Những Bước Thành
Ðạo
Minh Tâm
Theo
Phật giáo Bắc tông thì đức Phật Thích Ca đã tìm ra được
Chân Lý, chứng ngộ đạo quả dưới cội Bồ Ðề, sáng sớm
ngày mùng tám tháng chạp âm lịch. Cứ theo truyền thống,
mỗi năm chúng ta làm lễ kỷ niệm ngày trọng đại đó gọi
là Lễ Thành Ðạo, đánh dấu bước đường mà Thái Tử Tất
Ðạt Ða đã đi qua, bước đường mà tất cả chúng sinh cũng
sẽ đi qua, mau chậm tùy trường hợp.
Ðức
Phật đã long trọng tuyên bố: "Ta là Phật đã thành, các
ngươi là Phật sẽ thành", một câu nói làm hứng khởi mọi
người tinh tấn tiến bước trên đường tu hành, chứ không
cam tâm chìm nổi mãi trong biển khổ.
Nhưng
từ hơn 2500 năm nay, sau đức Phật Thích Ca đã có ai thành
Phật nữa đâu? Ðúng vậy, cõi ta bà này mới có một đức
Phật Thích Ca mà thôi, nhưng vì quả Phật là cao tột, là
viên mãn nên phải lâu lắm mới thành được. Còn những quả
vị dưới như Bồ Tát, Duyên giác, Thanh Văn, Hiền Thánh ...
thì chắc chắn đã có nhiều người chứng được. Nhất Phật
xuất thế, Thiên Phật hộ trì: Một vị Phật ra đời thì
có hàng ngàn Phật ủng hộ, thị hiện dưới nhiều hình thức
khác nhau.
Các
chúng sinh nào duyên may gặp Phật tại thế, được nghe Pháp
từ kim khẩu Phật nói ra, thì tu hành mau được giác ngộ;
những chúng sinh khác không có duyên lành gặp Phật, nhưng
đã gặp Pháp của Phật để lại rồi cứ đúng như Pháp
mà tu hành thì cũng tuần tự bước trên những bậc thang giải
thoát, từ thấp lên cao. Ðó cũng là thành đạo, nhưng quả
vị thấp hơn Phật nhiều.
Nếu
ta đừng quan niệm Thành Ðạo là Thành Phật, là giác ngộ
và giải thoát hoàn toàn, mà hiểu nghĩa thành đạo là hoàn
thành đoạn đường định đi thì hàng ngày đã có biết bao
nhiêu người thành đạo. Nhiều đoạn đường ngắn họp thành
con đường dài, con đường định đi đây là con đường hướng
về chân lý, giác ngộ và giải thoát, chớ không nhằm tiến
đến những mục tiêu ích kỷ, thấp hèn, mê mờ, trầm luân
và đau khổ.
Những
vị tu hành chân chính đã dứt bỏ phiền não, chứng ngộ
chân tâm, thì tuy vẫn mang xác phàm, vẫn ăn ngủ làm việc
trong cảnh đời ô trược này, nhưng đã thành đạo một phần
rồi, có thể đã chứng Thanh Văn, Duyên Giác, hay Bồ Tát mà
nào có ai hay? Các ngài cứ an nhiên tự tại mà tu hành theo
lời Phật dạy, còn chứng đắc hay không cũng chẳng bận
lòng; nếu còn thấy có chứng, có đắc, có mình để chứng,
có Pháp để đắc thì không phải chứng đắc rồi, vì còn
chấp ngã, chấp pháp. Hơn nữa, các ngài chẳng bao giờ thèm
nói ra là đã chứng đắc thì người đời làm sao biết được.
Chúng
ta phải tin rằng có tu là có chứng, có hành là có đắc,
không thành Phật thì cũng thành Tổ, không thành Thánh thì
cũng thành Hiền, chỉ sợ không tu hay tu không đúng đường
mà thôi.
Ðứng
về lý mà nói, thành Phật tức là nhận ra ông Phật ở trong
mình, là trở về với cái bản tính thanh tịnh sẵn có của
mình thì ai cũng có khả năng làm được và đã từng làm
rồi, đã từng thành đạo rồi. Có khác là đức Phật đã
sáng suốt viên mãn và vĩnh viễn, xé bỏ hẳn màn vô minh,
giải thoát mọi triền phược. Các vị Bồ Tát, Duyên Giác,
Thanh Văn, Thánh Hiền cũng đã được giác ngộ và giải thoát,
nhưng mới được từng phần mà thôi, chưa được sáng suốt
rốt ráo. Còn chúng sinh thì vẫn sống trong đêm tối, si mê
tham dục, khổ đau, thỉnh thoảng nhờ chân tâm Phật tánh
cũng biết hé mắt nhìn về mặt trăng, cũng hưởng một chút
ánh sáng, nhưng chỉ trong chớp nhoáng rồi lại bị màn vô
minh che phủ, đôi mắt lại nhắm lại, hoặc nhìn đi chỗ
khác, ánh sáng lại bị mây đen che phủ, bóng tối bao trùm,
không thấy gì nữa.
Ðức
Phật ví như mặt trời ban ánh sáng cho muôn loài, như mặt
trăng chiếu tỏ mọi vật trong đêm tối, như ngọn đèn pha
trên đỉnh núi chiếu sáng thật xa cho thuyền bè biết lối
mà đi.
