Chương
7: Giới hạn
Đường
phân cách mỏng manh
Tất
cả loài người chúng ta đều nghĩ là, có một cái gì đó
để hoàn thành, để nhận thức, ở nơi nào đó mà chúng
ta phải đạt đến. Cái ảo tưởng này khởi sinh từ
tâm con người đã tạo ra biết bao vấn đề. Thật ra
đời sống là một vấn đề rất đơn giản. Ở bất
cứ giây phút nào, chúng ta nghe, thấy, ngữi, chạm, nghĩ.
Nói cách khác, có cảm xúc giác quan, chúng ta chuyển giải
những khách trần này, để rồi mọi vấn đề phức tạp
khác xuất hiện.
Khi
chúng ta xen vào trong đời sống với đơn thuần: thấy, nghe,
ngữi, chạm, nghĩ (tôi không nói là tư tưởng vị kỷ).
Nếu chúng ta sống theo lề lối này thì sẽ không có vấn
đề gì cả, không thể có được. Chúng ta chỉ như thế.
Có cuộc sống và chúng ta trong đó; chúng ta không phân cách
từ cuộc sống. Chúng ta chỉ là những gì cuộc sống
là; bởi vì chúng ta thể nhập và hòa lẫn với đời sống:
nghe, nghĩ, thấy, vv… Cả hai cùng hòa hợp và vận hành tốt
đẹp. Không có gì cần phải nhận thức bởi vì chúng
ta cũng là thực chất đời sống, chúng ta biết quá rõ thì
đâu có nghi vấn gì về đời sống (cũng là chính mình).
Nhưng đó không phải là chiều hướng mà chúng ta đang sống
— cho nên chúng ta có thật là nhiều nghi vấn.
Khi
chúng ta không sống theo sự tinh nghịch cá nhân của mình,
thì đời sống thật là liền lạc. Cả chúng ta và đời
sống thì giống như một tấm vãi không có nơi chấp vá vào
nhau. Nhưng chúng ta không luôn cảm thấy mình gắn liền
với đời sống — trong khi đời sống như-nó-là —
khi nó chừng như có vẻ đe dọa quan điểm riêng tư của mình
(có sự phân biệt giữa đời sống và cá nhân ở đây) cho
nên chúng ta bị đão lộn, và tách rời nó. Ví dụ, sự
việc xảy ra mà chúng ta không thích, hoặc người nào đó
làm một việc gì tới chúng ta và chúng ta không thích, hay
là người bạn đời của ta thì không giống như ta mong muốn:
có hàng triệu vấn đề có thể làm cho con người nổi giận.
Bởi vì họ đặt nền tảng vào giả thuyết là, bất ngờ
không là chỉ như-nó-là (thấy, nghe, chạm, ngữi, nghĩ) nữa;
chúng ta tách rời chúng ta và bẽ gẫy sự lành lặn (không
dấu nối) bởi cảm giác bị đe dọa của mình, do mình tạo
ra. Giờ thì, đời sống thì ở đàng kia và tôi thì ở
nơi đây, đang suy nghĩ về nó. Tôi không còn hằn sâu
vào nó nữa; sự kiện khổ đau xảy ra ở đàng kia và tôi
muốn
nghĩ về nó từ chỗ này, để hầu mong tìm ra giải đáp thoát
ra đau khổ.
Cho
nên bây giờ chúng ta chia cắt đời sống ra làm hai phần nhỏ
— một ở đây và một khác ở nơi kia. Trong kinh Thánh,
tình trạng này gọi là “bị trục xuất ra khỏi khu vườn
địa đàng”. Vườn địa đàng là một đời sống liền
lạc đơn giản. Tất cả chúng ta đều có cơ hội đến
đó khi này hay khi khác. Đôi khi sau khóa tu, sự đơn giản
này thì rất tỏ rỏ và sau một thời gian chúng ta biết rằng
đời sống thì không phải là một vấn đề.
Nhưng
phần lớn thời gian, chúng ta có ảo tưởng rằng cuộc sống
của chúng ta ở bên kia đang phơi bày cho ta thấy những vấn
đề bên đây. Cái thể nguyên vẹn kia bị cắt rời ra.
Cho nên chúng ta có một đời sống phiền toái bởi câu hỏi:
“Tôi là ai? Đời sống là gì? Làm thế nào tôi có thể sửa
chữa cho nó tốt hơn?” Chúng ta dường như bị vây quanh
bởi con người và sự kiện, mà chúng ta phải kiểm soát và
sửa chữa bởi vì chúng ta cảm thấy riêng rẽ. Khi chúng
ta bắt đầu phân tích đời sống, nghĩ về nó, quan trọng
hóa và lo lắng về nó, cố gắng hiện diện với nó, chúng
ta bị dấy vào tất cả mọi giải pháp giả tạo — trong
khi sự thật của vấn đề thì từ lúc rất ban sơ, là không
có gì cần phải giải quyết. Nhưng chúng ta không thể
thấy một cái thể trọn vẹn hoàn hảo như thế; bởi vì
sự khác biệt của chúng ta bao phủ lên trên nó, phân cách
nó ra từ chúng ta. Đời sống của chúng ta thì hoàn hảo
chăng? Không ai tin vào điều đó cả.
Vậy
có đời sống mà chúng ta thật sự gắn sâu trong đó (vì
tất cả chúng ta là nghĩ, thấy, nghe, ngữi, chạm và chúng
ta cộng thêm vào tư tưởng vị kỷ của mình về “nó không
thích hợp cho tôi ra sao.” Để rồi chúng ta không còn
có thể chú tâm về sự thể nhập ta với đời sống.
Chúng ta cộng vào những phản ứng cá nhân của mình và khi
chúng ta làm thế, khoắc khoải và căng thẵng bắt đầu phát
sinh. Chúng ta thực hành sự thêm thắt này vào mỗi năm
phút, thì nó không còn là một bức tranh đẹp nữa….
Bây
giờ thì, tôi muốn nói gì về đường phân cách mỏng manh?
Những gì chúng ta phải làm, là hàn gắn lại những mãnh rời
rạc của đời sống, thì cũng giống như đi trên đường
phân cách mỏng manh; rồi những mãnh rời này có thể kết
nối lại. Nhưng cái gì là đường phân cách mỏng manh?
Tu
tập là để hiểu biết về đường phân cách mỏng manh và
cách làm việc với nó. Chúng ta luôn luôn có cái ảo
giác về trạng thái khác biệt mà chính chúng ta tạo ra.
Khi chúng ta bị đe dọa hay khi đời sống không làm cho ta hài
lòng, chúng ta trở nên lo lắng, chúng ta bắt đầu nghĩ về
một phương thức khả dĩ. Không cái ai là ngoại lệ
trong vấn đề này. Chúng ta không thích đời sống như-nó-là,
bởi vì nó có thể bao gồm đau khổ, và đó là điều không
thể nào chấp nhận được đối với chúng ta. Dù cho
là một cơn bệnh ngặt nghèo, một sự chỉ trích không đáng,
một hoàn cảnh cô đơn, hay cơn thất vọng, tất cả những
thứ đó thì không thể nào chấp nhận được. Chúng
ta không có ý định nào cả để sống với nó hay chấp nhận
nó, nếu chúng ta có thể tránh nó. Chúng ta muốn sữa
chữa vấn đề, giải quyết nó, loại bỏ nó. Đó chính
là lúc chúng ta cần phải hiểu rằng: sự tu tập là
quá trình bước đi trên đường phân cách mỏng manh.
Cái điểm mà chúng ta cần phải hiểu nó là khi nào chúng
ta bắt đầu bị chao đão (giận dữ, bực tức, phẫn nộ,
ganh tị).
Trước
tiên, chúng ta cần phải biết là, chúng ta đang giận.
Nhiều người không biết được khi nó xảy ra. Cho nên
bước thứ nhất là, lưu ý rằng cơn giận đang hoạt động.
Khi chúng ta tu thiền và bắt đầu làm bạn với tâm mình và
phản ứng của mình, chúng ta bắt đầu chú ý sự đồng tình
đó, chúng ta đang giận.
Đó
là bước đầu tiên, nhưng nó không phải là đường phân
cách mỏng manh. Chúng ta vẫn còn phân biệt nhưng bây
giờ chúng ta biết được điều đó. Chúng ta mang những
mãnh rời đời sống của ta lại gần với nhau như thế nào?
Đi trên đường phân cách mỏng manh là làm việc đó;
chúng ta một lần nữa phải là: như chính mình-căn-bản-là
(nghĩa là thấy, chạm, nghe, ngữi) chúng ta phải kinh nghiệm
bất cứ gì cuộc-sống-của-mình-là ngay trong phút giây này.
Nếu chúng ta giận dữ, chúng ta phải kinh nghiệm trạng thái
giận. Nếu chúng ta sợ hãi, thì chúng ta kinh nghiệm trạng
thái sợ. Nếu chúng ta ganh tị, thì chúng ta phải kinh
nghiệm trạng thái ganh tị. Loại kinh nghiệm đó là trạng
thái vật lý; nó không có dính dấp gì với những tư tưởng
đang phát sinh về cơn giận cả.
