thượng mưu.
89
. Sân là lửa trong tâm,
Hay
thiêu rừng công đức,
Muốn
hành đạo Bồ Tát,
Nhãn
nhục gìn chơn tâm.
90
. Bọn anh vùi đầu quá lầm mê,
Thích
hướng vô minh hang la sát.
Bao
lần khuyên anh sớm tu hành,
Chính
anh ngu si tâm hoảng hốt.
Chẳng
chịu tin nhận lời Hàn Sơn,
Càng
tạo tăng thêm nghiệp chất chồng.
Đợi
khi chém đầu làm hai khúc,
Mới
biết thân mình là giặc nô.
91
. Ác thú rất mờ mịt,
Tối
tăm không ánh sáng.
Nhân
gian tám trăm năm,
Địa
ngục mới nửa đêm.
Những
bọn ngu si này,
Theo
tình rất đáng thương,
Khuyên
anh cầu xa lìa,
Nhận
lấy ngôi Pháp Vương.
92
.Trời cao vút chẳng cùng,
Đất
sâu dày vô cực.
Động
vật tại trong ấy,
Nương
sức tạo hóa này.
Tranh
giành tìm no ấm,
Mưu
kế cắn xé nhau.
Nhân
quả thảy chẳng rành,
Bé
mù hỏi màu sữa.
93
. Thiên hạ bao loại người,
Khi
bàn có vài hạng.
Cổ
bà theo Hứa phu,
Hoàng
Lão vốn không vợ.
Họ
Vệ con đáng mến,
Nhà
chung gái cực xấu.
Nó
nếu đi về tây,
Ta
nhắm hướng đông chạy.
94
. Hiền sĩ chẳng tham lam,
Người
ngu thích lò luyện.
Chiếm
đất lúa của người,
Vườn
trúc đều của ta.
Ra
sức tìm tiền tài,
Cắn
răng đuổi ngựa nô.
Hãy
xem ngoài cửa thành,
Nhiều
lũy dưới tùng bách.
95
. Lừa dối mua thịt cá,
Gánh
về nuôi vợ con.
Đâu
cần giết mạng nó,
Đem
về nuôi mình người.
Chẳng
phải nhân thiên đường,
Chỉ
thuần nghiệp địa ngục.
Lời
Từ Lục vỡ tan,
Mới
biết không đạo lý.
96
. Có người nắm cây xuân,
Gọi
là bạch chiên đàn,
Học
đạo nhiều như cát,
Mấy
người đạt Niết Bàn.
Bỏ
vàng lại gánh cỏ,
Dối
người cũng lừa mình,
Tợ
nhóm cát một chỗ,
Thành
viên cũng rất khó.
97
. Nấu cát định làm cơm,
Khát
nước mới đào giếng.
Ra
sức mài đá gạch,
Đâu
kham làm kính soi.
Phật
nói vốn bình đẳng,
Thảy
có tánh chơn như.
Hãy
tự suy nghĩ kỹ,
Đâu
cần tranh luận suông.
98
. Suy tìm việc thế gian,
Chín
chắn thảy cần biết.
Việc
phàm chớ dễ duôi,
Đều
thích tìm tiện nghi.
Giữ
gìn tệ thành tốt,
Hủy
bỏ phải thành trái.
Nên
biết nhiều lời tạp,
Trước
sau thảy do y.
Lạnh
nóng ta tự lường,
Chẳng
tin môi nô tỳ.
99
. Ngơ ngác kẻ sĩ nghèo,
Đói
lạnh thành cùng khốn.
Ngồi
không thích làm thơ,
Cố
gắng dụng tâm lực.
Người
hèn lời tốt đẹp,
Khuyên
anh thôi than thở.
Viết
chữ là bánh Hồ,
Cho
chó cũng chẳng ăn.
100
. Muốn biết dụ sống chết,
Hãy
sánh băng và nước,
Nước
đông tức thành băng,
Băng
tan trở về nước.
Chết
rồi ắt phải sanh,
Sanh
ra rồi lại chết,
Băng
nước chẳng hại nhau,
Sống
chết thảy đều tốt.
101
. Nhớ lại thời còn trẻ,
|