TTCN
- Chúng tôi có mặt nơi “xuất xứ” bài thơ Phong kiều dạ
bạc vào một sáng đầu thu, khi những chiếc lá ngô đồng
đầu tiên vừa lẳng lặng lìa cành và in những đốm
thu vàng vào những phiến đá xanh xám trên đường phố Tô
Châu.
Hơn
ngàn năm trước, Trương Kế đã ghé bến thuyền này trong
một đêm trăng buồn và sự cô độc không giấu được. Còn
bây giờ, Hàn Sơn tự lúc nào cũng dập dìu ngựa xe...
Hương
vị mát ngọt của sương thu và sông lạnh dường như tan biến
đi ngay khi ta bước qua cổng chùa có giá vé 25 tệ. Trong chùa,
không gian được dành cho nhang khói, cho sắc màu của đủ
mọi trang phục ngắn dài, cho đủ lời thuyết minh với du
khách bằng nhiều thứ tiếng có qua loa hoặc không qua loa phóng
thanh cầm tay...
Lầu
chuông liên hồi vang lên những âm thanh không rõ thông điệp
có giá 5 tệ cho ba lần gióng chuông. Người ta cúng bái, cầu
nguyện, cười nói, đi lại, nhìn ngắm, mua bán vô cùng sôi
nổi. Phía sau, tháp Phổ Minh bảy tầng đang được rào chắn
để đại tu. Bên hông có một bảng kê lịch thuyết pháp
của các thầy, có kèm ảnh chân dung, giống như bảng kê tên
và ảnh các đại phu cho bệnh nhân tự chọn mà chúng tôi
từng gặp ở Bệnh viện Trung Y thành phố Côn Minh (Vân Nam).
Cổng
sau của chùa có lối dẫn qua Hàn Sơn biệt viện (nơi ở của
các tăng), trong đó có một quán bán trà. Trước cổng biệt
viện, lố nhố nhiều người đàn ông chuyên bám đuổi và
mời gọi du khách đi... xem bói! Các tăng đi lại, cười nói
cũng sôi nổi không kém. Ai cũng da đỏ hồng, mặt béo tốt,
miệng cười tươi, mắt mở to khắp các hướng như để thu
nhận cho được hết cái cảnh chợ đang diễn ra trong chùa
và quanh chùa. Sự sung túc ẩn mình trong nếp Phật y...
Chùa
Hàn Sơn là ngôi chùa nhỏ nhưng nổi tiếng là nhờ tiếng
chuông. Tiếng chuông chùa nổi tiếng là nhờ bài thơ của
Trương Kế. Bài thơ của Trương Kế lại nổi tiếng là nhờ
mấy xìcăngđan mấy trăm năm chung quanh những câu thơ tứ
tuyệt đó: Có thật là có tiếng chuông chùa lúc nửa đêm
không? Có phải giang phong là cây phong bên sông và ngư hỏa
là đốm lửa của làng chài? Hay đó là Giang kiều, Phong kiều?
Hay đó là Giang Phong sơn và Ngư Hỏa sơn? Và có không Ô Đề
thôn, Sầu Miên sơn?... Nhưng thật ra Hàn Sơn tự còn nổi
tiếng bởi đôi ẩn sĩ Hàn Sơn và Thập Đắc.
Theo
sử sách, Hàn Sơn còn được gọi là Hàn Sơn Tử, sống vào
thời Trịnh Quán, đời Đường. Là thi sĩ, tăng sĩ, cùng với
Thập Đắc, Phong Can làm nên “Quốc Thanh tam ẩn”. Ông sống
ẩn dật, cơ hàn trong hang đá ở núi Thiên Thai (Chiết Giang),
thường đến chùa Quốc Thanh do thiền sư Phong Can trụ trì,
để thăm bạn là thi tăng Thập Đắc.
Hàn
Sơn hành trạng cổ quái, tính khí khác thường: “đội mũ
vải gai, chân đi guốc gỗ, mặc áo choàng lam, xốc xa xốc
xếch, cười hát tự nhiên...”, “chốc chốc lại kêu gào
chửi bới mọi người, hoặc là ngẩng mặt lên trời mà chửi
đổng”.
Còn
Thập Đắc, chỉ biết là bị bỏ rơi từ nhỏ trong rừng,
được sư Phong Can tìm thấy và đem về chùa nuôi dưỡng (Thập
Đắc có nghĩa là nhặt được), chuyên trông nom nhà bếp trong
chùa. Cả hai là đôi bạn “cuồng sĩ” thường bá vai nhau,
cười la nhảy múa, đi chạy khắp nơi. Hai ông thường lui
tới chùa nên thiền sư Hy Thiên đặt tên Hàn Sơn để
làm kỷ niệm...
Nhưng
sử sách chưa chắc đã làm hài lòng dân gian. Cho nên người
ta còn truyền miệng một câu chuyện tình tay ba rất ly kỳ
hấp dẫn theo môtip chuyện ba người thường thấy ở khắp
mọi
nơi. Đại ý là Hàn Sơn và Thập Đắc cùng yêu một cô gái.