Khi
chúng ta kinh nghiệm một cách không lời, là chúng ta đang đi
trên đường phân cách mỏng manh — chúng ta đang sống
trong hiện tại. Khi chúng ta đi theo cái đường phân cách
mỏng manh của tình trạng khoắc khoải, của sự phân biệt
đang được kéo lại gần nhau, và chúng ta kinh nghiệm mà có
lẽ không hài lòng nhưng có vui sướng. Hiểu thấu đường
phân cách mỏng manh (không phải chỉ hiểu mà phải làm) là
những gì tu thiền là. Lý do nó trở nên quá khó khăn
là vì chúng ta không bao giờ muốn làm việc đó. Chúng
ta biết chúng ta không muốn làm nó, chúng ta chỉ muốn vượt
thoát nó.
Nếu
tôi cảm thấy rằng tôi đang bị bạn làm cho tổn thương,
tôi muốn giữ cái tư tưởng của tôi về nỗi đau. Tôi muốn
tăng thêm sự ngăn cách của tôi; cảm giác thật mê ly khi
bị cạn kiệt do sự thiêu đốt của tư tưởng tự cho mình
là đúng. Do suy tư tôi cố gắng tránh cảm giác đau đớn.
Sự tu tập của tôi càng trở nên phức tạp bao nhiêu, thì
chừng bấy nhiêu nhanh hơn tôi thấy cái cạm bẫy và trở
về để kinh nghiệm cơn đau, đường phân cách mỏng manh.
Nơi chốn tôi từng có thể giữ cơn giận dài trong hai năm,
dần dần cơn giận co lại còn hai tháng, hai tuần lễ, hai
phút. Thậm chí tôi có thể kinh nghiệm một cơn giận
phát sinh và tồn tại ngay trên đường phân cách mỏng manh.
Thực
tế, đời sống giác ngộ thì đơn giản, có thể đi trên
cái đường phân cách mỏng manh đó trong mọi thời.
Tôi không biết một ai có thể làm được thế, nhưng sau nhiều
năm tu tập, tôi tin chắc rằng, chúng ta có thể làm được
trong khoãng thời gian khá lâu. Nó thật là hạnh phúc
trong khi đi trên đường phân cách mỏng manh đó.
Tôi
vẫn muốn lập lại: Cần thiết để thừa nhận rằng, phần
lớn thời gian của chúng ta đều không muốn đối diện với
cái đường phân cách mỏng manh kia; chúng ta muốn ở lại
với sự phân cách. Chúng ta muốn đắm mình trong sự
thõa mãn vô sinh “Tôi thì đúng.” Dĩ nhiên, đó là
sự thõa mãn yếu hèn, nhưng chúng ta thường hay tạm ổn định
cho một cuộc sống thu hẹp, hơn là kinh nghiệm cuộc sống
như-nó-là, mỗi khi nó chừng như đau đớn và khó chịu.
Tất
cả quan hệ khó khăn ở nhà và ở sở làm đều phát sinh
từ ước muốn được khác biệt. Bằng sự dàn xếp
này chúng ta hy vọng trở nên một người khác biệt thật
sự và thật quan trọng. Khi chúng ta đi trên đường phân
cách mỏng manh, chúng ta không là quan trọng; chúng ta là Vô
ngã, nằm sâu trong đời sống. Đây là những gì chúng
ta sợ — mặc dù cuộc sống khi Vô ngã là niềm vui trong sáng.
Sự lo sợ của chúng ta làm cho chúng ta ở lại bên này trong
sự tự thị một cách cô đơn của mình. Quả là một
điều nghịch lý: chỉ khi nào đi trên đường phân cách mỏng
manh, trong kinh nghiệm trực giác nỗi sợ hãi, chúng ta mới
có thể biết thế nào là không có sợ hãi.
Bây
giờ tôi nhận thức ra chúng ta không thể thấy tất cả điều
này trong một lần hay thực hiện tất cả trong một lần.
Đôi khi, chúng ta nhảy vô đường phân cách mỏng manh và rồi
lại nhảy trở ra, giống như nước rơi vào một cái chảo
khô đang nóng trên lò. Nhưng đó có lẽ là những gì
chúng ta có thể làm vào lúc ban đầu, và như thế cũng tốt.
Nhưng càng tu tập thâm sâu, chúng ta trở nên dễ chịu hơn
ở đó. Chúng ta tìm thấy ra, đó chỉ là nơi mà chúng
ta có được bình an. Rất nhiều người đến trung tâm
và nói, “Tôi muốn được bình an.” Nhưng lại có rất
ít hiểu biết về thế nào là bình an có thể tìm thấy.
Đi trên đường phân cách mỏng manh là cách. Không ai
muốn nghe điều đó. Chúng ta muốn một ai đó sẽ mang
đi nỗi lo sợ của mình hay hứa hẹn cho chúng ta hạnh phúc.
Không một ai muốn nghe sự thật và chúng ta sẽ không bao giờ
nghe nó cho đến khi nào chúng ta sẵn sàng để nghe nó.
Trên
đường phân cách mỏng manh, chìm sâu trong đời sống, không
có “Tôi” và “Bạn”. Loại tu tập này có lợi ích
cho tất cả khả năng cảm thụ và dĩ nhiên, những gì tu thiền
là.. cuộc sống của tôi và cuộc sống của bạn phát triển
trong trí tuệ và lòng bi mẫn.
Vậy
tôi muốn khuyến khích các bạn tìm hiểu, chịu khó vượt
qua nó nếu có thể. Ban đầu, chúng ta phải hiểu với
tri thức: chúng ta phải biết một cách tri thức tu tập
là gì. Sau đó chúng ta cần phát triển qua thực hành
Chánh niệm sâu sắc mỗi khi chúng ta phân cách chúng ta từ
cuộc sống của mình. Sự hiểu biết lớn mạnh do nền
tảng gầy dựng từ tọa thiền mỗi ngày, từ nhiều khóa
tu học, và với sự tinh tấn duy trì Tỉnh giác trong mọi lần
đụng độ từ sáng cho đến tối. Từ khi chúng ta không
sẳn lòng để biết về đường phân cách mỏng manh, Trí tuệ
hiểu biết này sẽ không phơi bày trên cái dĩa cho chúng ta;
chúng ta phải nổ lực giành lấy nó. Nhưng nếu chúng
ta kiên nhẫn, khả năng nhìn thấy của chúng ta sẽ trở nên
rõ ràng hơn và sau đó chúng ta sẽ thấy viên ngọc đời sống
bắt đầu chói sáng. Dĩ nhiên, viên ngọc kia luôn luôn
ngời sáng, nhưng nó trở nên vô hình đối với những người
không biết cách để nhìn. Để có thể thấy, chúng ta
phải đi trên đường phân cách mỏng manh. Chúng ta phản
đối, “Không! Không thể nào! Bỏ đi! Nó thì rất tốt cho
tựa đề một quyển sách, nhưng tôi không muốn nó trong đời
sống của tôi.” Điều đó là thật không? Tôi
nghĩ là không. Trên căn bản, chúng ta đều muốn bình
an và vui sướng.
Hỏi:
Làm ơn nói một ít về phân cách từ cuộc đời.
Joko:
Vâng! Trong phút giây có sự bất đồng giữa chúng ta và người
khác — và chúng ta nghĩ chúng ta là đúng — chúng ta đang
phân cách tự thân. Chúng ta ở nơi này và người thô
tục đó thì ở bên kia và hắn thì “sai”. Khi chúng
ta suy nghĩ theo phương cách này, chúng ta không có hứng thú
gì về phúc lợi của người ấy. Những gì chúng ta quan
tâm vào là những quyền lợi của chính mình. Cho nên
sự hoà hợp nguyên vẹn bị phá vỡ. Đa phần cho chúng
ta, nhiều năm tu tập không ngừng nghĩ thì rất ư là cần
thiết trước khi có thể từ bỏ đi lối suy nghĩ như vậy.
Hỏi:
Tôi thấy rằng giận dữ phải có tác động gì đó đối
với tôi vì tôi không muốn đối diện với những gì đang
xảy ra. Nhưng tôi vẫn chưa rõ ràng về lý do tại sao
cơn giận làm phân cách ta từ đời sống.
Joko:
Nó không phân cách nếu đó là thực chất kinh nghiệm.
Nhưng phần lớn thời gian chúng ta từ chối làm thế.
Chúng ta thích làm hơn những gì? Chúng ta thích nghĩ hơn
về nỗi khốn khổ của mình. “Tại sao anh ta không thấy
nó theo chiều hướng của tôi? Tại sao anh ta ngu quá?”
Những tư tưởng như thế là những nhân tố cho tình trạng
phân cách.
Hỏi:
Tư tưởng? Mà không là sự tránh né?
Joko:
Tư tưởng là sự tránh né. Chúng ta sẽ không suy tư nếu
chúng ta không cố gắng tránh né kinh nghiệm nỗi sợ hãi.
Hỏi:
Thầy muốn nói là tư tưởng gây ra sự phân cách?
Joko:
Nó sẽ không, nếu chúng ta hoàn toàn chú tâm về tư tưởng
và biết rõ chúng chỉ là những ý tưởng. Chỉ khi nào chúng
ta tin tưởng vào chúng thì sự phân cách khởi sinh. (“Sự
khác biệt của một sợi tơ tằm thì thiên đàng cùng địa
ngục bị tách rời.”) Không có gì là không đúng đối
với thực chất của tư tưởng, ngoại trừ khi chúng ta không
thấy ra bản chất không thật của chúng.
Hỏi:
Chúng ta có thể nào phản ứng mà không phát sinh tư tưởng?
Joko:
Nếu chúng ta phản ứng thì tư tưởng đang nảy sinh.
