Hoa
Sen Chín Phẩm
Người
ta nghĩ rằng ở cõi Tịnh Độ sen được chia thành chín bậc.Những
người vãng sanh sang bên đó có nhiều trình độ và tùy theo
trình độ đó mà người ta có chất thánh nhiều hay ít, và
chỗ ngồi của họ được tượng trưng bằng hoa sen ‘‘chín
phẩm’’.Khi còn ở trong cõi Ta bà này, trong giờ phút hiện
tại, mỗi khi quý vị niệm câu ‘‘Nam mô Bụt A Di Đà’’
với tâm thành khẩn, chuyên nhất, thì chất liệu của chánh
niệm được phát sinh, và tự nhiên ở bên cõi Tịnh Độ
một bông sen búp được tượng hình. Đó là một hình ảnh
rất đẹp, rất thi ca.Hãy khoan xem đó là một sự thật khách
quan.Hãy xem đó trước hết là một hình ảnh thi ca rất đẹp.Mặc
dầu nó là một búp sen nhỏ xíu nhưng mà nó đã có mặt.Tôi
vẽ trên bảng, chia bảng thành hai phần.Phần này là cõi Ta
bà.Phần kia là Tây phương Tịnh Độ.Mình là một chúng sanh
đang ở bên này, tức là ở cõi Ta bà.Mình niệm Bụt một
câu.Ở bên phần kia, một bông sen tượng hình.Đây là hình
ảnh mà người ta hay sử dụng để thực tập.Tùy theo công
phu thực tập mà bông sen bên kia lớn nhanh hay lớn chậm.Bông
sen ấy là để dành cho mình.Mình sẽ sinh ra trong bông sen ấy.Khi
bông sen lớn và già giặn rồi thì nó nở ra.Ngay lúc đó ta
được sinh ra.Ta xuất hiện từ bông sen.Ta được sinh ra từ
một bông sen (chứ không phải từ một bắp cải).
Ở
cõi Tịnh Độ có chín phẩm sen.Theo ‘‘Quán A Di Đà Phật
Kinh’’ thì chín phẩm chia làm ba trình độ, mỗi trình độ
có ba phẩm và khi mình sinh sang cõi đó mà sinh vào phẩm thấp
nhất là "hạ phẩm hạ sanh".Nếu là thượng căn thượng trí
thì ta sanh ở phẩm ‘‘thượng phẩm thượng sanh’’.
Ba
trình độ được sinh làm chín phẩm như sau:
Thượng
phẩm- Thượng phẩm thượng sanh
Thượng
phẩm trung sanh
Thượng
phẩm hạ sanh
Trung
phẩm - Trung phẩm thượng sanh
Trung
phẩm trungsanh
Trung
phẩm hạ sanh
Hạ
phẩm - Hạ phẩm thượng
sanh
Hạ
phẩm trung sanh
Hạ
phẩm hạ sanh
Mới
nghe, ta có cảm nghĩ bên cõi Cực Lạc mà cũng có giai cấp
xã hội và có sự kỳ thị giai cấp.Nhưng ta hãy coi chừng.Ta
phải học với sự thông minh của ta.Khi ta sinh ra ở Tịnh
Độ với tư cách hạ phẩm hạ sanh thì tuy ta đã qua được
bên đó nhưng ta vẫn còn mang theo rất nhiều khổ đau.Có phải
vậy không?Ta rất cần tới Tăng thân bên đó ôm ấp và nâng
đỡ để chuyển hóa.Vì còn khổ đau nên mặc dầu đã ở
Tịnh Độ mà ta không hưởng được hết một trăm phần trăm
niềm vui của Tịnh Độ.Ta chỉ hưởng được năm phần trăm
của niềm vui đó thôi, hay có khi còn ít hơn.Nhưng sự kiện
ta đang ở Tịnh Độ là một điều mầu nhiệm lắm rồi,
mặc dù ta còn đau khổ, còn nghi ngờ, mặc dầu thỉnh thoảng
ta còn muốn bỏ đi. Đã ở Tịnh Độ rồi, nhưng ta vẫn còn
trồi lên sụp xuống rất nhiều.Cho nên ta phải cần đến
Tăng thân.Chúng ta cần phải bám lấy Tăng thân.Tịnh Độ
là vậy.Ở bên kia, có những người hạnh phúc rất lớn,
vì họ được sinh ra trên những bông sen thượng phẩm thượng
sanh.Nhưng cũng có người còn khổ đau.