Sau khi phát hiện sự thật, Hàn Sơn thấy mình có lỗi với
bạn hiền, bèn bỏ đi tu. Thập Đắc sau đó biết được
chuyện bạn hi sinh vì mình, cũng bỏ đi tu nốt...
Chuyện
ấy thực hư thế nào không biết được. Cũng không rõ cô
gái ấy là ai, tên gì, và cũng không biết có nên đối xử
với cô gái ấy như thế không? Nhưng có một điều chắc
chắn: tình bạn của Hàn Sơn - Thập Đắc được dân gian
khắc tạc thành một biểu tượng thiêng. Cho nên trong chùa
Hàn Sơn có nhiều tranh tượng về Hàn Sơn, Thập Đắc và
sau chánh điện là Hàn - Thập điện. Giữa Hàn - Thập điện
là một nhóm tượng rất sinh động, thếp vàng sáng chóe đặt
trên cao với Hàn Sơn đứng cầm một bông hoa sen, còn Thập
Đắc ngồi cầm một cái bình. Hoa sen (liên hoa) còn được
gọi là hà hoa, hà gần âm với hòa.
Cho
nên, nếu nhìn từ bên phải qua, theo cách đọc của người
Trung Quốc, người ta thấy hiện lên hai chữ “hòa bình”.
Bây giờ, mỗi khi người Trung Quốc thấy vợ chồng, anh em,
bạn bè, đối tác làm ăn với nhau mà bất hòa, xích mích
thì cùng kéo nhau đến đây, quì lạy trước hai vị Hàn -Thập
để hóa giải mọi mâu thuẫn, cầu mong sự thuận hòa...
Ngẫm
đi, nghĩ lại, thấy tục lệ này hay thật là hay! Nếu nhị
vị Hàn - Thập linh thiêng hóa giải được mọi đố kỵ,
hiềm khích, tranh giành của chốn nhân sinh thì thật là phúc
đức cho bá tánh, lại ích quốc lợi gia, không chỉ cho xứ
sở các ngài mà còn cho láng giềng… như nước ta! Cứ nghĩ
mà xem, nếu có hai sếp của một cơ quan vốn hằng ngày cơm
không bao giờ lành, canh chưa bao giờ ngọt, vào họp thì đập
bàn, ra làm thì đập việc, lôi cuốn cả đám thuộc hạ vào
những trận cuồng phong không ngừng khiến anh em không khỏi
bươu đầu sứt trán, nội bộ huynh đệ tương tàn, nồi da
xáo thịt; thanh tra kiểm thảo liên miên…
Bỗng
dưng một ngày kia, sau chuyến ghé thăm Hàn SơnTự trở về,
cả hai lại bá vai nhau như đôi bạn thân, cùng tôn trọng
lắng nghe, cùng hợp tác làm việc thì cơ quan như được đổi
dời, từ đông tàn sang xuân tươi! Nghĩ rộng ra và ước sao
tới đây, hễ cơ quan, đơn vị nào mà mất đoàn kết nghiêm
trọng thì cấp trên “bình chọn” ngay những cặp “đối
thủ trực tiếp”, thu thập danh sách từ dưới lên gửi về
cho Sở Nội vụ các tỉnh thành tổng hợp và lên kế hoạch
bắt buộc lần lượt đưa từng đôi một… cùng đi viếng
chùa Hàn Sơn và cúng vái Hàn-Thập! Danh sách chắc hẳn là
cũng dài mấy trang A4.
Chi
phí không phải là nhỏ, mỗi cặp theo thời giá hiện nay đi
du lịch Tô Châu cũng tiêu tốn không dưới 1.000 đô. Nhưng
thà tốn kém như thế mà tìm lại được sự đoàn kết thì
còn gì đáng mừng hơn, vui sướng hơn! Xem ra đó cũng là chi
phí đầu tư cho sự phát triển của đất nước. Nghĩ đến
đó mà mừng lắm thay!
DUYÊN
TRƯỜNG
Bài
Đọc Thêm:
Thơ
Hàn Sơn Thập Đắc
Bài
Thơ Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế
Đến
Hàn San Tự Để Tìm Hiểu Bài Thơ Phong Kiều Dạ Bạc
Thiền
Sư Nhất Hạnh Nói Về Bài Thơ Trên
Đọc
Lại Phong Kều Dạ Bạc, Trần Long Hồ
Trở
Lại Với Phong Kiều Dạ Bạc, Hải Đà Vương Ngọc Long
Đôi
Bạn Chùa Hàn Sơn, Duyên Trường
Trao
Đổi Thêm Về Bài Thơ Phong Kiều Dạ Bạc, Hà Quảng
Chùa
Hàn Sơn Trong Hồn Thơ Trương Kế, Hồ Sĩ Hiệp
Hoàng
Hạc Lâu và Phong Kiều Dạ bạc, Trần Dương Hân