Chúng có thể không hiển nhiên rõ ràng đối với chúng ta,
nhưng chúng đã hình thành. Ví dụ, nếu bạn sỉ vả
tôi, tôi sẽ không phản xạ trừ khi tôi có vài tư tưởng
về hành động xúc phạm đó. Nhưng khi chúng ta bắt đầu
phán xét người khác là đúng hay sai, chúng ta đã và đang
phân cách tự thân; đúng và sai chỉ là những ý tưởng và
không là sự thật.
Hỏi:
Những gì mà thầy vừa diễn tả nghe qua thì rất là thụ
động hoặc là tiêu cực. Thầy có thể khai thác thêm
về vấn đề này?
Joko:
Không! Nó không tiêu cực và nhu nhược chút nào cả.
Chúng ta không thể nào thỏa hợp một cách nhanh nhẹn với
những sự kiện trong đời sống nếu chúng ta bị kẹt trong
những tư tưởng về chúng. Chúng ta phải có một cái
nhìn rộng lớn hơn thế. Tu thiền là quá trình của hành
động, nhưng chúng ta không thể hành xử thích nghi nếu chúng
ta tin vào tư tưởng của mình về hiện trạng. Chúng
ta phải thấy theo trực giác những gì đang xảy ra. Nó
luôn luôn khác hẳn những gì mà chúng ta nghĩ về nó.
Chúng ta có thể chọn một hành động thông minh mà không thật
sự nhìn thấy những gì — không phải những gì chúng ta muốn
thấy hay những gì làm cho ta thoãi mái, mà là như-nó-là ở
lúc đó — thật sự xảy ra không? Không! Tôi chắc chắn
không đang nói về xử thế thụ động và không làm một hành
động gì.
Hỏi:
Khi tôi thấy người ta, khi họ đang tập trung trong những gì
đang xảy ra, họ hành động nhanh hơn và tốt hơn là tôi làm.
Tôi để ý nhận ra trong cuốn phim mẹ Teresa là, bà đi thẳng
vào những nơi thảm họa và bắt tay vào việc.
Joko:
Chỉ làm. Làm thôi. Bà đã không dừng lại để cân nhắc,
“Tôi nên làm việc này không?” Bà chỉ thấy những
gì cần phải làm và làm nó thôi.
Hỏi:
Dường như có nhiều kỳ vọng về chính chúng ta để có thể
đi trên đường phân cách mỏng manh, bởi vì ký ức của chúng
ta đi vào mỗi phút giây về những gì đã xảy ra trong cuộc
đời của chúng ta.
Joko:
Kỷ niệm là những tư tưởng và gần như luôn luôn được
chọn lựa và đã bị méo mó theo thời gian. Chúng ta có
lẽ hoàn toàn quên bẵng đi những gì tốt đẹp mà người
bạn của ta đã làm nếu chỉ có một lần chúng ta cảm thấy
sự kiện có nét chống đối ta. Tu tập đòi hỏi sự
hợp tác lớn lao của chúng ta; nhưng chúng ta chỉ sống trong
phút giây hiện tại; chúng ta không có 150,000 phút giây trong
một lần. Chúng ta chỉ có một đời sống. Đó
là lý do tại sao tôi nói, “Việc gì khác bạn phải làm đây?
— bạn chỉ có thể tu tập tốt trong mỗi phút giây trong
hiện tại hay không mà thôi.”
Hỏi:
Vâng! Tôi nghĩ đường phân cách mỏng manh thì ở một bình
diện nào đó thì buồn tẻ. Chúng ta thường hay nhận
ra là, khi chúng ta có một cơn bộc phát tình cảm mãnh liệt,
nhưng khi chúng ta rửa chén, thì không có gì nhiều để mà
nói. Nó chỉ …
Joko:
Đúng thế! Nếu chúng ta chỉ làm thôi những gì cần phải
làm trong mỗi phút giây, thì không có một vấn đề gì cả;
chúng ta đang trên đường phân cách mỏng manh. Nhưng khi
chúng ta cảm thấy giận dữ, thì đường phân cách mỏng manh
trở nên xa lạ đối với chúng ta, bởi vì để kinh nghiệm
cơn giận là kinh nghiệm những cảm giác sinh lý không dễ
chịu của thân. Do vì chúng không dễ chịu, chúng ta không
thể thấy là, cơn giận trên căn bản của đời sống thì
cũng giống như là rửa chén. Cả hai sự việc đều hoàn
toàn đơn giản như nhau.
Hỏi:
Nếu chúng ta từ bỏ niềm tin trong tư tưởng của chúng ta,
nghe qua có vẻ ghê sợ — làm sao chúng ta biết cái gì để
làm?
Joko:
Chúng ta luôn luôn biết cái gì để làm nếu chúng ta tiếp
xúc với đời sống như-nó-là.
Hỏi:
Theo tôi, đường phân cách mỏng manh là kinh nghiệm những
gì trong giây phút hiện tại. Trong khi tôi tiếp tục tu
tập tôi thấy ra nhiều hơn ra là, những thứ tầm thường,
đơn giản của đời sống không còn nhạt nhẽo đối với
tôi như trước kia. Đôi khi tôi còn thấy ra vẽ đẹp
và chiều sâu mà tôi chưa từng lưu ý qua.
Joko:
Thật vậy à! Lâu lâu thì có một thiền sinh đến để
nói chuyện với tôi, cô ta tọa thiền thật tốt nhưng cô
ta phàn nàn, “Nó thật là tẻ nhạt! Tôi chỉ ngồi và không
có gì xảy ra cả. Chỉ nghe xe cộ qua lại…” Nhưng
chỉ nghe tiếng xe cộ là một sự tuyệt vời rồi! Cô
ta hỏi, “Ý thầy muốn nói là tất cả chỉ có vậy thôi
sao?” Đúng vậy, tất cả chỉ có vậy thôi. Không
một ai trong chúng ta muốn đời sống “chỉ vậy” thôi,
bởi vì như thế cuộc đời không là thứ hấp dẫn cho chúng
ta. Nó chỉ vậy như-nó-là; không có những tình tiết,
sôi nổi và chúng ta thì lại thích những tình tiết.
Chúng ta ưa chuộng được “thắng” trong một cuộc tranh
cải, nhưng nếu chúng ta không thể thắng, chúng ta thà đành
bị thua, còn hơn là không có một tình tiết gì về mình cả.
Lão sư Suzuki có một lần đã nói, “Đừng vội chắc chắn
rằng bạn muốn được giác ngộ. Từ góc độ nơi bạn
đang nhìn, giác ngộ thì thật là chán ngắt một cách kinh
khủng.” Chỉ làm những gì bạn đang làm. Không sôi
động, tình tiết, pha chế.
Hỏi:
Theo dõi hơi thở có là đang đi trên đường phân cách mỏng
manh?
Joko:
Quả nhiên là vậy. Tôi thích nói như thế này hơn, “kinh
nghiệm thân thể và hơi thở.” Tôi muốn thêm vào đó, trong
khi theo dõi hơi thở, tốt nhất đừng cố gắng điều khiển
nó (điều khiển là nhị biên, tôi điều khiển cái gì đó
phân cách từ tự thân), mà chỉ kinh nghiệm hơi thở như nó
là: nếu nó phồng, thì kinh nghiệm sự căng phồng; nếu nó
nhanh, kinh nghiệm sự nhanh; nếu nó dừng ở ngực, kinh nghiệm
thế. Khi sự kinh nghiệm vững vàng, hơi thở sẽ dần
dần chậm lại, dài ra, và sâu xuống. Nếu sự vướng
mắc vào tư tưởng bị thu nhỏ lại một cách đáng kể, thân
thể và hơi thở lập tức thư giãn và hơi thở sẽ trôi chảy
ra một cách êm thắm.
Hỏi:
Tại sao cơn giận đối với người thân cận với tôi lúc
nào cũng mãnh liệt hơn?
Joko:
Bởi vì nó mang tính cách đe dọa nhiều hơn. Nếu người
bán giày cho tôi công bố, “Tôi sẽ lìa xa bà,” tôi không
quan tâm gì cả, mọi sự không có gì ảnh hưởng đối với
tôi; tôi sẽ tìm một người bán giày khác. Nhưng nếu
chồng của tôi nói, “Tôi sẽ rời xa em,” nó không còn là
một chuyện phớt tĩnh chút nào cả.
Hỏi:
Sự đe dọa có tính cách cấp bách hay có tính cách ngũ ngầm
cho một điều kiện tâm lý chưa giải quyết?
Joko:
Vâng! Có sự ngũ ngầm; nhưng nguồn tích trữ ấy thì luôn
luôn giữ trong thân thể của chúng ta như sự thu nhỏ trong
phút giây hiện tại. Khi chúng ta kinh nghiệm sự co thắt
hay căng thẳng, chúng ta kéo theo trọn vẹn cả quá khứ của
mình. Quá khứ của chúng ta đâu? Ngay ở đây.
Không có quá khứ tách biệt từ hiện tại. Quá khứ
là người của chúng ta trong phút giây hiện tại. Cho
nên khi chúng ta kinh nghiệm, có nghĩa là chúng ta cũng chăm
sóc cho quá khứ. Chúng ta không cần phải biết tất cả
về nó.
Hỏi:
Nhưng còn đường phân cách mỏng manh liên quan ra sao tới giác
ngộ? Có ai? Nó là giác ngộ.