Đôi
khi mình tự hỏi:Tại sao cùng sống trong một môi trường
mà người kia nhiều hạnh phúc như vậy?Họ cười vui suốt
ngày.Còn ta, ta cũng muốn cười lắm chứ.Thấy họ cười
vui, ta cũng ráng cười theo, nhưng nhìn vào gương ta thấy nụ
cười ta méo xẹo.
Nếu
muốn hiểu về Tịnh Độ, ta phải nhìn thực tế vào Tăng
thân trong đó ta đang sinh hoạt, lúc đó ta sẽ biết Tịnh
Độ là gì và biết mình đang ngồi trên loại sen nào; sen
thương phẩm, sen trung phẩm hay là sen hạ phẩm.
Tại
sao trong cùng một Tăng thân, cùng trong một hoàn cảnh, cùng
một Thầy, cùng những người bạn tu, nhưng có người thì
hạnh phúc quá chừng, thảnh thơi quá chừng, còn mình thì
vẫn cảm thấy đau khổ, cảm thấy cô đơn.Mình còn có cảm
tưởng rằng mình là công dân hạng bét của tăng thân nữa
là khác.
Hãy
lấy một ví dụ.Tăng thân Làng Mai đang đi thiền hành với
Thầy.Cũng Thầy đó, cũng những sư anh đó, những sư chị
đó, cũng những sư em đó, cũng đi trên con đường đó, cũng
thấy những hàng cây và nghe những tiếng chim đó.Nhưng tại
sao có người đi thiền hành thì đạt được rất nhiều hạnh
phúc, nhưng cũng có người không đạt được hạnh phúc bao
nhiêu.Đó có phải là tại vì ngoại cảnh hay tại vì tâm
tư riêng của mình?Câu trả lời thật dễ dàng.Cái đó không
phải do ngoại cảnh, mà là do tâm, bởi vì tất cả ngoại
cảnh đều do tâm biểu hiện.
Cũng
bước đi từng bước như vậy, nhưng tại sao người ta thì
lại thảnh thơi, vững chãi.Còn mình thì lại xụt xùi, vướng
víu bên này, bên nọ.Vậy thì vấn đề đâu phải là ngoại
cảnh. Chúng ta đừng tưởng rằng được vãng sanh qua
cõi Tịnh Độ thì hết vấn đề và ta khỏi cần phải tu
tập gì thêm.Nghĩ như vậy thì quá sai lầm.Tại vì được
vãng sanh sang bên đó cũng giống như đã thi đậu vào trường
đại học.Mà tại trường đại học thì ta phải học rất
nhiều ‘‘cua’’.Cho nên ta không thể cúp ‘‘cua’’ được,
ta phải đi học cho đều, phải đi công khóa cho đều.
Bụt
A Di Đà tuy rất hiền, nhưng Ngài rất muốn chúng ta tu học
và thương yêu nhau như là con một nhà.Đó là tại vì mình
muốn Bụt A Di Đà là từ phụ, là đấng cha lành, nghĩa là
người cha chỉ thương yêu, dạy dỗ, mà không rầy rà, không
la mắng.
Chúng
ta hãy nhìn vào Tăng thân của chúng ta để quán chiếu.Ban
đầu chúng ta đã nhờ một cơ duyên nào đó mà đi tới được
với Tăng thân này.Thật sự là ta đang ở với Tăng thân.Nhưng
cái sự thật ta đang ở trong Tăng thân không có nghĩa là ta
không còn có vấn đề gì nữa.Ta đã gia nhập tăng thân với
những nỗi khổ và niềm đau còn lại của ta.Nhưng ta đã
rứt ra được hoàn cảnh ngày xưa, và ta đã tới được với
Tăng thân: đó là đã một thành tựu lớn.Và vì vậy ta phải
biết thực tập, tức là phải đưa nỗi khổ niềm đau ra
để cầu xin Tăng thân ôm ấp nó cho ta, và ta cũng phải thực
tập để tự ôm ấp nỗi khổ niềm đau ấy để chuyển hóa
chúng.