Các
vị Hiền Thánh ví như đèn dầu, cũng chiếu sáng được cho
một căn phòng, nhưng không chiếu xa hơn được. Còn chúng
sinh thì thỉnh thoảng cũng lóe lên đôi chút ánh sáng như
đom đóm trong đêm tối, như chiếc diêm quẹt bùng lên trong
giây lát rồi tắt ngúm, chưa biết bao giờ mới lại loè lên.
Muốn
sáng lâu, sáng nhiều, sáng xa, con người phải gắng sức,
đi từ chỗ cọ đá, kéo gổ ra lửa rồi mới phát minh ra
diêm quẹt, bật lửa, đèn dầu sau cùng là đèn điện, đèn
pha, trải qua nhiều thất bại khó khăn, mới đến chỗ có
một nguồn năng lượng ánh sáng bền lâu.
Người
tu cũng thế, phải tự lực tu hành các Pháp môn mà đức Phật
chỉ dạy, rồi cùng các bậc Thiện Tri Thức nắm tay nhau cùng
tiến về nẽo giác ngộ. Có đi là có đến, dù trải qua bao
nhiêu đời, bao nhiêu kiếp cũng không nản chí, dù gặp muôn
ngàn trở ngại cũng không ngã lòng. Ðiều đáng sợ là e khó,
ngại mệt, gặp thử thách là dừng chân lui bước thì chẳng
bao giờ đến đích được.
Hàng
ngày, chúng ta hãy đặt ra những mục tiêu nho nhỏ và quyết
tâm thực hiện cho kỳ được. Thí dụ: Chúng ta nhất định
trừ bỏ lòng tham dục, cái gì trái đạo là không làm, không
để các điều xấu lôi cuốn hay nhận chìm, đó là thành
đạo bỏ lòng tham dục.
Chúng
ta tập bỏ tánh nóng giận, ai phá cũng mặc, ai chê cũng cười,
đó là thành đạo bỏ được nóng nẩy, sân hận.
Chúng
ta quyết trừ si mê, nhận chân giá trị của mọi sự vật,
biết phải trái, chính tà, đó là thành đạo bỏ được si
mê vọng tưởng.
Năm
nay quyết định ăn chay trường, giữ đủ cấm giới, tụng
kinh, trì chú, làm lành lánh giữ, đó là thành đạo trong việc
tự tu, tự học.
Năm
sau quyết học cho thông, tham thiền nhập định để ngộ chân
tâm, chứng thật tướng, (dĩ nhiên, phần nào thôi), tu hành
thanh tịnh, độ mình, độ người đó là thành đạo trong
việc tự giác, giác tha.
Chúng
ta phải hiểu rằng đã mang thân người thì có nhiều nết
tốt nhưng cũng có đủ tật xấu, có lúc tinh tấn thì cũng
có lúc giải đãi, có lần thành công thì cũng có phen xụp
hố, sa hầm. Cho nên phải tu tập đều đều cho thành thói
quen, bớt một việc ác, thêm một việc lành. Ðừng để sáu
căn, sáu trần làm chủ lôi cuốn mình vào đường lầm lạc,
mà phải phân tích rõ rệt đâu là việc làm cho bản ngã thấp
hèn, đâu là hành động phụng sự cho toàn thể chúng sinh.
Phải thấy tất cả là một, phải chuyển thức thành trí,
bỏ các nhận thức sai lầm, chấp trước vị kỷ, dùng trí
huệ sáng suốt làm những việc đúng với sự thật, xứng
với tánh, y như Pháp, phá trừ chấp ngã và chấp pháp, bỏ
cái thấp hèn để hướng về chỗ cao cả. Phải biết quán
xét vạn vật vô thường, quán thân bất tịnh, quán thọ thị
khổ. Nếu có lỗi lầm thì thành tâm sám hối, ngã nơi đâu
thì chống tay nơi đó mà đứng dậy, không tái phạm nữa.
Chúng ta vẫn sống như thường, mắt vẫn nhìn, tai vẫn nghe
nhưng tâm đã thay đổi khác trước, quan niệm, nhận xét không
còn như lúc chưa tu. Mắt nhìn sắc nhưng biết nó là giả
hợp, tai nghe tiếng nhưng biết đó là hư huyển, mũi ngửi
mùi nhưng biết đó là mộng ảo, lưỡi nếm vị nhưng biết
đó là vô thường, thân xúc chạm nhưng biết đó là bất
tịnh, ý tác động nhưng biết đó là mê lầm ... Rồi nhờ
giữ giới mà sinh Ðịnh, có định mớ phát Huệ; nhờ trí
huệ sáng suốt mà thay đổi cuộc đời, hoán cải thân tâm,
hướng mọi việc làm đến Chân Thiện Mỹ. Ðó là tiến bước
khá xa trên đường Thành Ðạo rồi.
Cứ
tinh chuyên mà tiến tu, nay một chút, mai một phần, kiếp này
chưa được thì kiếp sau, đừng quan tâm thời gian, đừng
bận lòng về chứng đắc, nhiều cái thành đạo nhỏ hợp
thành cái thành đạo lớn lao tuyệt vời.
Nhân
ngày kỷ niệm Lễ Thành Ðạo của đức Phật Thích Ca, nguyện
cầu tất cả chúng sinh hết khổ, bớt mê nhờ có những thành
đạo nhỏ, rồi sẽ được sáng suốt, giác ngộ và giải
thoát hoàn toàn chờ lúc thành đạo lớn.