Joko:
Đúng là nó. Không ai trong chúng ta có thể đi trên nó
trong mọi thời, nhưng khả năng của chúng ta làm được tăng
vượt bậc theo nhiều năm tu tập. Nếu không thì chúng
ta tu tập không đúng rồi.
Hãy
kết thúc. Nhưng vui lòng duy trì sự chánh niệm của mình
với tận khả năng trong mỗi phút giây của đời sống.
Giữ gìn câu hỏi luôn với mình: bây giờ, tôi có đang đi
trên đường phân cách mỏng manh không?
Tiểu
bang New Jersey không tồn tại
Chúng
ta đặt giả thiết rằng, sự thật như chúng ta thấy nó và
nó cố định, không đổi. Ví dụ: Nếu chúng ta nhìn
ra ngoài và thấy bụi hoa, cây, và xe, chúng ta giả định là,
chúng ta đang thấy mọi vật như-nó-là. Nhưng đó là
cách chúng ta thấy sự thật ở mức độ thấp nhất.
Nếu chúng ta đang ngồi trên chiếc phi cơ ở độ cao 35,000
bộ tây trong một ngày bầu trời trong, và chúng ta nhìn xuống,
chúng ta không thể thấy được người và xe gì cả.
Ở độ cao đó, sự thật của chúng ta không có bao gồm con
người, mà là gồm có đỉnh núi, bình nguyên, và nước trong
đại dương. Khi phi cơ hạ thấp xuống thì kinh nghiệm
về sự thật của ta cũng đổi thay. Mãi cho đến khi phi cơ
gần mặt đất, thì chúng ta thấy con người, nhà cửa, xe,
ngựa. Đối với một con kiến đang bò dọc theo vệ đường,
loài người có thể không hiện hữu vì nó quá to lớn đối
với loài kiến. Sự thật của con kiến có thể là ngọn
đồi và thung lũng của vỉa hè. Cái chân dẫm lên con
kiến — đó là cái gì? (Động đất, thiên tai?)
Cái
sự thật mà chúng ta đang sống trong đó, cần chúng ta để
vận hành theo một chiều hướng nhất định. Để làm vậy,
chúng ta phải phân biệt từ những gì chung quanh chúng ta —
từ tấm thãm, hay người khác. Nhưng một kính hiển vi
mạnh sẽ phơi bày cho ta thấy rằng, sự thật chúng ta va chạm
luôn thì không hoàn toàn thật sự phân cách từ chúng ta.
Ở mức độ uyên thâm, chúng ta chỉ là một nguyên tử, mà
hạt nhân nguyên tử thì luôn di động ở một tốc độ to
lớn. Không có sự phân cách giữa chúng ta và tấm thãm
hay người khác: tất cả chúng ta chỉ là một vùng năng lượng
to lớn mà thôi.
Gần
đây con gái của tôi cho tôi xem vài tấm ảnh của tế bào
bạch huyết cầu trong động mạch của loài thỏ. Những
tế bào này là phế liệu, chúng có tác dụng dọn dẹp những
mảnh vụn và những chất không cần thiết trong thân thể.
Bên trong động mạch ta có thể thấy những sinh vật li ti
bò dọc theo và làm sạch bằng cách kết thành những cái nấc
thang giả để tiến dần đến mục tiêu của chúng. Sự
thật cho bạch huyết cầu thì không phải là sự thật mà
chúng ta thấy. Vậy sự thật của những tế bào là gì?
Chúng ta chỉ có thể quan sát công việc của nó, là làm sạch.
Giờ đây, trong khi chúng ta ngồi đây, có hàng triệu những
tế bào như thế bên trong chúng ta, làm sạch các động mạch
với mọi khả năng của chúng. Nhìn vào những tấm hình
đã chụp được, người ta có thể thấy công việc của các
tế bào đang cố gắng làm việc: những tế bào biết mục
đích của nó.
Loài
người chúng ta, với món quà vô cùng to lớn của tạo hóa,
là loài sinh vật duy nhất trên trái đất nói, “Tôi không
biết ý nghĩa của đời sống của mình. Tôi không biết
nguyên do gì tôi hiện hữu nơi đây.” Không có sinh vật
nào khác — chắc chắn không phải tế bào bạch huyết cầu
— thì lộn xộn như thế. Tế bào bạch huyết làm việc
không biết mệt cho chúng ta; nó ở bên trong chúng ta, làm vệ
sinh mãi cả đời sống của chúng. Dĩ nhiên, đó chỉ
là một trong trăm ngàn chức năng đang xảy ra bên trong loài
sinh vật trí thức khổng lồ là chúng ta. Nhưng bởi vì
chúng ta có một bộ óc lớn để suy nghĩ và làm việc, chúng
ta lại lạm dụng cái món quà thiên nhiên của mình và chuyên
làm những chuyện nghịch ngợm không dính dấp gì cho phúc
lợi của đời sống. Có được món quà suy nghĩ, chúng
ta sử dụng sai nó bằng cách thả nó đi lung tung. Chúng
ta tự trục xuất mình ra khỏi vườn địa đàng. Chúng
ta tư duy không theo nề nếp làm việc giúp ích cho đời sống,
mà là làm thế nào để phục vụ cho cái ngã phân cách của
mình — một việc táo bạo không bao giờ xảy ra đối với
các tế bào bạch huyết. (Nếu nó lạm dụng như ta thì
thân thể của ta không biết ra sao?) Chỉ trong một khoảng
thời gian rất ngắn, cuộc sống của chúng sẽ đi qua; nó
sẽ bị thay thế bởi những tế bào khác. Nó không suy
nghĩ; nó chỉ làm việc của nó.
Trong
khi chúng ta tọa thiền và nhận thức được nhiều hơn về
tính chất ảo huyền của sự suy nghĩ sai lầm của mình, trạng
thái vận hành tự nhiên bắt đầu vững mạnh. Trạng
thái đó thì lúc nào cũng hiện hữu; nhưng nó đã bị che
khuất cho nên chúng ta không biết nó là gì. Chúng ta bị
kẹt cứng trong những kích thích, phiền muộn, hy vọng, sợ
hãi của mình nên không thể thấy nó. Chức
năng của chúng ta không phải là sống vĩnh viễn, mà là sống
trong phút giây hiện tại.
Chúng ta cố gắng trong vô vọng để bảo vệ lấy mình với
những tư tưởng lo lắng: chúng ta bày mưu lập kế để có
thể tạo ra hoàn cảnh tốt hơn cho mình, làm thế nào cho chúng
ta an toàn hơn, là sao cho chúng ta có thể duy trì mãi mãi cái
Tự ngã của mình. Thân của chúng ta cũng có trí
tuệ riêng của nó; nhưng sự lạm dụng của bộ não đã làm
rối loạn đời sống của mình.
Cách
đây không lâu, tôi bị gãy cổ tay và phải băng thạch cao
trong ba tháng. Khi thạch cao được lấy ra, tôi bị kích
động bởi cái tôi thấy. Tay tôi chỉ còn da và xương,
thật yếu ớt và run rẩy; nó quá yếu để làm bất cứ việc
gì. Nhưng khi tôi về đến nhà và bắt đầu làm việc
với cánh tay khoẻ, cánh tay nhỏ chỉ còn da bọc xương kia
lại cố gắng giúp đỡ. Nó biết những gì nó nên làm.
Thật là cảm động: mẫu xương nhỏ bé không có sức mà
vẫn muốn giúp đỡ. Nó biết chức năng của nó.
Trong khi tôi nhìn nó, dường như nó không có dính dấp gì
tới tôi; cánh tay chừng như có đời sống riêng của nó;
nó muốn làm việc của nó. Nó di động để thấy mẩu
hình nộm ốm yếu đang cố gắng làm việc của một cánh
tay bình thường.
Nếu
chúng ta không làm cho mình rối loạn, chúng ta cũng biết những
gì chúng ta nên làm trong đời sống. Nhưng chúng ta luôn
làm cho mình lẫn lộn. Chúng ta bị lôi cuốn vào những
mối quan hệ không bình thường; những quan hệ không có kết
quả tốt; chúng ta bị ám ảnh với một cá nhân, hay với
một hành động, hay với một quan điểm triết lý. Chúng
ta làm bất cứ điều gì ngoại trừ sống đời sống của
mình theo một chiều hướng lành mạnh. Nhưng với sự
tu tập, chúng ta bắt đầu thấy xuyên suốt sự hỗn loạn
của mình, và có thể nhận thức rõ những gì chúng ta cần
phải làm — giống như cánh tay trái của tôi, dù là khi nó
không thể hoạt động bình thường, nhưng vẫn cố gắng góp
phần để làm những việc cần phải xong.
Khi
có gì đó thật sự làm cho chúng ta cáu gắt, khó chịu, rắc
rối, chúng ta bắt đầu suy nghĩ. Chúng ta lo lắng, chúng
ta kéo ra mọi thứ mà chúng ta có thể nghĩ ra, và nghĩ, nghĩ,
nghĩ — bởi vì đó là những gì chúng ta tin tưởng là có
thể giải quyết vấn đề của đời sống. Trên thực
tế, những gì giải quyết vấn đề của đời sống là, chỉ
đơn giản kinh nghiệm sự khó khăn đang diễn tiến, và hành
động từ đó. Giả sử là, đứa con của tôi
hét vào tôi và nói là: tôi là một người mẹ thật tệ.