Chúng
ta phải biết nương tựa Tăng thân, phải hoàn toàn phó thác
thân mạng mình cho Tăng thân.Tại vì Tăng thân là cơ hội
duy nhất để giúp ta ôm ấp và chuyển hóa nỗi khổ niềm
đau của ta.Có thể là ta đã qua tới cõi Tịnh Độ rồi,
nhưng vẫn chưa ngồi chưa yên và hoa sen trên đó mình ngồi
chưa hẳn là hoa sen.Mình nói rằng Tịnh Độ này không phải
của tôi.Đó là tâm trạng của chúng sanh.Có khi đến một
hoặc hai năm sau thì cái suy nghĩ ấy mới không còn.Hạt giống
muốn bỏ nhà ra đi, người nào trong chúng ta cũng có.Tất
cả mọi đứa trẻ đều có một lần muốn bỏ nhà ra đi
do giận cha, giận mẹ, giận anh hoặc giận chị.Có phải vậy
không?Hạt giống ấy không phải tự mình làm ra mà đã được
trao truyền từ nhiều đời.Cho nên qua tới Tịnh Độ rồi
mà thỉnh thoảng ta vẫn muốn bỏ Tịnh Độ mà đi.Cái đó
là chuyện rất thường thôi bởi vì hạt giống bỏ nhà ra
đi ấy trong ta vẫn còn chưa được chuyển hóa.
Các
thầy, các sư cô, các sư chú và các Phật tử ở đây ai cũng
biết rất rõ chuyện này.Nếu có phước đức của tổ tiên,
chúng ta sẽ không bỏ đi.Kiên trì ở lại được vài ba năm
thì ta thấy gốc rễ ta vững mạnh và ta bắt đầu có thế
di lên rất vững chãi. Điều đó đòi hỏi một niềm tin nơi
Tăng thân, một niềm tin nơi cõi Tịnh Độ mới được.
Bụt
A Di Đà luôn luôn có mặt đó để ôm ấp ta, các bậc thượng
thiện nhân cũng luôn luôn có mặt để ôm ấp ta.Nhưng vì
quá đau khổ, thành thử ta không hưởng được cái hạnh phúc
mà Bụt A Di Đà hay những bậc thượng thiện nhân thương
tưởng và trao truyền.Đôi khi nhìn mặt Bụt A Di Đà, có thể
ta thấy ngài không dễ thương mấy.Tại vì ta không thảnh
thơi và tự tại để có thể nhìn được rõ.Nhìn cái gì
ta cũng thấy bị bóp méo, vì ta đang bị vô minh che lấp tâm
tánh.Muốn nhìn thấy Bụt A Di Đà trong tự thân của Ngài,
ta phải có sự tĩnh lặng, sự tự do. Còn nếu nhìn qua cặp
mắt kính của hờn giận và của ganh tức thì chúng ta chưa
thể thấy được Bụt A Di Đà.
Sự
thật là như vậy.Cho nên diễn tả Tịnh Độ bằng chín phẩm
hoa sen tuy là đúng sự thật, nhưng cũng rất nguy hiểm.Nguy
hiểm ở chỗ ta có thể nghĩ:Ở cõi Tịnh Độ mà cũng còn
giai cấp, sang bên này rồi mà mình cũng còn phải làm công
dân hạng thứ chín chứ không phải hạng thứ nhì, và suy
nghĩ như thế, mình sanh tâm ganh tức những người kia.Nhưng
sự thật không phải như vậy.Những người kia sở dĩ họ
có hạnh phúc không phải vì họ được Bụt A Di Đà thương
yêu và biệt đãi hơn đâu.Bụt đâu có tâm kỳ thị chúng
ta.Vì tâm của ta còn nhiều vô minh và đau khổ cho nên ta nghĩ
rằng ta đang bị bạc đãi, ta đang bị kỳ thị, ta đang làm
công dân hạng nhì, hạng ba hay hạng chín.Tất cả những mặc
cảm đó là do mình mà ra.Đi sang cõi Tịnh độ rồi mà hạt
giống của Ta bà khổ đau vẫn còn và vẫn hiện khởi, cho
nên ta không hưởng được trọn vẹn cái vui của Cực Lạc.Trong
khi đó những người khác lại hạnh phúc quá chừng.Điều
này ta đâu phải cần đi qua bên đó nhìn tận mắt mới thấy.Ngồi
đây, ở trong Tăng thân này, mình cũng có thể thấy được
rồi.Ở trong Tăng thân mình cũng thấy có chín phẩm.Có những
người cảm thấy rất thoải mái, rất hạnh phúc, nhưng cũng
có những người vẫn còn nhảy nhỗm, vẫn còn muốn bỏ đi,
vẫn còn giận hờn, vẫn còn cảm tưởng bị kỳ thị.