Tôi làm gì đây? Tôi có thể lý giải cho nó biết về
tôi, dẫn chứng tất cả các điều tốt đẹp mà tôi đã
làm cho nó. Nhưng thực sự cái gì chữa lành cái hoàn
cảnh này? Đơn giản kinh nghiệm nỗi đau về những
gì đang xảy ra, nhìn những tư tưởng của tôi về sự kiện.
Khi tôi làm việc đó một cách chân thành và kiên nhẫn,
tôi có thể cảm nhận được con tôi một cách khác hơn (những
gì tôi đã nghĩ), và tôi có thể thấy ra những gì phải làm.
Hành động của tôi phát sinh từ kinh nghiệm của mình.
Nhưng chúng ta thì không làm vậy đối với vấn đề của
đời sống; thay vì chúng ta xoay cuồng với chúng, chúng ta
phân tích chúng hay cố gắng tìm xem ai là người mà ta có
thể qui trách nhiệm. Khi chúng ta làm tất cả thế xong,
chúng ta cố gắng tính toán ra một hành động. Đó là
lối đi ngược. Chúng ta cắt đứt mình ra khỏi hẳn
từ vấn đề; với tất cả suy tư, phản ứng, phân tích,
chúng ta đâu thể nào giải quyết nó. Tình trạng bế
tắt gây ra bởi cái tư tưởng cảm giác của chúng ta làm
cho vấn đề trở nên nan giải.
Một
lần trong khi tôi ngồi trên phi cơ đang bay xuyên qua lục địa
Hoa Kỳ, và tôi phỏng chừng là chúng tôi đang ở khoảng giữa
quốc gia, tôi nhìn xuống phía dưới và nghĩ, tiểu bang Kansas
thì ở đâu? Không có cách nào để nói nơi nào là Kansas.
Nhưng chúng ta thật sự nghĩ rằng, có Kansas, Illinois, New Jersey,
New York, trong khi trên thực tế chỉ có mảnh đất chạy dài
nối tiếp. Chúng ta hành xử tương tự cho chính mình.
Tôi nghĩ tôi là New Jersey và anh ta là New York. Tôi nghĩ
rằng, New York thì đổ trách nhiệm cho vấn đề của New Jersey
(nó đưa tất cả mọi người đi lại tới New Jersey.)
Còn New Jersey lập tức ôm lấy trọn vẹn một khối vấn đề
cho riêng nó. Nó nhận diện ra những điều kỳ diệu
về New Jersey; và một cách chắc chắn là nó không có lợi
ích gì cho Pennsylvania ở bên kia. Thật ra, những ranh giới
này được đặt ra cho thuận tiện; nhưng nếu chúng ta nuông
chìu theo tư tưởng cảm giác của mình mà phân cách ra, chúng
ta nghĩ là có một ranh giới giữa chúng ta và người khác.
Nếu chúng ta làm việc với tư tưởng cảm giác một cách
tri thức, những ranh giới dần dần bị phân hóa, và chúng
ta nhận ra một cái Tổng thể thì luôn luôn tồn tại ở đó.
Nếu tâm của chúng ta cởi mở, chỉ hòa hợp với các cảm
xúc giác quan mà đời sống phơi bày, chúng ta không phải phấn
đấu cho cái mà ta gọi là “sự giác ngộ vĩ đại”.
Nếu New Jersey không tồn tại như một thực thể riêng biệt,
thì nó đâu cần phải biện hộ cho chính nó. Nếu
chúng ta không tồn tại như một thực thể riêng biệt, thì
chúng ta đâu có vấn đề gì. Nhưng cuộc sống
của chúng ta bị hấp thụ với câu nghi vấn, “Những gì
sẽ tốt nhất cho tôi? Tôi có thể làm sao để mọi thứ tốt
đẹp cho tôi?” Chúng ta bao gồm người khác và sự vật
ở một chừng mực nào đó nếu chúng sẳn lòng vui chơi với
cái trò chơi của chúng ta. Dĩ nhiên, họ không bao giờ
thật sự vui lòng bởi vì họ cũng giống như chúng ta (họ
muốn chúng ta chơi trò chơi của họ hơn!) Cho nên, trò
chơi không bao giờ có kết quả gì. Ví dụ, làm thế
nào cuộc hôn nhân có hạnh phúc nếu hai người mà họ cho
là mình như là New Jersey và New York? Trông có vẽ nó yên
ổn và có kết quả trong một khoảng thời gian nào đó, trong
khi họ thấy không có cái ranh giới (đó có nghĩa sự phân
hóa của tình trạng bế tắt cảm giác tư tưởng). Khi
cái ranh giới kia xuất hiện lại, thì có một trận chiến
xảy ra giữa họ.
Chúng
ta không có học thế nào để sống như một kiếp con người;
chúng ta tạo ra một thế giới sai lầm và áp đặt nó lên
bên trên một cái thật thể. Chúng ta lầm lẫn cái bản
đồ với chính cái sự thật. Bản địa đồ thì hữu
ích; nhưng chỉ nhìn vào bản đồ chúng ta không thể thấy
cái tổng thể của nước Mỹ. Không có một thực thể
riêng biệt cho Kansas. Giống như tế bào bạch huyết,
chúng ta được sinh ra để làm một chức năng nào đó ở
trong một khối năng lượng khổng lồ. Chúng ta phải
có một thể nhất định để hoạt động; giống như tế
bào bạch huyết có hình dạng những cái chân nhỏ làm việc
dọn dẹp. Chúng ta có một dạng nhất định để sinh
hoạt; chúng ta phải trông như là chúng ta phân cách, để chơi
cái trò chơi kỳ diệu mà chúng ta đang ở trong đó. Nhưng
điều trở ngại là, chúng ta không chơi cái trò chơi thật
sự. Chúng ta chơi cái trò chơi giả mà chúng ta tạo ra
và đặt nó lên ở bên trên cái trò chơi thật kia; và cái
trò chơi kia sẽ tàn phá chúng ta. Nếu chúng ta không thấy
rõ thấu nó, chúng ta sống qua những ngày trên trái đất mà
không biết hưởng thụ niềm hạnh phúc chân thật. Cái
trò chơi (thật phía dưới) kia trở nên tốt chỉ khi nào chúng
ta chơi nó thật tốt. Nó bao gồm buồn, vui, thất vọng,
và khó khăn. Nhưng nó luôn luôn thật và dồi giàu, và
nó không mang lại sự không vừa lòng và vô nghĩa. Tế
bào bạch huyết không bao giờ hỏi, “Ý nghĩa của đời sống
là gì?” Nó biết. Khi chúng ta vượt thoát được
tình trạng bế tắt của tư tưởng cảm giác, thì chúng ta
cũng biết chúng ta là ai và những gì chúng ta cần phải làm
trong cuộc sống. Những gì chúng ta làm trong đời sống?
Nếu chúng ta không làm cho mình rối loạn với vẫy đầy những
tư tưởng sai lầm, thì chúng ta sẽ biết. Khi chúng ta
quay lưng từ những gì ám ảnh mình, thì giải đáp trở nên
rõ ràng. Nhưng chúng ta không làm thế một cách dễ dàng,
bởi vì chúng ta bị vướng mắc vào cái lối suy nghĩ luôn
tự cho mình là đúng kia.
Nhưng
thỉnh thoảng, khi chúng ta tu tập tỉ mỉ, có giây phút (đôi
khi nhiều giờ, hay nhiều ngày) chúng ta vẫn còn những trắc
trở giống nhau, không sao cả. Càng lâu hơn, càng khó
hơn, chúng ta càng tu tập thì trạng thái này càng dài ra.
Đó là trạng thái giác ngộ: khi chúng ta đơn giản thấy,
“Ồ! Đó cần làm kế tiếp — Được rồi. Tôi phải gặp
nha sĩ ngày thứ Ba; tôi có thể không thích, nhưng không sao.
Tôi phải trãi qua hai giờ với người rắc rối đó.. được
rồi, để xem nó sẽ ra sao.” Thật là kỳ diệu: Dòng
chảy thì rất dễ dàng. Sau đó (nếu chúng ta không cẩn thận)
sự rối loạn của chúng ta bắt đầu xâm lấn trở lại.
Sự trong sáng và sức mạnh bắt đầu phai nhạt đi. Dấu
vết của nhiều năm tu tập tốt là thế, thời gian trong sáng
sẽ dài ra và phút giây rối loạn thì ngắn lại.
Dĩ
nhiên, không cần biết bao lâu chúng ta tu tập, vẫn có một
phần của đời sống trông có vẻ xáo trộn và mờ mịt.
“Tôi không biết rõ cái gì đang xảy ra ở đây.” Nhưng
nói một cách nghịch lý, chấp nhận tình trạng xáo trộn
và lờ mờ là bản chất của sự hiểu biết trong sáng.
Tôi nghe lần này sang lần khác từ các thiền sinh, “Bây giờ
tôi cảm thấy mơ hồ về sự tu tập của tôi, một chút bồn
chồn. Tôi chừng như không thể nào thấy mọi sự rõ ràng.”
Cái gì chúng ta làm kế tiếp đây? Thật ra, tất cả
đời sống đều như thế cả. Cho mỗi người chúng ta,
mỗi ngày đều có những khoảng thời gian như thế. Chúng
ta làm gì? Thay vì cố gắng tìm cách giải quyết sự rối
loạn và căng thẳng để chúng ta có thể đến một nơi nào
khác, chúng ta hãy hỏi mình, “Cảm giác của sự rối loạn
như thế nào?” — rồi chúng ta ngồi lại quan sát thân thể,
cảm giác của nó, theo dõi những tư tưởng đang trôi dạt.
Trước khi chúng ta biết ra, chúng ta đã trở về quỹ đạo
rồi.
Trong
thời gian của rối loạn và chán chường, việc tệ nhất
mà chúng ta có thể làm là cố gắng tạo ra tình trạng trái
ngược. Cái cổng “Vô môn” thì luôn luôn ở đây, khi chúng
ta kinh nghiệm chính mình như-nó-là, không phải là cách chúng
ta nghĩ chúng ta-nên-là. Khi chúng ta thật sự làm thế,
cánh cửa mở ra — dù cho nó mở ra khi nó nên làm thế, chứ
nó không cần thiết khi chúng ta muốn mở nó. Cho một
số người, cánh cửa kia mở ra sớm mang lại nhiều tai hại
hơn là tốt. Tôi hoài nghi về loại tu tập trục lợi;
thúc đẩy cho sự trong sáng quá sớm sẽ tạo ra nhiều vấn
đề. Dĩ nhiên, sự thay thế là không phải tọa thiền
và không làm gì cả. Chúng ta phải duy trì Tỉnh giác
về cảm xúc giác quan, tư tưởng và bất cứ gì khác ở đây.
Chúng ta không cần phán xét tọa thiền của mình dù cho
tốt hay xấu. Chỉ có, “Tôi ở đây, và ít nhất
tỉnh giác về đời sống của mình.” Khi tôi ngồi một
cách tỉ mỉ thì tỉ lệ có chiều hướng đi lên.
Một
phần của chúng ta thì giống như các tế bào bạch huyết:
nó luôn luôn có mặt và biết làm gì. Nó muốn hoạt động.
Tu tập thì không phải là một sự thúc đẩy kỳ bí vào trong
lãnh vực nào khác, Thượng đế biết nơi nào. Sự tuyệt
đối thì không phải ở nơi nào khác; ngoài nơi đây thì ở
đâu? Sự e dè của tôi là gì? Từ khi nó tồn tại ở
đây và bây giờ, nếu tôi e thẹn, thì đó là Niết bàn, đó
là tuyệt đối. Vậy thôi. Không có nơi nào để đi;
chúng ta luôn luôn ở đây. Ngoài nơi đây, còn nơi nào
khác ta có thể tới? Chúng ta luôn luôn là mình như-nó-là.
Cái thông minh thiên bẩm để biết chúng ta là ai, nó biết
những gì chúng ta ở trong thế gian này nếu chúng ta không
làm hỏng nó đi.
Tôn
giáo
Người
ta đến trung tâm Thiền thì thường hay giận dữ về những
mê lầm của những kinh nghiệm về tôn giáo trong quá khứ
của họ. Ý nghĩa nguyên thủy của từ “religion” thì
rất ngộ nghĩnh: nó từ chữ Latin “religare”, có nghĩa là
“trói buộc về phía sau, cột loài người và Thượng đế
vào nhau.” “Re” nghĩa là “phía sau” and “ligare”
nghĩa là “cột hay buộc lại”.
Chúng
ta cột cái gì? Trước hết, chúng ta cột cái Ngã của mình
vào cho chính nó — bởi vì ngay cả bên trong chúng ta, chúng
ta đã phân cách. Chúng ta cột chình mình với người
khác và luôn cả tất cả các thứ khác, khả năng cảm thụ
và vô cảm (vô tri giác). Chúng ta cột người khác vào
người khác. Bất cứ gì không bị ràng buộc với nhau
là trách nhiệm của chúng ta. Nhưng phần lớn, công việc
của chúng ta là buộc chính mình vào người sống chung, công
ăn việc làm, người hôn phối, con cái hay bạn bè, và rồi
cột mình vào Miến điện, Mễ tây cơ, rồi tới tất cả
mọi thứ trên thế gian này và vũ trụ này.
Bây
giờ cái đó nghe rất hay! Nhưng trên sự thật, chúng ta không
thường thấy đời sống theo cách đó. Bất cứ phương
thức tu tập chân chính của tôn giáo là một lần nữa những
gì đã xảy ra như vậy: nhìn thấy cái tổng thể cơ bản
của mọi sự vật, thấy bản lai diện mục của mình.
Nó sẽ buông bỏ đi những chướng ngại giữa chúng ta và
người khác hay vật: từ bỏ hay nhìn xuyên qua cái bản chất
của các chướng ngại.
Người
ta thường hay hỏi tôi, nếu cái Tổng thể cơ bản này là
một trạng thái thật của mọi vấn đề, tại sao nó chừng
như chưa bao giờ được thấy? Đó là vì chúng ta còn thiếu
trữ liệu khoa học đúng đắn về nó; Tôi biết nhiều nhà
vật lý học có tri thức uyên thâm, nhưng khi họ đối diện
với đời sống, họ đã không thể phản ảnh sự tỉnh giác
này.
Nguyên
nhân chính cho những chướng ngại — và lý do chính mà chúng
ta không thấy được ra là chướng ngại đã xuất hiện rồi
— là vì chúng ta lo sợ bị tổn hại. Chính vì vậy
cho nên, nó dường như phân cách chúng ta. Không cần phải
nói, thân thể của chúng ta thì cần được bảo tồn, bằng
như không nó không thể hoạt động. Ví dụ như, nếu
chúng ta có một buổi cắm trại ngoài trời trên một đường
rầy xe lửa và toa xe thì đang di chuyển về hướng chúng ta;
rõ ràng hành động tốt nhất là dọn ra chỗ khác. Cần
thiết để tránh vẫn hơn là sửa chửa những hư hại vật
chất. Nhưng có sự lầm lẫn to lớn giữa loại tổn
hại đó (vật chất) và những chuyện xảy ra khác có ít tính
cách xác thực hơn (tinh thần) mà thương tổn chúng ta nhiều
hơn. “Người yêu của tôi lìa xa tôi, thật là đau khổ khi
cô đơn.” “Tôi sẽ không bao giờ tìm được một việc
làm.” “Những người kia thật là độc ác.”
Chúng ta nhìn tất cả những thứ này như là xuất xứ của
nỗi khổ đau. Chúng ta thường cảm thấy chúng ta luôn
bị người khác tổn hại.
Nếu
chúng ta nhìn lại trong cuộc đời mình, chúng ta có thể lập
ra một bảng kê khai về những người hay những sự kiện
đã từng gây thương tổn chúng ta. Tất cả chúng ta đều
có bảng kê khai của mình. Ngoài cái bảng dài kia ra,
chúng ta khai thác ra một phương pháp điều kiện tính để
nhìn cuộc đời: chúng ta học cái đường lối lẫn tránh;
chúng ta có phán đoán và ý kiến về bất cứ gì và bất
cứ ai mà chúng ta sợ có thể ám chỉ bóng gió tới chúng
ta.
Khả
năng thiên phú của chúng ta là sử dụng trong chiều hướng
của lẫn tránh, theo chiều hướng của phàn nàn, của một
nạn nhân, của cố gắng xắp xếp để cho chúng ta bảo tồn
được quyền kiểm soát. Để rồi đời sống chân thật
— cái tổng thể cơ bản — vượt thoát khỏi chúng ta.
Thật buồn bả, có nhiều người trong chúng ta từ giả cỏi
đời mà chưa từng thật sự sống qua, bởi vì chúng ta bị
ám ảnh quá nặng nề với việc cố gắng tránh né cho khỏi
bị thương tổn. Một điều mà chúng ta chắc chắn là:
nếu chúng ta đã bị tổn hại, chúng ta không muốn nó xảy
ra lần nữa. Và rồi hệ thống cơ quan dùng cho sự tránh né
của chúng ta luôn hoạt động không ngừng nghỉ.
Bây
giờ trong nhiều truyền thống tôn giáo, và một cách riêng
biệt là trong truyền thống thiền tông, có một cái kho lớn
thông dụng được gọi là “Cửa” hay là “Kinh nghiệm tự
chứng.” Loại kinh nghiệm như thế thì khá thay đổi.
Nhưng nếu chúng là thật, chúng rọi sáng hay đem tới sự
lưu ý của ta và luôn luôn xảy ra như vậy: Chân tánh của
đời sống, cái tổng thể cơ bản. Cái gì tôi đã thấy
(và tôi biết nhiều bạn cũng thấy nó nữa,) là chưa đầy
đủ. Chúng có thể có lợi ích; nhưng nếu chúng ta bám
chặt vào chúng, thì chúng trở thành chướng ngại cho ta.
Cho một số người, những kinh nghiệm này thì không khó khăn
gì có được. Chúng ta khác nhau trong phương diện đó
— và sự thay đổi thì không phải là vấn đề của đạo
đức nữa. Nhưng không có sự gắng công khốc liệt cho
sự hợp nhất đời sống một người, thì những kinh nghiệm
này không tạo ra khác biệt gì nhiều. Những gì thật
sự có giá trị là tu tập; chúng ta phải trải qua từng phút
giây với những gì mà chừng như tổn hại đến ta, hay đe
dọa chúng ta, hay không vừa lòng chúng ta — có hay không khó
đối với người cộng sự, gia đình, hay hôn phối của chúng
ta hay bất cứ người khác thì không biết được. Trừ
khi trong sự tu tập của chúng ta, chúng ta đến điểm mà chúng
ta phản ứng rất ít, một kinh nghiệm tự chứng thì không
có khả năng chủ yếu to lớn.