Điểm
này trên bảng chỉ cho cõi Ta bà, còn điểm bên kia chỉ cho
cõi Tịnh Độ.Điểm này là điểm bây giờ, và điểm kia
là điểm lúc đó - lúc đó là lúc sau khi mình chết và được
sanh sang cõi Tịnh Độ.Đây là điều chúng ta cần phải để
ý.Bởi vì ta đang thực tập theo nguyên tắc ‘‘bây giờ
và ở đây’’.Và ta có thể nghĩ rằng ta thực tập là để
đạt được một kết quả trong tương lai, nghĩa là sẽ được
sinh ra ở điểm bên kia.Trong lúc thực tập, đôi khi ta cũng
sinh tâm chán bỏ, chán ghét bên này.Chán ghét bên này mà đi
tìm bên kia, chán ghét bây giờ để đi tìm một cái gì trong
tương lai.Đây là tâm lý của chúng sanh, rất có tính cách
phổ biến.
Tâm
niệm của chúng sanh thường chán ghét hiện tại và nghĩ rằng
hạnh phúc chỉ có thể có mặt trong tương lai.Mình chán ghét
cái ở đây và mình đi tìm một cái ở nơi khác.Vì vậy,
Bụt mới xót thương và mới nói rằng có một cõi Tịnh Độ
ở phương Tây.Điều này nghe như một lời hứa hẹn.Đây
là một điều rất quan trọng cần phải quán chiếu.Nếu muốn
thật sự hiểu được kinh, ta cần phải quán chiếu cho sâu
sắc.
Đối
tượng sự ước muốn và sự thờ phụng của mình ban đầu
thường nằm ở ngoài mình, như Thượng đế, như Ky-tô, như
Bụt, như Tịnh Độ, như nước Chúa, v.vv...Lúc đó mình có
cảm tưởng ở đây và bây giờ không có gì hết, chỉ có
khổ đau, chỉ có tàn hoại, chỉ có héo hắt, chỉ có sầu
não thôi.Chính vì thế mình mới cần bám vào một cái gì
ở nơi khác và ở trong tương lai. Đó là nước Chúa, là Tịnh
Độ, là Niết Bàn, là Bụt, là Bồ tát, là Ky-tô.Tâm chúng
sanh thường nghĩ như vậy.Sự suy nghĩ này bắt đầu từ một
mặc cảm mình là một con số không.Mình đi tìm một cái gì
bên ngoài mình.Mình không biết rằng những gì bên ngoài ấy
đều là những điều do tâm mình phóng chiếu ra cả.
Khi
mình tạo ra một bức tượng để thờ, dù là tượng Phật
hay tượng Chúa, tượng điêu khắc hay tượng vẽ, thìbức
tượng ấy cũng từ trong tâm mình mà đi ra.Cái tượng ấy
nếu không phải từ trong tâm mình đi ra thì nó từ đâu tới?Tâm
mình thảnh thơi, nhẹ nhàng thì nét mặt trên tượng sẽ thảnh
thơi, nhẹ nhàng.Tâm mình nặng trĩu buồn đau thì mình khó
mà tạo ra cho được một pho tượng có khuôn mặt thảnh thơi.
Do
đó, tất cả những hình ảnh của Thượng đế, của nước
Chúa, của Tịnh Độ, đều là những sáng tạo của tâm.Và
đó mới là những hình ảnh chứ chưa phải là những thực
tại.
Khi
ta tạc ra một pho tượng Bụt để thờ, và thấy pho tượng
không được đẹp cho mấy, ta không dám bỏ đi, không dám
đập vỡ, cứ nghĩ rằng đập vỡ thì mang tội.Nhưng tượng
đó là do tâm làm ra, chứ đâu phải ở ngoài đi tới.Tri giác
sai lầm căn bản là ở chỗ chúng ta có mặc cảm rằng chúng
ta không là gì hết, chúng ta chỉ là khổ đau và tiều tụy.Vì
vậy chúng ta mới đi tìm kiếm một cái gì có giá trị ở
bên ngoài.Những khi ta chắp tay cầu nguyện, ước mơ, hoặc
quán tưởng thì tự nhiên trong tâm có sự bình yên trở lại.Có
niềm tin, tâm từ từ tĩnh lặng.Có tĩnh lặng thì bắt đầu
có trí tuệ, từ từ ta thấy được rằng cái mà ta tưởng
rằng ở ngoài, nó thực sự đang ở trong ta.