Nếu
chúng ta thật sự muốn thấy cái tổng thể cơ bản, không
chỉ thỉnh thoảng mà là trong phần lớn thời gian — đó
là những gì mà đời sống tôn giáo là — thì sự tu tập
quan trọng nhất của chúng ta phải như là những gì thiền
sư Menzan (tông Tào động) gọi “chướng ngại của tư tưởng
cảm giác.” Ý của ngài là, khi sự vật dường
như đe dọa chúng ta, chúng ta phản kháng. Ở
phút giây chúng ta phản kháng thì chướng ngại khởi sinh để
làm mờ khuất cái khả năng nhìn thấy của chúng ta rồi.
Từ khi đa phần trong chúng ta phản ứng trong mỗi năm
phút, dễ hiểu ra rằng gần như trọn cuộc đời của chúng
ta bị bao trùm trong mờ mịt. Chúng ta bị trói buộc bên
trong mỗi người của mình, chúng ta bị kẹt trong những chướng
ngại này.
Tu
tập quan trọng nhất của chúng ta là đối phó với những
chướng ngại này. Không có tu tập này, không có sự
hiểu biết tất cả về bên trong lẫn bên ngoài của những
chướng ngại mà chúng ta dựng lên — vốn không phải là
chuyện dễ dàng gì — chúng ta sẽ vẫn là nô lệ và phân
cách. Chúng ta có thể thấy bản lai diện mục của mình
thỉnh thoảng trong một nháy mắt tình cờ nào đó, nhưng chúng
ta vẫn không thể nào sống được với chính mình trong từng
giây phút. Nói cách khác, đời sống theo tôn giáo thì
không thể trở thành hiện thực: loài người và thượng đế
luôn luôn còn phân cách. Có tôi và có cái đời sống
ngoài kia mà tôi thấy như là một sự đe dọa — và ngay cả
chúng ta đây cũng không thể đến với nhau thật sự.
Những
chướng ngại của tư tưởng cảm giác thường hay có dạng
của sự do dự giữa hai đối cực. Một bên là sự hòa
hợp: hy sinh cho thượng đế, cho tự thân, làm vừa lòng cuộc
đời, làm vừa lòng người khác, là người tử tế, cố gắng
như là một người hoàn hảo, đè nén những gì thật sự
là mình ở vào mọi lúc. Đây là một người cố gắng
hành động tốt, cố gắng tu tập nghiêm túc, cố gắng đạt
đến giác ngộ, cố gắng và cố gắng.. Sự nổ lực
như thế thì rất ư là bình thường, đặt biệt là trong những
thiền sinh. Nhưng nếu chúng ta tu tập với sự thông minh,
chúng ta bắt đầu cảm nhận ra cái kiểu cách hòa hợp mà
chúng ta đang bị chìm đắm trong đó và chúng ta có chiều
hướng lắc lư để đi về phía cực bên kia, một hình thức
nô lệ khác: sự nổi loạn hay không hòa hợp. Rồi người
ta khẳng định, “Không ai có thể bảo tôi phải làm điều
gì! Tôi cần có không gian của riêng tôi, và tôi muốn mọi
người phải tránh ra!” Theo lối hành xử này, chúng ta phán
xét người khác một cách cay nghiệt và có một quan điểm
tiêu cực không chịu nổi. Thay vì nhìn tự thân như kẻ
dưới thấp và phụ thuộc, chúng ta bấy giờ lại đi cho mình
là cấp trên (tự phụ) và độc lập. Những trạng thái
này (hòa hợp và bất hòa hợp) luôn liên tục thay đổi trong
từng giây phút. Trong những năm đầu tu tập, phần lớn
người ta đong đưa qua lại giữa trạng thái thứ nhất (hòa
hợp) và vào trạng thái thứ hai (bất hòa hợp). Ở nơi
đó, chừng như đời sống của họ trở nên tệ hơn, nếu
không nói là không tốt hơn! “Con người tử tế của tôi
trước kia đâu rồi?” Cả hai trạng thái đều là mất
tự chủ cả, vì chúng ta vẫn
còn đang phản ứng với đời sống.
Hoặc là chúng ta hòa hợp với nó hay là chúng ta chống đối
nó; con người và thượng đế vẫn còn phân cách.
Tất
cả chúng ta đánh đu giữa hai trạng thái này. Vào một
ngày của tuần trước, tôi quyết định trong tâm vào 9 giờ
sáng tôi sẽ trả lời một lá thư, một lá thư khó mà tôi
đã không muốn trả lời. Vào lúc 3 giờ chiều, nó chợt
lóe trong đầu tôi là tôi vẫn chưa trả lời lá thư đó.
Tôi tìm ra 15 thứ việc để làm từ 9 tới 3 cho nên tôi chưa
thể trả lời lá thư. Phản ứng ban đầu của tôi là,
“Tôi nên trả lời lá thư.” Đó là sự hòa hợp.
“Nó cần tôi, tôi nên làm cho nó.” Nhưng sau đó thì,
“Anh không thể nào bắt buộc tôi. Tôi không phải làm
việc đó. Tôi có thể để nó đó.” Nhưng trong
thời gian ngắn, người quan sát thấy cả hai trạng thái, cái
gì đã xảy ra? Khi tôi quan sát cả hai tư tưởng, tôi
ngồi xuống và trả lời lá thư.
Sự
quyết định là gì? Cái gì giải quyết cái trận chiến
đang tiếp diễn bên trong ta? Cái gì mang chúng ta và thượng
đế lại với nhau? Cho đến khi nào chúng ta hiểu được
điều bí ẩn mà chúng ta bị kẹt trong đó. Điều trước
tiên được thấy là cái gì chúng ta đang làm. Khi chúng
ta ngồi xuống, thì nó sẽ tự bộc lộ ra. Ban đầu chúng
ta sẽ có ý nghĩ, “Tôi nên làm nó.” Và nếu chúng
ta ngồi lâu hơn một chút, thì tư tưởng khác nổi lên, “Tôi
không muốn làm nó.” Chúng ta bắt đầu thấy rằng,
chúng ta đu đưa giữa hai tư tưởng, qua và lại…
Trong
suốt quá trình qua-lại, không có gì trong đó cả ngoại trừ
sự phân cách. Chúng ta giải quyết nó bằng cách nào?
Chúng ta giải quyết nó bằng kinh nghiệm là, chúng ta không
muốn kinh nghiệm. Chúng
ta cần kinh nghiệm trong im lặng cái sự khó chịu, giận dữ,
nỗi sợ mà chúng đang nằm phía dưới sự do dự này giữa
hai đối cực. Đó là tu thiền
chân chính, cầu nguyện chân chính, tu tập tôn giáo chân chính.
Cuối cùng cơn giận (như là kinh nghiệm sinh lý) sẽ bắt đầu
đổi số. Nếu chúng ta thật sự giận dữ, cấp độ
thay đổi có thể cần thời gian vài tuần lễ hay vài tháng.
Nhưng nếu chúng ta chịu thua cho cảm giác kinh nghiệm, nếu
chúng ta “ôm lấy con cọp”, nó sẽ lập tức thay số ngay
— bởi vì khi chúng ta là bản thể của kinh nghiệm, thì không
có còn chủ thể và đối tượng nữa. Khi chủ thể và
đối tượng thể nhập, cái chướng ngại của tư tưởng
cảm giác biến mất và lần đầu tiên chúng ta có thể thấy
rõ ràng. Khi chúng ta có thể thấy (rõ), chúng ta biết
cái gì để làm. Những gì chúng làm sẽ không ngoài tình
thương yêu và lòng bi mẫn. Cuộc sống đạo có thể
sống từ đây.
Khi
nào chúng ta không cảm thấy cởi mở và thương yêu, sự tu
tập của chúng ta vẫn còn đang chờ đợi chúng ta ở đó.
Từ khi phần lớn thời gian chúng ta không cảm thấy rộng
mở và thương cảm, thì chính ngay trong khoảng thời gian đó
chúng ta nên thực hành một cách tỉ mỉ. Đó là đời
sống của đạo; đó là “tôn giáo” — mặc dù chúng ta
không phải dùng những từ ngữ này. Nó là sự hòa giải
của con người và quan niệm phân cách của họ. Lập
trường quan điểm của chúng ta về sự hòa giải là, nó nên
như thế nào; là người khác nên ra sao, sự hòa giải về
sự sợ hãi của chúng ta. Sự hòa giải của tất cả
những thứ đó là kinh nghiệm — của cái gì? của Thượng
đế? của tất cả như nó là? Đời sống đạo là một
tiến trình của sự hòa giải, từng giây, từng giây một.
Mỗi
lần chúng ta đi qua chướng ngại này, có gì đó thay đổi
bên trong chúng ta. Thời gian đi qua chúng ta trở nên ít phân
cách hơn. Nó thì không phải dễ, bởi vì chúng ta muốn
bám víu vào những gì thân yêu: là phân cách, là tự phụ
hay tự ti, là “người” trong quan hệ với thế gian.
Dấu vết của sự tu tập nghiêm túc là trạng thái cảnh giác
và nhận diện ra khi sự phân cách đó phát sinh. Thời
gian ngắn chúng ta có một tư tưởng phán xét người khác
phớt qua, thì ngọn đèn đỏ của tu tập nên bật lên ngay.
Tất
cả chúng ta đều có làm vài hành động vô ý thức, gây tổn
hại. Nhưng chúng ta tu tập càng nhiều, chúng ta thấy
rõ hơn về những gì chúng ta không thể thấy trước kia.
Đó không có nghĩa là chúng ta sẽ thấy mãi mãi tất cả chúng
— luôn luôn có nhiều điều chúng ta không thấy. Điều
đó không có nghĩa là tốt hay xấu; đó chỉ là thực chất
của sự vật.
Vậy
tu tập thì không chỉ đi đến khóa tu học hay tọa thiền
mỗi buổi sáng. Những thứ đó thì quan trọng, nhưng
vẫn chưa đủ. Sức mạnh của sự tu tập và khả năng
để truyền đạt sự tu tập của mình với người khác nằm
ở trong mức độ sống của chúng ta. Chúng ta không phải
cố gắng dạy người khác. Chúng ta không phải nói một
lời gì. Nếu sự tu tập của chúng ta kiên định, nó
sẽ biểu lộ trong mọi thời. Chúng ta không phải nói
về pháp; Pháp đơn giản là chúng ta như-nó-là.
Sự
Giác ngộ
Có
người nói với tôi mấy ngày trước đây, “Thầy biết không,
thầy không bao giờ nói gì về giác ngộ cả. Thầy có
thể nói vài điều về nó không?” Cái vấn đề khi
nói về “Giác ngộ” là, lời nói của chúng ta có khuynh
hướng phác họa ra một hình ảnh về nó là gì — nhưng giác
ngộ thì không phải là một hình ảnh, mà là sự tiêu hủy
hoàn toàn tất cả những hình ảnh của chúng ta. Một đời
sống sụp đổ thì không phải là những gì chúng ta mong đợi.
Nó
có nghĩa là gì, tiêu hủy cái lề lối nhìn thường lệ về
đời sống của chúng ta. Kinh nghiệm bình thường của
tôi về cuộc sống là tâm điểm chung quanh bản thân mình.
Sau hết, tôi kinh nghiệm những ấn tượng này đang tiến triển
— tôi không thể có kinh nghiệm của bạn về đời sống
của bạn. Tôi luôn luôn có nó của riêng tôi. Những
gì không thể tránh khỏi xảy ra là, tôi đến để tin rằng
có một cái “Tôi” ở ngay trung tâm đời sống của tôi,
vì bởi kinh nghiệm về đời sống của tôi trông như xoay
quanh cái “Tôi”. “Tôi” thấy, “Tôi” nghe, “Tôi”
cảm giác, “Tôi” nghĩ, “Tôi” có quan niệm này. Chúng
ta rất hiếm khi nghi vấn về cái “Tôi” này. Bây giờ
trong trạng thái giác ngộ, không có cái “Tôi”; có
cái thực chất của đời sống đơn giản, một nhịp rung
của dòng năng lượng bất tận rất tự nhiên bao gồm —
hay chính là — bất cứ thứ gì.
Quá
trình tu tập thì bắt đầu để thấy tại sao chúng ta không
nhận diện ra cái Chân tánh của mình; nó thì luôn luôn là
định danh riêng biệt cho thân và tâm của riêng ta, cái “Tôi”.
Để nhận ra cái trạng thái chân thật của giác ngộ, chúng
ta phải thấy cái sai lầm này và tiêu hủy nó. Con đường
tu tập là đi khoan thai ngược lại dòng cuốn say sưa tầm
thường của cuộc sống.
Giai
đoạn đầu của tu tập là để thấy rằng cuộc sống của
tôi là hoàn toàn xoay quanh bản thân tôi: “Vâng! tôi có những
Quan niệm Tự ngã , tôi có những Tư tưởng Tự ngã, tôi có
những Cảm giác Tự ngã… Tôi, Tôi, Tôi có tất cả những
thứ này từ sáng cho đến tối.” Chỉ có sự tỉnh
giác này tự nó là một bước thay đổi lớn.
Giai
đoạn kế tiếp (và những giai đoạn này có thể cần nhiều
năm) là quan sát những gì chúng ta làm với tất cả những
tư tưởng, tưởng tượng, và tình cảm; những thứ mà chúng
ta luôn luôn bám víu vào chúng, yêu thích chúng, tin tưởng
rằng chúng ta sẽ khốn khổ và lạc lõng khi không có chúng.
“Không có người đó tôi sẽ bơ vơ; ngoại trừ khi tình
trạng này xảy ra theo ý tôi muốn, tôi không thể nào sống
được.” Nếu chúng ta đòi hỏi là đời sống phải
diễn ra theo một chiều hướng nào đó, chúng ta đau khổ là
một điều không thể nào tránh được — vì đời sống thì
luôn luôn thay đổi như-nó-là, và không luôn luôn công bằng,
không luôn luôn thú vị. Đặt biệt là, đời sống chừng
như không luôn luôn vận chuyển theo chiều hướng chúng ta
muốn, nó chỉ là nó vậy thôi. Nó cũng không cần ngăn chận
sự hưởng dụng, sự hiểu biết, lòng biết ơn của chúng
ta đối với nó.
Chúng
ta giống như những con chim non, ngồi trong tổ đợi chờ chim
mẹ và chim cha đặt thức ăn vào miệng. Điều đó thì
thích hợp cho những chim non, mặc dù mẹ và cha có tự do,
bay vòng vòng cả ngày. Chúng ta có thể nghĩ là chúng
ta không ganh tỵ với đời sống của chim non; nhưng chúng ta
lại làm những việc chúng làm, kỳ vọng đời sống đặt
một ít điều tốt vào miệng của mình: “Tôi muốn nó thế
này; tôi muốn cái tôi muốn; tôi muốn bạn gái của tôi khác
hơn; tôi muốn mẹ của tôi làm hài lòng tôi; tôi muốn sống
nơi tôi thích; tôi muốn tiền hay thành công hay…” Chúng
ta giống như những chim non chỉ khác là chúng ta biết giấu
vím lòng tham lam của mình còn chúng thì không.
Trong
phim tài liệu thiên nhiên, con gấu mẹ thì chỉ dạy cho những
gấu con của mình cách săn, bắt cá, leo trèo, những điều
mà gấu con cần phải học để sinh tồn. Rồi một ngày,
gấu mẹ rượt tất cả các gấu con chạy lên cây. Kế
đó gấu mẹ làm gì? Gấu mẹ lìa xa chúng và không bận
lòng nhìn trở lại! Những gấu con cảm thấy thế nào
về sự kiện này? Có lẽ chúng rất sửng sờ nhưng con
đường của tự do thì rất lấy làm kinh sợ.
Tất
cả chúng ta đều là chim non hay gấu con, và chúng ta muốn
tìm một phần nhỏ cuộc sống của người mẹ để bám chặc
vào — hay nhất là trong 18 cách khác nhau, nhưng ít nhất là
một cách. Không ai trong chúng ta ước muốn nhảy ra khỏi
cái tổ của mình bởi vì đó là điều kinh sợ. Nhưng
quá trình để trở nên hoàn toàn độc lập (hay để kinh nghiệm
rằng chúng ta đã sẳng sàng tự lập) thì thật là kinh hoàng,
hết lần này sang lần khác. Chúng ta phản kháng lại
trạng thái được tự do, đối kháng lại sự từ bỏ ước
mơ của mình là, cuối cùng đời sống sẽ đúng như là chúng
ta mong ước, là nó sẽ bảo vệ chúng ta; đó là lý do tại
sao tu tập trông ra thật là khó khăn. Tu thiền là giải
phóng mình để sống một đời sống tự tại, trong đó có
tự do, không vướng mắc, là một trạng thái giác ngộ —
chỉ là bản chất của đời sống.
Trong
năm đầu tiên của tu tập, chúng ta tọa thiền để hiểu
quá trình bị trói buộc của mình trên bình diện thô thiển;
rồi theo thời gian, chúng ta tu tập với những vướng chấp
ở mức độ vi tế hơn (và độc hại hơn). Tu tập là
việc làm cho cả đời người, không có đoạn cuối.
Nhưng nếu chúng ta thật sự tu tập chúng ta chắc chắn nhận
thức ra tự do riêng của mình. Một con gấu con xa lìa
gấu mẹ trong hai hay ba tháng có thể không có khả năng và
sức mạnh như gấu mẹ, nhưng vẫn có thể sống tốt và có
lẽ hưởng thụ đời sống hơn là con gấu con còn đang theo
sau lưng gấu mẹ bất cứ nơi nào mẹ nó đến.
Tọa
thiền mỗi ngày là điều không thể thiếu; nhưng bởi vì
chúng ta quá cứng đầu chúng ta thường cần có áp lực của
cơn ngồi lâu để thấy những chấp chặc của mình.
Ngồi một khóa tu dài là một cú đánh mạnh vào những hy
vọng và giấc mơ của chúng ta, vào những chướng ngại đi
tới giác ngộ. Để nói rằng, không có hy vọng gì cả
thì không bi quan tí nào. Có thể là không hy vọng bởi
vì không có gì cả ngoài phút giây hiện tại. Khi chúng
ta hy vọng, chúng ta lo âu để rồi chúng ta bị lạc lõng giữa
nơi chúng ta đang là và nơi chúng ta hy vọng vào. Không
có hy vọng (không chấp vướng, trạng thái giác ngộ) là một
đời sống của không nhất định, của bình thãn, của tư
tưởng chân thật và tình cảm. Nó là quả ngọt của
sự tu tập chân chính đưa đến, luôn luôn có ích cho bản
thân và cho người khác, đáng giá cho sự hy sinh, tu tập vô
tận.