Ban
đầu ta thấy Bụt là một thực tại ở ngoài ta.Sau một thời
gian tu tập và giác ngộ, ta thấy Bụt là một thực tại ở
trong ta.Và nếu ta tu tập tinh tấn, thì ta thấy Bụt không
phải ở trong cũng không phải ở ngoài.Tại vì ở ngoài và
ở trong chỉ là hai ý niệm, trong khi sự thật vượt thoát
các ý niệm ở trong và ở ngoài.Ta thử hỏi:Ở trong là ở
nơi nào?Nơi lá phổi hay nơi lá lách, hay nơi trái tim?Có một
chỗ nào nhất định không?Chính vì thế, các ý niệm ở trong
và ở ngoài đều chỉ là những ý niệm.Nói rằng Bụt, Niết
Bàn, Tịnh Độ và nước Chúa không thể được gọi là ở
ngoài, ở trong hay ở chặng giữa được.Tại vì những ý
niệm kia đều chỉ là những phạm trù của tư tưởng mà
thôi.Điều này rất là quan trọng để cho mình hiểu được
kinh.Và như vậy, đi tìm Tịnh Độ hay đi tìm Bụt có nghĩa
là đi tìm tự thân của chúng ta.‘‘Con đã tìm ra Thế Tôn,
con đã tìm ra con.’’Hai câu đó của bài thơ Tìm Nhau chỉ
có nghĩa như vậy.Ban đầu thì ta đi tìm Thế Tôn như một
thực tại ở ngoài, nhưng khi tìm ra được Thế Tôn rồi thì
ta thấy rằng Ngài không phải là một thực tại bên ngoài.Tìm
thấy Thế Tôn đồng thời cũng là tìm thấy được tự thân,
và ta thấy được rằng Thế Tôn và ta không phải là hai thực
tại riêng biệt.
Khi
ta niệm một câu ‘‘Nam mô Bụt A Di Đà’’ thì một búp
sen nhỏ được tượng hình ở trong đất Bụt.Niệm thêm một
tiếng nữa thì bông sen lớn lên thêm một chút.Cùng với công
phu niệm Bụt ấy mà đóa hoa sen lớn lên từ từ.Đóa sen
đó là đóa sen của ta.Khi thành công rồi, thì ta sẽ được
sinh ra từ đóa sen đó.Đóa sen đó có thể là hạ phẩm, trung
phẩm hay là thượng phẩm, điều này tùy thuộc vào công phu
tu tập của chúng ta.Đóa sen đó nằm ở bên kia, nó được
để dành cho những ai có tâm tu tập, dù là thời gian này
hay thời gian khác, dù thực tập nhiều hay ít.Nó bắt đầu
tượng hình ở bên kia nhưng đồng thời nó cũng đang được
tượng hình ngay trong lòng mình.Có phải vậy không?
Điều
này là một điều rất khoa học.Khi sư chú thở vào một hơi
thở có chánh niệm và biết mỉm cười, thì búp sen của sự
an lạc và của hạnh phúc đã tượng hình trong người của
sư chú, đã nở trong trái tim của sư chú.Một đóa hoa an lạc
của tình thương và của tĩnh lặng.Ta dùng hình ảnh của
một hoa sen để tượng trưng cho sự an lạc và tĩnh lặng
ấy.Tại sao phải đợi đến tương lai mới được hưởng
bông sen kia?Tại sao ta phải đợi qua Tây phương rồi mới
được hưởng bông sen kia?Chỉ cần một câu niệm Bụt thành
khẩn, chỉ cần một hơi thở có chánh niệm là chúng ta có
thể hưởng được bông sen của sự an lạc và của thảnh
thơi ngay bây giờ và ở đây.Và Tịnh Độ nằm ngay ở đây
và bây giờ chứ không phải đâu xa.Đây là điều mà mình
phải thấy.Đây là cách nhìn Tịnh Độ bằng con mắt của
các nhà thiền quán.Thiền đây không hẳn là thiền Tổ sư
hoặc thiền Như Lai mà là thiền nguyên thỉ, nghĩa là thiền
mà chính Bụt và các thầy, các sư cô thực tập cách đây
hai ngàn sáu trăm năm, như thiền Niệm Xứ, thiền Quán Niệm
Hơi Thở, thiền Hiện Pháp Lạc Trú.Chúng ta thường hay quên
rằng đức Thế Tôn đã từng dạy chúng ta pháp môn ‘‘Hiện
Pháp Lạc Trú’’, sống an lạc ngay trong giờ phút hiện tại.